Lưu Thúy Lan thậm chí còn ngáp một cái.
"Mẹ ơi, nghe mà buồn ngủ hết cả rồi."
"Mấy con m/a này sao giống đàn ông thế, sấm to mưa nhỏ, nhìn thì ngon mà chẳng được tích sự gì."
Bọn m/a nghe thấy lời này, tỏ ra vô cùng phẫn nộ.
Gần như ngay khi Lưu Thúy Lan vừa dứt lời, cửa sổ bỗng vỡ tung một lỗ lớn.
Một cái đầu đen nhẻm từ lỗ hổng bay vào, phía sau còn lủng lẳng một khúc ruột đầy m/áu me.
"Trời ơi!"
"Lưu Thúy Lan cái đồ đàn bà vô n/ão kia, im mồm đi cho tôi nhờ!"
Trong phòng vang lên một tràng thét hét.
Tôi nắm ch/ặt ki/ếm gỗ đào, lao về phía cái đầu với tốc độ chóng mặt.
Lấy đà chạy rồi bật cao lên, đ/á nó ra ngoài cửa sổ như đ/á bóng.
Ngay sau đó, trước khi con m/a thứ hai kịp xông vào, tôi dán ngay một lá bùa lên chỗ cửa sổ vỡ.
"Hay!"
"Đẹp mắt!"
"Cú đ/á của đại sư Linh Châu này, đội tuyển quốc gia nhìn thấy cũng phải rơi lệ!"
Mọi người trong vòng tròn vỗ tay rào rào.
Tôi vừa buồn cười vừa bực mình:
"Đừng có lắm lời nữa, tập trung vào! Nhất định không được để m/a phá vỡ vòng tròn, rõ chưa!"
Lũ m/a lúc nãy chỉ là khai vị thôi.
Những tên lợi hại thực sự, phải đợi đến giờ Tý mới xuất hiện.
Tôi và Tống Phi Phi mỗi người một tay ki/ếm gỗ đào, một tay ki/ếm tiền đồng, lượn lách trong nhà thờ họ như hai con giao long.
"Rầm!"
Cuối cùng, cả cánh cửa sổ rơi xuống, cùng lúc đó cánh cửa gỗ cũng đổ sầm xuống đất.
Một con quái vật cao ba bốn mét, thân hình như núi thịt khổng lồ, cúi người chui qua cửa chính tiến vào.
Dân làng lập tức mất hết tâm trạng đùa giỡn.
28
Tống Phi Phi thở hổ/n h/ển, mặt đỏ bừng:
"Ch*t ti/ệt, đây không phải là X/á/c Thịt sao!"
"Tên này từ đâu chui ra thế?"
"Mệt ch*t đi được!"
Tôi lắc đầu, dùng sức quệt đi giọt mồ hôi sắp chảy vào mắt:
"Ai biết được, bây giờ mới có mười giờ rưỡi, còn hơn bảy tiếng nữa mới tới giờ Mão."
Tôi nhặt một xấp bùa chú, lao thẳng về phía X/á/c Thịt, không quên quát lại với dân làng.
"Đọc Kinh Địa Tạng cho tao!"
Những người trong vòng tròn cúi đầu, mỗi người lấy điện thoại mở sẵn bản Kinh Địa Tạng đã tải về, chăm chú đọc.
"Như thị ngã văn. Nhất thời Phật tại... Ơ, chữ này đọc là gì nhỉ?"
"Chậc, vô học, chữ này đọc 'Đao' - Nhất thời Phật tại Đao Lợi Thiên, vị mẫu thuyết pháp."
"Nói nhảm! Chữ này đọc... Ơ, đúng là đọc 'Đao' thật. Không ngờ mày lại có học đấy!"
"'Vị mẫu thuyết pháp' là gì? Tao chỉ biết 'Kim Nhật Thuyết Pháp' thôi."
Tôi suýt ngã, quay đầu gào thét trong vô vọng:
"Mấy người có biết bây giờ là lúc nào không?! Nghiêm túc lên đi!!!"
Tiếng đọc kinh lí nhí vang lên.
Hiệu quả thì... coi như không có.
Thôi, trông cậy vào họ thì bằng không.
Tôi giơ cao bùa chú, hai tay kết ấn, tốc độ nhanh đến mức chỉ thấy bóng tay mờ ảo.
"Đông phương thanh lôi, Nam phương xích lôi, Tây phương bạch lôi, Bắc phương hắc lôi, Trung ương hoàng lôi."
"Phụng thỉnh Ngũ Phương Ngũ Lôi giáng lâm thân, tốc hiện thần thông, Thái Thượng Lão Quân cấp cấp như luật lệnh!"
Mấy tia sét xuyên thủng mái nhà, thẳng đến X/á/c Thịt.
Trong nhà chớp gi/ật sấm rền, tia sét như rắn bạc uốn lượn, ánh sáng chói lóa khiến mọi người không mở nổi mắt.
Trước uy lực kinh thiên động địa này, không chỉ m/a không chịu nổi, người cũng đành bó tay.
Trong vòng tròn thi thoảng vang lên tiếng gào:
"Lôi công tha mạng! Con không cố ý giẫm hai thuyền đâu!"
"Vợ ơi anh sai rồi! Lần trước đi rửa chân, em ơi anh chỉ sờ tay cô ấy tí thôi!"
"Con không đi hát KTV đâu, đừng th/iêu con, đừng th/iêu con nữa!!!"
Mệt mỏi vô cùng.
29
Tôi không nhớ nổi mình đã vung ra bao nhiêu Ngũ Lôi Phù.
Con số đó, Kiều Mặc Vũ mà thấy chắc tắc nghẽn tim tại chỗ mất.
Tay đ/au nhức, các ngón tay mỏi rã rời không còn chút sức lực.
Một làn gió mát thổi qua, mùi khét lẹt trong nhà theo gió bay xa hai dặm.
Dân làng ôm nhau, mừng rơi nước mắt:
"Tuyệt quá!"
"Chúng ta đ/á/nh lui bọn m/a rồi!"
"Trần Tam Đao làng bên đ/á/nh nhau với mấy tay anh chị, một đ/á/nh ba mà nó khoe mấy chục năm. Ông nội đây đ/á/nh cả đám m/a, đủ khoe ba đời chưa?"
"Có lý, mai tao tự viết cho mình cuốn tự truyện, tên là 'Trần An Bình Trừ M/a Truyện'!"
"Anh An Bình, lúc nãy kêu 'Lôi công tha mạng' là anh đúng không? Em thấy anh nên viết 'Trần An Bình Ngoại Tình Truyện' thì hơn."
Dân làng lại có tâm trạng đùa giỡn.
"Hừ hừ~"
Đúng lúc này, một tiếng cười đầy mê hoặc vang lên, khiến người ta h/ồn bay phách lạc, chân tay rã rời.
Một người phụ nữ vô cùng yêu kiều, mặc chiếc áo cưới đỏ chói, bước từ cửa vào uyển chuyển.
Dân làng nhìn mà ch*t đứng.
Tôi cắn nát đầu lưỡi, phun một bãi m/áu về phía dân làng:
"Trấn!"
Tiếng cười lúc nãy ẩn chứa Thuật Câu H/ồn.
"Mười một giờ rồi, m/a thực sự mạnh bây giờ mới xuất hiện. Tất cả cầm chắc d/ao, chuẩn bị tinh thần!"
Tiếng hét của tôi phá tan thuật câu h/ồn.
Dân làng tỉnh táo hẳn, nắm ch/ặt d/ao, như đối mặt kẻ th/ù nhìn thẳng ra cửa chính.
"Phi Phi, nhiều m/a cổ trăm năm như vậy, chúng ta đ/á/nh không lại đâu."
Tôi liếc mắt ra hiệu cho Tống Phi Phi.
"Em mở đường m/áu, đi đào lại m/ộ mẹ Trần Nghiên Quân. Chúng ta dùng kế 'Dẫn nước lũ về Đông'."
Đêm tối đào m/ộ, con cháu đoạn nghiệp, ba đời nghèo khó.
Ban đầu tôi còn mang tâm lý may rủi, nghĩ có lẽ đối phó được với lũ m/a này.
Nhưng bây giờ, Trần Thái Hòa nghèo ba đời thì nghèo.
Đêm nay không qua khỏi, hắn tuyệt tự ngay đời này.
30
Tống Phi Phi gật đầu, như mũi tên rời cung phóng ra ngoài.
Người chưa tới, bùa đã n/ổ.
Cô ấy dùng Lôi Phù Hỏa Phù mở đường, đúng là d/ao phay ch/ém dây điện, tóe lửa phun sáng khắp lối.
Theo tốc độ này, cô ấy lên núi sau chỉ mất hơn chục phút.
Nghĩ đến việc chỉ cần cầm cự chừng ấy thời gian, tôi bỗng tràn đầy tự tin.
Nhưng những kẻ liên tiếp xông vào, nhanh chóng đ/ập tan niềm tin ấy.
Vô số tóc đen như sóng cuồn cuộn tràn vào từ cửa sổ.
Ngói trên mái nhà vỡ vụn từng mảnh.
Từng chiếc lưỡi đỏ lòm từ khe nứt thòng xuống.
Trên lưỡi còn nhỏ giọt chất nhờn hôi thối.
Trần An Bình ngất xỉu đầu tiên, vòng tròn bị mở ra một khoảng trống.
Nữ m/a mặc áo cưới đứng ngoài cửa nở nụ cười rạng rỡ, đột nhiên giơ tay x/é toạc bụng mình.
Một đôi bàn tay nhỏ đen nhẻm từ làn da trắng nõn trong bụng thò ra.
Đây là Tử Mẫu Sát.
Cổ họng tôi nghẹn lại, mắt khô khốc không dám chớp.
Sợ chỉ chớp mắt một cái, lũ m/a sẽ phá vỡ vòng tròn của dân làng, tàn sát bừa bãi.
Không biết ai ra tay trước.
Tiếng thét thảm thiết không ngừng vang bên tai, tiếng hét của dân làng từ cao vút trở nên khàn đặc.