Trước đây tôi rất sợ bố, sợ ông ấy đá/nh tôi, sợ ông ấy m/ắng tôi. Nhưng giờ đây tôi không còn sợ nữa. Những kẻ như họ chỉ biết b/ắt n/ạt người yếu thế, gặp phải đối thủ mạnh thì không dám hé răng nửa lời.

"Giỏi lắm, ở nhà chồng một năm đã dám cãi lại cả ta, xem mình ra gì rồi hả?"

Bố tôi xông đến cửa, rút ra một chiếc roj tre - thứ đã theo tôi suốt từ thuở ấu thơ. Hơn hai mươi năm qua, bao lần roj g/ãy lại thay, thứ duy nhất không đổi là những vết roj in trên da th!t tôi.

Trương Vĩ giả vờ can ngăn: "Bố bình tĩnh, đừng để tâm mấy lời vô lễ của Lâm Duyệt. Cô ấy đi làm tiếp xúc xã hội nhiều quá nên hư hỏng, đến cả phụ thân cũng không coi ra gì."

Hai câu nói ấy như đổ thêm dầu vào lửa. Bố tôi xắn tay áo, vung roj định quất xuống người tôi.

Lần này tôi không đứng im chịu trận như trước. Từ nhỏ tôi đã bướng, dù bị đá/nh th!t nát da phơi cũng không kêu nửa lời. Nhưng lần này thì khác.

Tôi nhanh chân nhảy lên ghế, rồi bật lên bàn thờ, với tay lấy bài vị tổ tiên: "Dám đá/nh nữa là tôi đ/ập nát bài vị nhà họ Lâm cho xem!"

Bố tôi - kẻ trọng nam kh/inh nữ lại m/ê t/ín - xem bài vị tổ tiên còn hơn mạng sống con gái. "Con phản nghịch! Để xuống ngay!" Ông gầm lên, gân xanh nổi lên trên trán.

"Lâm Duyệt, cô thật quá đáng!" Trương Vĩ lại xăng xái thêm dầu vào lửa, "Không hiếu thuận với bố mẹ chồng đã đành, giờ đến cả phụ thân và tổ tiên cũng coi thường. Trên đời này ai lại như cô?"

Người mẹ kế đạo đức giả cũng xuất hiện: "Tiểu Duyệt à, đặt bài vị xuống đi. Đừng làm tổ tiên nổi gi/ận, không phù hộ cho gia tộc nữa."

"Mày mà không bỏ xuống, tao không nhận mày là con gái nữa!" Bố tôi hét lên lời tối hậu thư. Sau khi mẹ đẻ tôi mất, ông luôn dùng câu này để u/y hi*p. Ngày nhỏ tôi sợ bị ruồng bỏ, nhưng giờ nghĩ lại, có khi đó lại là điều tốt.

"Được thôi! Vậy từ nay trước mặt bài vị này, chúng ta đoạn tuyết phụ nữ!" Tôi ném bài vị vào ngựk ông, "Từ giờ tôi không mang họ Lâm, ông cũng không phải cha tôi!"

"Tốt lắm! Mày mà dám quay về, mày là đồ chó má!" Ông ôm ch/ặt bài vị gào thét.

Trương Vĩ ngơ ngác trước tình thế bất ngờ, vội vã dỗ dành: "Bố đừng gi/ận, con sẽ dạy bảo nó, bắt nó quỳ xin lỗi bố."

Nhìn cảnh tượng trước mắt, tôi bật cười lạnh. Đàn bà quả thật không có nhà. Nhà chồng chẳng phải nhà, nhà bố mẹ đẻ cũng chẳng xong. Nhưng tôi cũng chẳng thiết tha nữa.

Hai tuần sau, Trương Vĩ không nhắc chuyện bắt tôi nghỉ việc chăm mẹ, đối xử tử tế hơn. Nhưng chó đen không đổi được tính ăn c*t, hắn chắc đang ấp ủ âm mưu.

Một tuần sau, Trương Vĩ dọn dẹp phòng phụ. Thấy tôi về, hắn vừa lau mồ hôi vừa nói: "Vợ à, mai bố mẹ anh đến. Em định khi nào nghỉ việc?"

Tôi treo túi xách lên giá: "Ai bảo tôi định nghỉ việc?"

Trương Vĩ cười khẩy: "Giờ em c/ắt đ/ứt với nhà đẻ, mẹ ruột ch*t sớm, đến bố ruột cũng từ mặt. Không có anh, em còn trông cậy vào ai?" Hắn định ôm tôi nhưng tôi né tránh.

"Đàn bà các cô cả đời trông cậy vào chồng là chính. Nếu em ngoan ngoãn phụng dưỡng bố mẹ, chăm mẹ anh chu đáo, sinh cho anh mụn con trai, cả đời này khỏi lo cơm áo."

Tôi cười ngặt nghẽo, đến mức phải ngồi thụp xuống đất. "Từ chối thì sao?" Tôi hỏi.

Ánh mắt hắn lóe lên sự tà/n nh/ẫn: "Vậy đừng trách anh vô tình! Anh sẽ ly hôn! Mất nhà chồng lẫn nhà đẻ, xem em sống sao!"

"Vậy ly hôn thôi." Tôi mỉm cười đáp lại.

Trương Vĩ hoảng hốt: "Em đi/ên rồi à? Ly hôn em mất hết nhà cửa, xe cộ, tiền bạc. Tiền tiết kiệm cũng là của anh!"

"Tiền tiết kiệm chung, sao thành của anh?"

"Lương em ít ỏi, chi tiêu hàng ngày đã hết sạch rồi!" Hắn nói như đinh đóng cột, "Đàn ông lo việc ngoài xã hội, đàn bà lo việc nội trợ. Chi phí sinh hoạt đương nhiên tính vào phần em!"

Tôi bước vào phòng đóng sập cửa. Hai tiếng sau, tưởng tôi đã ngủ, hắn lén gọi điện: ...

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
22.72 K

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Căn hộ chung cư sắp giải tỏa, chúng ta về thu dọn thùng đồ cuối cùng

Chương 10
Căn nhà trọ cũ sắp bị phá dỡ, nhà thiết kế chuyển động Phương Niệm Thanh vì thế mà quay lại ngôi nhà từng chung sống với Cố Viễn bốn năm trước, để xử lý thùng đồ cuối cùng của cả hai trong kho. Thẻ nhớ máy ảnh, bảng phân ca, danh sách chuyển nhà chưa gửi, biên lai thanh toán và giấy ủy quyền tác phẩm, từng thứ một dần bóc trần phiên bản "bản thân bị bỏ lại" mà cô đã tin suốt bao năm qua: Năm đó, cô giấu quyết định đi làm xa đến tận ba ngày trước khi chuyển đi, còn Cố Viễn cũng lấy việc chăm sóc ông nội làm lý do để không bàn đến tương lai. Không ai trong hai người âm thầm hy sinh vì đối phương, họ chỉ đơn thuần coi sự im lặng là cách để tác thành cho nhau. Trong thời hạn phá dỡ, họ phân định rõ ràng quyền sở hữu đồ đạc và tác phẩm, Niệm Thanh cũng kiên quyết giữ nguyên bản hợp đồng dài hạn tại Tân Thành đã ký. Sau khi căn nhà bị phá bỏ, họ không lập tức dọn về ở chung, mà bắt đầu lại bằng việc luân phiên thăm hỏi và công khai lịch trình, để mối quan hệ được tiến xa hơn sau khi đã có thể chấp nhận khoảng cách.
0