“Thúy Lan, trước đây mẹ lúc nào cũng cãi nhau với con.
“Không ngờ trong lúc sinh tử này, con lại sẵn lòng xuống c/ứu mẹ.”
Hai người bắt đầu tán gẫu rôm rả, như thể chỗ chúng tôi đang đứng không phải là cái hố âm khí kỳ quái, mà là gian nhà chính trong làng.
Câu chuyện của họ lan man đủ thứ, nhanh chóng từ chuyện gia đình chuyển sang tin đồn trong thôn.
Nào là bà lục tuần quyến rũ ông lão chín mươi.
Quả phụ họ Trương nhà bên yêu thợ nề.
Con nhà họ Vương không phải con đẻ.
Nghe họ trò chuyện, cứ như Trương Hạnh Hoa không phải mất tích hai năm mà là hai mươi năm.
Thôn Trần Gia này đúng là rồng cuộn hổ ngồi, toàn những chuyện d/âm lo/ạn thế này.
39
Tôi vểnh tai nghe họ tán gẫu, thời gian trôi qua nhanh chóng.
Khi tỉnh lại, tôi phát hiện mình đã tới miệng hang.
Tống Phi Phi thở phào nhẹ nhõm:
“Chúng ta may thật, con âm khoáng trùng chắc bị lôi phù của cậu dọa chạy mất dép rồi.”
Miệng hang hẹp, chỉ đủ một người lên.
Lưu Thúy Lan và Trương Hạnh Hoa đều thoát khỏi hang an toàn.
Tiếp theo là Tống Phi Phi và tôi.
Nhìn Tống Phi Phi lên được, trái tim treo ngược của tôi cuối cùng cũng yên vị.
Dây thép trên ba lô siết lại, tôi cảm nhận ánh sáng trên đầu ngày càng rõ.
Đúng lúc này, dây thép rung lên, ánh sáng trên đầu tối sầm.
Tôi ngẩng đầu lên, lòng tràn ngập tuyệt vọng.
Ch*t ti/ệt, con âm khoáng trùng ch*t ti/ệt sao lại ở đây!
Chân chèo của nó như có giác hút, bám ch/ặt vào vách đ/á.
Hàng trăm cái đầu lúc này đều mang một vẻ mặt giống hệt nhau, hằn học nhìn chằm chằm vào tôi.
Thấy tôi ngẩng đầu, những cái đầu này đột nhiên nhe răng cười q/uỷ dị, rồi vươn cổ ra cùng nhau cắn vào dây thép.
“Mẹ kiếp!”
Tôi kết ấn, đi/ên cuồ/ng ném phù lên phía trên.
Nhưng hành động đã quá muộn, dây thép đ/ứt phựt, người tôi rơi thẳng xuống.
Lúc này tôi đang ở giữa không trung trong hang, độ cao bằng tám chín tầng nhà.
Dưới đáy mỏ đ/á lởm chởm, rơi xuống chắc chắn không toàn mạng.
Trong tích tắc sinh tử, tôi rút d/ao găm từ thắt lưng đ/âm vào vách hang.
Lưỡi d/ao m/a sát với vách đ/á, bật lên một chuỗi tia lửa.
40
Con d/ao này sắc như c/ắt nước, làm bằng vật liệu hàng không đặt riêng của Tống Phi Phi, giá thành cực kỳ đắt đỏ.
Không ngờ, lưỡi d/ao sắc bén như vậy lại không đ/âm thủng được vách đ/á.
Tôi không chần chừ, tay trái nắm ch/ặt d/ao rạ/ch mạnh vào lòng bàn tay.
Nhát d/ao quá mạnh, m/áu tươi phun ra nhuộm đỏ cả con d/ao.
Lúc này, con d/ao cuối cùng cũng cắm được vào vách hang.
Nhưng tay dính m/áu trơn trượt, tôi dùng hết sức mới tạm giữ được con d/ao.
Tôi cảm nhận rõ ràng các ngón tay mình đang dần trượt khỏi chuôi d/ao.
Đúng lúc này, con âm khoáng trùng đáng ch*t vẫn không buông tha, tiếp tục vươn đầu lao xuống phía tôi.
Lôi phù này căn bản không làm nó bị thương.
Lần đầu bị tôi ném trúng chạy đi, chắc chỉ là gi/ật mình thôi.
“Linh Châu!”
Tống Phi Phi thả dây xuống, đi/ên cuồ/ng ném phù xuống dưới.
Ánh lửa và tia sét chiếu sáng cả hang động như ban ngày.
Tôi nhìn rõ ràng, hàng trăm khuôn mặt trên thân âm khoáng trùng ngày càng trở nên dữ tợn.
Những cái đầu cắn x/é lẫn nhau, nuốt chửng, dần dần hợp thành một cái đầu cực lớn.
Như một đám bong bóng hydro bỗng biến thành kh/inh khí cầu.
Cái đầu khổng lồ này mọc hàng trăm con mắt, tất cả đều đ/á/nh chằm chằm vào tôi, ánh mắt tràn đầy sát khí.
Cái đầu lớn lao tới phía tôi, khi cách còn một mét, há mồm đầy răng nanh, từ bên trong thè ra một cái lưỡi đen xanh.
Đầu lưỡi mọc một cái đầu người không mặt chỉ có miệng.
Cái đầu nhỏ há mồm, đớp mạnh vào mặt tôi.
Đúng lúc đó, một quả cầu lửa từ bên cạnh rơi xuống.
Trong chớp mắt, tôi rút từ ng/ực ra một thứ màu đen, bọc lấy quả cầu lửa nhét tọt vào miệng cái đầu nhỏ.
Âm khoáng trùng run lẩy bẩy toàn thân, cả cái đầu lớn bắt đầu rung lắc dữ dội, lại phân liệt thành hàng trăm cái đầu.
Hàng trăm cái đầu đồng loạt rên lên thảm thiết, kéo theo âm khoáng trùng rơi xuống đáy hang.
Tôi nắm ch/ặt con d/ao, không khỏi thầm mừng.
Vừa rồi đi sau lưng Trương Hạnh Hoa, tôi không kìm được lòng gh/en, lén c/ắt một lọn tóc của bà ta.
Nếu không có lọn tóc này, giờ tôi đã ch*t cứng rồi.
41
“Linh Châu, bám chắc vào tao!”
Mọi chuyện vừa xảy ra tuy kinh động h/ồn phách, nhưng thực ra chỉ trong mười mấy giây ngắn ngủi.
Tống Phi Phi đưa tay ra, nắm ch/ặt cổ tay tôi.
Khi chúng tôi lên tới miệng hang, chân đạp lên đất mềm, tôi mới thực sự thở phào.
“Nhìn kìa, miệng hang biến mất rồi!”
Lưu Thúy Lan chỉ tay vào miệng hang hét lớn, mắt trợn tròn.
Trương Hạnh Hoa chính là Liệt Dương Hoa.
Liệt Dương Hoa xuất hiện, âm khoáng này liền biến mất.
Theo sự biến mất của âm khoáng, cả khe núi dường như đổi khác.
Ánh nắng rải xuống, âm khí tiêu tán, thung lũng tràn đầy sức sống.
Không trách họ Trần chọn nơi này làm m/ộ tổ.
Không thể trách tổ tiên họ được.
Chắc vài trăm năm trước, nơi này chưa có âm khoáng.
Trương Hạnh Hoa trở về làng, gây chấn động lớn.
Mọi người vây quanh bà, vừa sờ đầu lại sờ mặt, có người còn lén gi/ật tóc bà.
Trần Thái Hòa tỉnh dậy, thấy mẹ già trẻ lại, cũng lấy làm kỳ lạ.
Kinh ngạc xong, lại vô cùng vui mừng:
“Mẹ, giờ mẹ trẻ rồi, sức khỏe tốt, có thể đi làm ki/ếm tiền giúp nhà.”
Trương Hạnh Hoa chắp tay, cúi người với Trần Thái Hòa:
“Thí chủ, bần tăng quyết định theo đại sư Linh Châu tu hành, giờ đã là người xuất gia.
“Nhân duyên trần thế giữa hai ta đã hết, đừng gọi mẹ nữa.”
Lưu Thúy Lan khoanh tay, đứng bên cạnh hừ lạnh:
“Trần Thái Hòa, mày đang mơ giữa ban ngày à!
“Mẹ đã trẻ lại rồi, còn mong bà làm osin hầu hạ cả nhà mày nữa sao?
“Đúng không mẹ?
“Mẹ yên tâm, sau này nếu con li dị Trần Thái Hòa, mẹ cứ theo con, có miếng ăn của con sẽ không để mẹ đói!”
Lưu Thúy Lan trong hang nghe tôi và Tống Phi Phi nói một giọt m/áu của Trương Hạnh Hoa đáng giá ngàn vàng, giờ chỉ muốn đem bà ta lên bệ thờ.
Trần Thái Hòa đã biết Lưu Thúy Lan nắm trong tay 300 triệu, gi/ận mà không dám nói.
Tôi cả ngày lẫn đêm không ngủ, mệt mỏi đến mức mí mắt dính vào nhau, thực sự không có tâm trạng nghe họ cãi vặt.
Đang định nghỉ ngơi cho tử tế, Tống Phi Phi ủ rũ đưa điện thoại.
“Tên m/a cà rồng ch*t ti/ệt đó tìm cậu.
“Hắn bảo, yêu cầu chúng ta lập tức trở về, Hội Bái Nguyệt chỉ định chúng ta hoàn thành một nhiệm vụ.”
Tôi mặt đen như cột nhà ch/áy đẩy Tống Phi Phi ra:
“Không nghe, không nghe, đồ q/uỷ sứ lải nhải!
“Thiên vương đến cũng đừng làm phiền tao ngủ!”