Mọi người đều nói, Thần phi nương nương là bướm giữa đàn, Thái tử là rồng giữa người. Xét riêng ngoại hình thì hai người đúng là một cặp trời sinh địa đúc!
- Loại lời nhảm nhí này mà ngươi cũng dám nói sao? Không muốn giữ mạng sống nữa rồi?
- Lần trước có cung nữ nhỏ buôn chuyện vô căn cứ về Thần phi và Thái tử, liền bị c/ắt lưỡi đưa đến chỗ Quốc sư làm vật thí nghiệm th/uốc rồi!
- Chị tốt ơi, em không dám nói bừa nữa đâu. Chị đừng dọa em nữa mà...
...
Buổi trò chuyện vô thưởng vô ph/ạt kéo dài đến chiều tà, ánh hoàng hôn nhuộm vàng cả không gian.
Mọi người tản đi hết.
- Meo...!
Một tiếng mèo the thé x/é toang không gian tĩnh lặng.
Tôi ngoảnh lại nhìn, liền thấy Tuyết Cầu bất ngờ phóng lên, hất đổ chiếc đèn dầu trên bàn. Chiếc đèn rơi xuống đất, ngọn lửa bùng lên tức thì. Móng trước của nó bị bỏng, kêu lên đ/au đớn rồi đi/ên cuồ/ng vẫy chân.
- Tuyết Cầu!
Tôi vội vàng lục tìm th/uốc mỡ. Đúng lúc tìm thấy lọ th/uốc định quay lại thì ánh mắt liếc thấy tấm rèm cửa sổ khẽ lay động.
- Tuyết Cầu?
Tôi vén rèm lên, chỉ thấy một bóng trắng lao vút qua sân vườn, biến mất sau dãy hành lang dài.
- Tuyết Cầu! Ngươi đứng lại cho ta!
Tôi lập tức vén váy đuổi theo.
Không phải nói mày là tiểu miêu ngoan ngoãn nhất thế gian sao?! Sao cứ vào cung là lại nghịch ngợm thế này?
Tôi đuổi theo nó băng qua dãy hành lang, vượt qua khu vườn, thở không ra hơi. Nó rẽ ngoặt một cái rồi dừng chân trước một gian nhà tre kín đáo.
Tôi vội chạy tới, ôm ch/ặt nó vào lòng. Mày cố tình chống đối ta phải không?
Vừa thở hổ/n h/ển ôm Tuyết Cầu đứng trước cửa nhà tre, tôi định lên tiếng trách m/ắng thì từ trong phòng vẳng ra tiếng cười khúc khích.
Nghe giọng điệu là một nam một nữ.
Tôi nhớ Hương Vân từng nói, trong cung thường có thái giám và cung nữ tư thông. Không ngờ hôm nay lại để tôi gặp phải.
Tò mò vốn là bản tính của con người.
Tôi khẽ bịt miệng Tuyết Cầu, ra hiệu bảo nó im lặng. May thay lúc quan trọng nó vẫn rất ngoan. Tôi không nhịn được nghe thêm vài câu.
Nữ: - Hôm qua ngươi cũng liều lĩnh quá, ngay trước mặt Hoàng thượng mà dám dùng lời lẽ khiêu khích ta.
Nam: - Ngươi sợ gì chứ? Lão già dạo này càng ngày càng suy nhược, đầu óc cũng lẩn thẩn rồi.
Nữ: - Nói thì đúng là vậy, nhưng đại sự chưa định đoạt, ngươi vẫn nên an phận một chút.
Nam: - Ngươi sợ cái gì chứ?
Nữ: - Ngươi là Thái tử, là con trai duy nhất của hắn, đương nhiên không sợ. Nhưng ta thì sợ. Hôm qua công chúa còn nhắc đến chuyện Hoàng thượng từng tự tay ch/ém ch*t Lương phi năm xưa.
Nam: - Nếu hắn dám động đến ngươi, ta sẽ ch/ém hắn trước!
Nữ: - Suỵt! Nói lời đại nghịch vô đạo như vậy, con ch/ém cha, không sợ trời tru đất diệt sao?
Nam: - Trời tru? Nếu thực sự có trời tru thì trời cao trước tiên nên trừng ph/ạt chính hắn. Không biết bao nhiêu tội á/c hắn đã gây ra. Chỉ riêng số th* th/ể phụ nữ ch/ôn dưới Lạc Hà cung đã không đếm xuể.
Tôi hít một hơi lạnh, lòng đ/au như búa bổ. Thần phi... Thái tử... tư tình?!
Không dám nghe thêm nữa, tôi định lặng lẽ rút lui.
Đột nhiên...
- Meo!
Một con mèo đen từ đâu lao tới, chồm lên Tuyết Cầu trong lòng tôi! Tuyết Cầu hoảng hốt kêu thét thảm thiết, còn tôi gi/ật mình lùi vội về sau. Thế là tôi thẳng cẳng ngã nhào vào vùng sáng trước nhà tre.
Trong phòng, tiếng cười khúc khích đột ngột tắt lịm.
Ánh mắt của một nam một nữ đồng loạt đổ dồn về phía tôi.
Con người... sao có thể liên tục gây họa như thế này?
Tôi vội vàng che mắt:
- Thần không thấy gì hết, thần thực sự không thấy gì hết ạ!
Vừa che mắt vừa bò lùi ra phía sau. Nhưng dường như có thứ gì đó giẫm lên vạt váy, gi/ật mấy lần vẫn không thoát được.
Tôi hé ngón tay nhìn ra, thấy khuôn mặt đàn ông nửa như cười nửa không nhưng toát lên khí lạnh thấu xươ/ng.
Trong hoàn cảnh này, tôi đã gặp Thái tử hiện tại - kẻ khiến bao thiếu nữ si mê.
Hắn nhìn tôi từ trên cao, ánh mắt đầy áp lực:
- Đứa tỳ nữ nào đây?
- Tháo tay xuống.
Tôi từ từ buông tay xuống.
Thần phi khẽ cười: - Hừm, lại là ngươi.
Xem ra tôi không cần phải bịa chuyện nữa rồi.
Thái tử híp mắt hỏi: - Ngươi quen nó?
Thần phi: - Ừm, là người công chúa mang vào cung. Hôm trước chính là nó ôm Tuyết Cầu xúc phạm Hoàng thượng.
Thái tử: - Ồ? Đứa tỳ nữ làm đổ linh đan chính là ngươi?
Tôi: - Là Tuyết Cầu... nhưng quả thực là thần không trông coi tốt nó, thần không dám nói càn.
Ánh mắt Thái tử nhìn tôi như đang nhìn một x/á/c ch*t biết đi.
Thần phi khẽ cười một tiếng, quay sang nhìn Thái tử:
- Nhân tiện, hôm qua ta nghe được một chuyện thú vị lắm.
Thái tử thờ ơ nghịch lưỡi ki/ếm dài trong tay:
- Ồ? Chuyện gì thú vị? Nói nghe thử xem.
Thần phi liếc tôi một cái đầy ý vị:
- Hôm trước công chúa và đại tướng quân đều xin tha tội cho tên tỳ nữ này. Ta tò mò không biết nàng tỳ nữ trông tầm thường này có gì đặc biệt? Nên đã sai người điều tra chút ít.
- Nghe nói đại tướng quân từng m/ua một nô lệ bướm ở Vạn Hồng Quật về.
Thái tử: - Nuôi nô lệ bướm cũng không có gì lạ.
Thần phi tiếp tục:
- Đúng vậy, nhưng thú vị ở chỗ... tên nô lệ bướm đó tự xưng là hậu nhân Vu chúc.
Trong lòng tôi chấn động dữ dội, các đầu ngón tay vô thức nắm ch/ặt vạt áo.
Thái tử: - Hoang đường! Triều đình ta nghiêm cấm thuật Vu chúc, huống chi tộc Vu chúc đã bị Thái Tổ tiêu diệt từ trăm năm trước.
Thần phi: - Chính vì thế ta mới thấy chuyện này kỳ lạ, có lẽ chỉ là lời đồn thổi thôi.
Nàng dừng một chút rồi tiếp tục:
- Nhưng ta điều tra thêm thì phát hiện trong quân đội có không ít người chứng minh đại tướng quân trước đây từng sử dụng pháp thuật "đầu thạch vấn lộ" của Vu chúc.
Thuật Vu chúc vốn là cấm kỵ của triều đình. Chuyện ta là hậu nhân Vu chúc, ngoài Trương Loan và mẹ hắn, không mấy người biết. Việc liên quan đến Vu chúc đều bị liên lụy, Trương Loan và mẹ hắn không đến nỗi tự đào mồ ch/ôn mình.
Nghe đến đây, trong lòng tôi vẫn còn chút may mắn mong rằng Thần phi không biết nô lệ bướm đó chính là ta.
Bỗng nhiên, một bàn tay lạnh giá nâng cằm tôi lên.
Thần phi chuyển giọng:
- Ngươi nói đi, hôm trước đại tướng quân tha tội cho ngươi, vậy hôm nay còn ai đến c/ứu ngươi đây?
Tôi vội nói nhỏ:
- Nô tài thấp hèn, mong nương nương bỏ qua cho kẻ tiểu nhân. Chuyện hôm nay thề sẽ không dám hé răng nửa lời!
Thần phi: - Thôi được, ta cho ngươi một cơ hội chuộc tội vậy.