Phim Mới Ảo

Chương 4

28/12/2025 08:40

Rất nhiều người thậm chí còn khiếu nại lên trang web phát trực tuyến sắp chiếu, yêu cầu hoàn lại tiền vé đặt trước.

[Mỗi xu tiêu là thêm nguy hiểm cho Chu Bác!]

Mạng người, A Q/uỷ nào có quan tâm.

Nhưng lợi ích bị ảnh hưởng, hắn không dám làm càn.

Thế là hắn dặn đạo diễn phải đảm bảo an toàn cho tôi, tránh để dư luận tiếp tục xuống dốc.

Hố đào sẵn trước đó bị bỏ hoang, cả đoàn chuyển sang khu vực khác quay.

Mấy cảnh đầu không có phần của tôi, tôi đứng lại gần miệng hố thở lấy hơi.

Châm điếu th/uốc, tôi tranh thủ lướt xem bình luận trên mạng.

Vào nghề bao năm nay, dù không phải minh tinh đình đám nhưng lượng fan ngẫu nhiên cũng không ít.

Mọi người tự phát tổ chức tố cáo, gỡ bỏ video từng lên top trending trước đó.

Lòng tôi dâng lên chút xúc động.

“Anh Chu, đến lượt anh rồi!”

Trợ lý Đậu Đậu từ xa gọi lớn, c/ắt ngang dòng suy nghĩ của tôi.

Tôi đáp lời, dập tắt th/uốc, định bước về phái đoàn người.

Bỗng chân trượt, cả người ngã ngửa, lăn ào xuống hố.

Đất đ/á xung quanh như bị hút vào, ào ạt vùi lấp lên người tôi.

9

Mọi chuyện xảy ra quá nhanh, tôi không kịp phản ứng.

Người đã phủ kín lớp đất dày.

Tai vẫn nghe thấy tiếng Đậu Đậu gấp gáp bên trên miệng hố.

Nhưng tôi không thể kêu lên, vừa há miệng đã hít đầy đất, nghẹn thở.

Chân tay như bị xiềng xích, không nhúc nhích được.

Tôi nghĩ lúc nãy Đậu Đậu đã thấy mình rồi, chắc sẽ gọi người đến kéo tôi lên.

Ai ngờ, chỉ nghe cô ta hét lớn:

“Lạ thật, lúc nãy thầy Chu còn ở đây, sao chớp mắt đã biến mất rồi?”

“Mọi người mau qua giúp tìm đi!”

Thế rồi một nhóm người vây quanh miệng hố, bàn tán xem tôi có rơi xuống không.

Có người nói:

“Tối om, chẳng thấy gì, mau đem đèn rọi xuống xem.”

Tiếng xào xạc một hồi, mọi người đồng thanh:

“M/a q/uỷ gì thế, dưới hố cũng không có, người lớn thế này biến mất sao được?”

Thế giới chìm vào tĩnh lặng.

Đoàn phim có lẽ đã bỏ cuộc tìm ki/ếm, tản đi khắp nơi.

Tim tôi đ/ập thình thịch, lớp đất vùi ch/ặt khiến người trên không thể thấy.

Thở cũng không dám mạnh, hít sâu chút là bụi đất tràn vào mũi.

Trong tuyệt vọng, bỗng thấy người nhẹ bớt.

Đất đ/á từng chút một được dọn sạch.

Tay chân và khuôn mặt cứng đờ cũng dần linh hoạt trở lại khi gánh nặng giảm đi.

Tưởng rằng mọi người cuối cùng đã phát hiện ra tôi.

Nhưng mở mắt ra nhìn kỹ, phát hiện xung quanh vây kín những... x/á/c khô gh/ê r/ợn.

Chúng quỳ gối, đầu rạp xuống người tôi, mơ hồ như có thứ gì đó từ trong cơ thể tôi thoát ra, bị chúng hấp thụ.

Không biết có phải ảo giác không, x/á/c khô gần nhất dường như đã mọc thịt đầy đủ.

Chúng đang ăn mồi.

Nỗi kinh hãi tột cùng hóa thành sức mạnh, phá vỡ xiềng xích, tôi gi/ật tấm bùa gỗ đào bên hông, vung lên đi/ên cuồ/ng.

X/á/c khô nơi bùa vung tới đều h/oảng s/ợ bỏ chạy.

Nhưng khi bùa vừa rời xa, chúng lại như đỉa đói khát, lao tới.

Tấm bùa gỗ đào trong tay rung lên dữ dội.

Nhưng tôi phát hiện, mỗi lần xoay người áp sát, lũ x/á/c khô dần lùi bước, có con biến mất không dấu vết.

Chỉ còn lại đứa gần nhất.

Tôi áp tấm bùa lên đỉnh đầu nó, nó r/un r/ẩy chống cự như thú hoang.

Rốt cuộc không địch nổi pháp khí đã được gia trì, trong chốc lát hóa thành đống tro xám.

Cơ thể tôi cũng hoàn toàn hồi phục, thở phào đứng dậy.

Đột nhiên, rắc một tiếng, tấm bùa gỗ đào trong tay vỡ đôi.

10

Tôi biết, nó đã hoàn thành sứ mệnh.

Lịch quay phim mới đi được nửa chặng.

Không biết mình còn trụ được bao lâu.

Đi từng bước, tính từng bước vậy.

Móc điện thoại từ túi quần, tôi gọi cho Đậu Đậu.

Hố sâu quá, tự tay tôi không thể trèo lên được, phải nhờ cô ta gọi người kéo.

Chuông reo mãi không ai nhấc máy.

Tuyệt vọng ngẩng đầu nhìn lên miệng hố.

Đúng lúc đó, một cái đầu thò xuống liếc nhìn, tôi vội bật đèn pin điện thoại hướng lên.

Không có phản hồi, cái đầu vụt rụt lại, biến mất không dấu vết.

Nhận ra điều bất ổn, tôi gọi điện cho A Q/uỷ.

Chưa đầy hai phút, mấy chàng trai lực lưỡng mang dây thừng tới kéo tôi lên.

Lên khỏi hố, tôi lau qua người.

Đạo diễn có lẽ cũng nhận ra chuyện chẳng lành, thông báo mọi người nghỉ quay hôm nay.

Mọi khi, Đậu Đậu đã phải chạy tới giúp tôi tẩy trang thay đồ.

Vậy mà giờ cô ta lén lút trốn tránh khắp nơi, rõ ràng đang tránh mặt tôi.

Tôi thẳng bước tới hỏi:

“Sao không nghe điện? Chạy qua xem rồi sao không c/ứu tôi?”

Ánh mắt cô ta lảng tránh:

“Lúc nãy em bận, không nghe máy. Xem gì cơ? Xem cái gì chứ?”

“Lúc nãy em thò đầu xuống miệng hố, không phải sao?”

Cô ta lắc đầu phủ nhận dứt khoát:

“Không có, không phải em!”

Tôi chỉ chiếc kẹp tóc to sặc sỡ trên đầu cô ta:

“Tôi thấy rõ ràng là em.”

Cô ta hoảng hốt, đẩy tôi ra, quay đầu bỏ chạy.

Tôi tóm lấy cô ta, giằng co giữa chừng một vật từ túi cô ta rơi ra.

Chính là chiếc bật lửa Tạ Tiểu Vĩ từng cho tôi dùng.

Chiếc bật lửa đoạt h/ồn.

11

“Tất cả là tại anh, Tiểu Vĩ mới ch*t!”

Thấy sự tình lộ ra.

Mặt Đậu Đậu biến sắc, gi/ận dữ chỉ mặt m/ắng tôi.

“Cậu ấy vốn đã định nghỉ theo đoàn phim, về quê tìm việc ổn định rồi cưới em!”

“Vậy mà trong nhóm chat thấy anh tái xuất, cậu ấy lập tức đăng ký vào đoàn, nào ngờ chưa gặp mặt đã gặp nạn!”

Cô ta nói, thực ra Tạ Tiểu Vĩ không ch*t ngay, còn hôn mê nhiều ngày trong việc viện.

Đậu Đậu tìm người thông linh, muốn nhân lúc h/ồn phách Tiểu Vĩ chưa rời dương gian tìm cách mượn x/á/c hoàn h/ồn.

Cô ta nghĩ ngay tới tôi.

Thế là cô ta lấy tóc Tiểu Vĩ, nhờ người đó chế thành bật lửa.

Người thông linh cũng có thể kh/ống ch/ế linh h/ồn.

Hắn điều khiển h/ồn phách chưa tan của Tiểu Vĩ, từng bước thực hiện việc đoạt h/ồn.

Tôi nhớ lại ngày đầu vào đoàn, Đậu Đậu đã đưa cho tôi một ly nước.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Cuồng Cốt

Chương 6
Ta mắc chứng điên cuồng khát máu, năm tám tuổi phát bệnh, đã cắn đứt tai của bà mụ dạy dỗ. Mười ba tuổi mất kiểm soát, đẩy em gái thứ xuống giếng rồi ném theo ba tảng đá lớn. Năm mười sáu tuổi, ta một tay phóng hỏa thiêu rụi lầu thêu, ngồi trên nóc nhà vỗ tay cười lớn. Đáng ghét thay, ta lại là đích nữ duy nhất của Tể tướng gia, không ai dám đưa ta vào tháp điên. Theo di nguyện của nương thân, ta kết hôn với Thế tử trấn Bắc Hầu, ngày ngày uống thuốc đắng đè nén cơn điên, học làm người bình thường. Thế tử với ta kính nhau như khách, cũng tạm hòa hợp. Nhưng hắn lại đúng ngày sinh nhật ta, dẫn về cô em họ. Nàng ta đập vỡ chiếc liễn lưu ly duy nhất mẹ ta để lại, rồi giả bộ hoảng hốt núp sau lưng Thế tử. “Chị dâu sao lại đặt đồ mỏng manh thế này ở ngoài, làm người ta bị thương thì biết ăn năn sao cho đủ.” Thế tử cũng lạnh nhạt phụ họa: “Tống Âm, vỡ rồi cũng chỉ là đồ vô tri, đừng làm em sợ.” Ta nhặt mảnh vỡ dưới đất, lia mạnh về phía cái mồm mép lảm nhảm của hai người. “Không biết nói năng, thì đời đời câm miệng cho ta!”
Báo thù
Cổ trang
Cung Đấu
7