Hiệu ứng Proust

Chương 1

04/08/2026 00:28

Tâm trạng không tốt, tôi ngủ đại với một người.

Khi tỉnh dậy nhìn lại, đó là chú nhỏ của tôi.

Lòng tôi lạnh toát.

Chú nhỏ là người cao lãnh, thanh tâm quả dục, nổi tiếng là không gần nữ sắc.

Nếu để chú biết là tôi, tôi tiêu đời rồi!

Tôi lồm cồm bò dậy chạy trối ch*t, không để chú phát hiện ra tôi là ai.

Sau đó, bạn trai cũ tìm tôi đòi quay lại.

Khóc lóc kể lể đủ điều rằng anh ta yêu tôi nhiều thế nào.

Cách một cánh cửa, đồng tử tôi mất tiêu cự khi bị chú nhỏ ôm ch/ặt vào lòng rồi bế đến trước cửa.

Khóe môi chú hơi nhếch lên, nhưng trong mắt lại không có ý cười: "Bảo bối, bạn trai cũ của em đã từng thấy em trong bộ dạng này bao giờ chưa?"

1

Nhà tôi không nghèo cũng chẳng giàu, thuộc tầng lớp trung lưu điển hình.

Ăn mặc không lo, cha mẹ ân ái.

Quá trình trưởng thành của tôi bình lặng và tràn đầy hạnh phúc.

Cha mẹ đều rất yêu thương tôi.

Họ hàng cũng đều là người tốt.

Mỗi độ Tết đến, người lớn đều cười tươi lì xì cho tôi, tôi cũng sẽ lì xì cho những đứa trẻ nhỏ hơn mình.

Đại gia đình hòa thuận, không khí vô cùng hài hòa.

Tôi thích Tết, thích đi thăm họ hàng.

Nhưng thực tế đã chứng minh, đừng quá nhiệt tình với việc đi thăm họ hàng.

Sẽ xảy ra chuyện đấy!!

2

Cha tôi là một tay câu cá chuyên nghiệp.

Như mọi người đã biết, dân câu cá cái gì cũng câu được, chỉ là không câu được cá.

Một ngày nọ, cha tôi xách xô và cần câu ra ngoài, lúc về lại xách theo một người.

Tôi và mẹ hoảng hốt, nhắc nhở ông rằng buôn b/án người là phạm pháp.

Cha tôi đắc ý vung tay: "Buôn b/án gì chứ, đây là người anh em ta nhặt được, cậu ta bị mất trí nhớ, tạm thời ở nhờ nhà chúng ta một thời gian."

Nhờ ơn người cha không mấy nghiêm túc của tôi, từ đó tôi có thêm một ông chú nhỏ.

3

Chú nhỏ tên là Tạ Tĩnh, chú bị mất trí nhớ.

Cha tôi làm việc tốt đến cùng, cho chú ăn uống, còn đưa chú đi b/ệnh viện kiểm tra.

Chú ở nhà tôi vài tháng.

Đó là kỳ nghỉ hè.

Tôi và chú ngày nào cũng chạm mặt.

Cũng coi như là quen biết.

Sau đó chú khôi phục trí nhớ, trở về nhà, chúng tôi mới biết cha tôi đã nhặt được một nhân vật có quyền thế kinh người đến mức nào.

Chú là người nắm quyền của gia tộc họ Tạ bí ẩn nhất.

Bí ẩn hay không tôi không cảm nhận được.

Tôi chỉ biết là Tạ Tĩnh biết ơn nghĩa, nhà tôi từ tầng lớp trung lưu bỗng chốc trở nên giàu có, chuyển từ căn hộ ba phòng ngủ sang biệt thự lớn.

Năm thứ hai mươi mốt trong sự nghiệp câu cá của cha tôi, ông đã câu cho nhà tôi một tương lai rực rỡ.

Nhưng bây giờ, tương lai rực rỡ ấy, có lẽ sắp bị tôi h/ủy ho/ại rồi.

4

Tôi không biết tại sao mọi chuyện lại thành ra thế này.

Mở mắt ra đã thấy một lồng ngựk đầy vết hôn và vết cào.

Cánh tay trên eo siết ch/ặt lấy tôi.

Không khó để tưởng tượng chuyện gì đã xảy ra tối qua.

Tôi cứng đờ từ từ ngẩng đầu, cầu nguyện rằng không phải là chú, không phải là chú.

Thế nhưng, thần linh không hề đoái hoài đến lời cầu nguyện của tôi.

Cằm Tạ Tĩnh tì lên đỉnh đầu tôi, sống mũi cao thẳng, đôi mắt sâu thẳm.

Lúc này chú đang nhắm mắt, sự sắc bén thường ngày đã tan biến.

Chú chưa tỉnh.

May mắn trong cái rủi.

Tôi cẩn thận dịch chuyển cánh tay của chú ra.

Muốn chui ra khỏi vòng tay ấy.

Không được để chú phát hiện ra tối qua là tôi.

Nếu bị phát hiện, tôi và cả gia đình này sẽ tiêu đời!

Tạ Tĩnh bây giờ không còn là người đàn ông mất trí nhớ mà cha tôi nhặt về nữa.

Ai gặp chú cũng phải cung kính gọi một tiếng Tạ tổng.

Trong hai năm quen biết chú, những kẻ cố gắng lấy lòng chú nhiều như cá diếc sang sông.

Lấy lòng người khác không gì ngoài quyền lực, tiền bạc và mỹ nhân.

Hai thứ đầu chú đều không thiếu.

Mọi người chỉ đành dồn sức vào lựa chọn thứ ba.

Tôi từng tận mắt chứng kiến một người phụ nữ xinh đẹp bị Tạ Tĩnh bóp cổ đến đỏ bừng, sắp ngạt thở rồi bị ném ra khỏi phòng.

Chú nhận lấy khăn ướt từ tay vệ sĩ, rủ mắt lau chùi tỉ mỉ những ngón tay đã chạm vào người phụ nữ đó.

Người phụ nữ khóc lóc bị kéo đi.

Tôi đứng cách đó không xa.

Tạ Tĩnh lau sạch tay, quay đầu đi về phía tôi.

"Cháu gái nhỏ, xem bao lâu rồi?"

Tôi hơi sợ chú, ấp úng: "Cháu mới tới thôi."

Bàn tay chú đặt lên đầu tôi, tôi sợ chú sẽ lật tung cả đỉnh đầu mình lên.

May là chú chỉ xoa đầu tôi, cười hỏi: "Trên du thuyền không ai chơi với cháu à? Chú đang có chút việc, để vệ sĩ đưa cháu đi chơi một lát, xong việc chú sẽ tìm cháu."

Tôi vội lắc đầu từ chối: "Không không không, không cần đâu ạ, cháu tự chơi được."

Tôi nghi ngờ dữ dội rằng chú muốn giữ tôi lại để diệt khẩu!

Lần đó tôi chỉ vô tình bắt gặp chú xử lý người phụ nữ bò lên giường chú, còn lần này...

Tôi ngửa mặt nhìn trời.

Xong đời rồi, lần này người đó lại là tôi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cả nhà chờ em gái báo thù dưới âm phủ, tiếc là em gái lại là kẻ lụy tình

Chương 20
Đại Lương diệt vong, Đích công chúa cùng gia quyến đợi chờ nơi âm thế đã năm năm tròn, ngỡ rằng muội muội Tạ Tiểu Mãn sẽ dùng Phong Vân lệnh mà báo thù rửa hận. Nào ngờ Mạnh Bà lại bảo rằng, hôm nay nàng đại hỉ, gả cho Tiêu Đồ, Thái tử nước Cảnh – kẻ tự tay sát hại phụ thân cùng huynh đệ của nàng. Cả nhà kinh hoàng khôn xiết, nhưng Tiểu Mãn lại dùng mười dặm hồng trang giăng lưới thiên la địa võng, lấy hôn lễ làm mồi nhử, phơi bày bạo chính nước Cảnh, cứu thoát cựu bộ cùng bách tính lầm than. Truyện này kết hợp góc nhìn từ địa phủ, những mưu mô tranh quyền đoạt vị cùng tình tiết đảo ngược bất ngờ, cao trào nối tiếp, kết cục hả hê lòng người.
21.23 K
2 Độ Vong Xuyên Chương 8
3 An Lan Năm Tháng Chương 18
4 Tự Làm Tự Chịu Chương 16
10 Vô Tâm Thành Dẫn Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm