Thật sự còn đẹp hơn cả yêu tinh nữa.
"Tiết Ngọc..."
Trong cơn mơ màng, ta như nghe thấy ai đó gọi tên mình, nhưng khi quay đầu nhìn lại thì chẳng thấy bóng người.
Chắc là ảo giác thôi.
16
Sau lễ thành hôn, ta một mình trong phòng đợi Tạ Tầm Yến.
Không biết đã bao lâu, cửa phòng khẽ mở, có người thong thả bước vào. Hắn như dừng lại một chút, mãi sau mới nhẹ nhàng vén khăn che mặt cho ta.
Tim ta đ/ập thình thịch, tấm lụa đỏ lả tả rơi xuống.
Nhìn thấy khuôn mặt ấy, ta không tin nổi thốt lên:
"Sao lại là ngươi?"
Đúng là Tạ Hoài An, hắn không phải đang ở thừa tướng phủ sao? Sao lại xuất hiện ở đây?
Tạ Hoài An dường như đã uống rất nhiều rư/ợu, người đầy mùi nồng nặc nhưng lại tỏ ra vô cùng tỉnh táo. Gân xanh nổi lên ở thái dương, đôi mắt đỏ ngầu tựa dồn chứa ánh sáng lạnh lẽo.
"Không phải ta, vậy nàng mong đợi ai? Tên đoản mệnh kia sao?"
Nghe Tạ Hoài An nói x/ấu Tạ Tầm Yến, ta bực bội cố gắng thoát khỏi vòng tay hắn.
"Không được nói về chàng ấy như thế! Chàng ấy là phu quân của ta, sau này nhất định sẽ trường thọ bách tuế!"
"Nàng nói trường thọ là được sao? Dựa vào cái gì?"
"Ta đã xung hỉ cho chàng ấy, chắc chắn sẽ khỏe lại!"
Ông nội từng nói, mệnh cách của ta tốt, ông không thể lừa ta được.
Nhưng Tạ Hoài An nghe xong lại càng tức gi/ận hơn. Hắn chằm chằm nhìn ta, chân mày như đ/ao chếch lên, ánh mắt lại thoáng chút uất ức.
"Tiết Ngọc, tại sao? Chẳng phải nàng định gả cho ta sao?"
Lúc này ta mới biết, nguyên lai Tạ Hoài An hiểu lầm, hắn vẫn chưa biết chuyện ta nhận lầm người.
Ta vội vàng giải thích:
"Tạ Hoài An, là ta nhầm lẫn. Dù ta đến Tạ gia để xung hỉ, nhưng lại lạc đường đến tận đông thành, nên mới tìm nhầm ngươi."
Ta nhoẻn miệng cười, đôi mắt cong cong:
"Tạ Hoài An, yên tâm đi, sau này ta sẽ không quấy rầy ngươi nữa."
Ta vui vẻ nhìn hắn, tưởng hắn sẽ mừng rỡ, nào ngờ hắn quát lớn:
"Đừng nói nữa!"
Hắn siết ch/ặt nắm đ/ấm, các ngón tay trắng bệch, khóe môi khẽ mím thành đường thẳng.
Ta không hiểu hắn đi/ên cái gì, thì ngay lúc đó, tiếng A Bích vang lên trong sân:
"Không tốt rồi! Thế tử gia lại ho ra m/áu!"
Lo sợ Tạ Tầm Yến gặp chuyện, ta lập tức định lao ra cửa, nhưng khi vừa xoay người đã bị ai đó ôm ch/ặt từ phía sau.
Môi Tạ Hoài An áp sát tai ta, gần đến mức ta cảm nhận được sự r/un r/ẩy của hắn.
"Tiểu Ngọc, đừng đi."
17
Ta cảm thấy Tạ Hoài An tối nay thật kỳ lạ. Trước đây hắn chẳng phải luôn mong ta rời đi sao?
Ta nhíu mày, đẩy hắn ra:
"Không được, ta phải đi thăm phu quân của ta."
Nhưng dường như hắn bị kích động, không chịu nổi hai chữ đó.
"Hắn tính là phu quân gì của nàng? Phu quân của nàng phải là ta!"
Hắn như chịu oan ức lớn, ánh mắt âm trầm.
"Tiểu Ngọc, Tạ Tầm Yến trúng đ/ộc kỳ lạ, cả triều đình ai chẳng biết. Hắn không sống nổi qua tuổi đôi mươi, nàng gả cho hắn chỉ có nếm mùi góa bụa."
"Không đâu! Chỉ cần thành hôn với ta, Tạ Tầm Yến sẽ khỏe lại."
Trong mắt Tạ Hoài An thoáng chế giễu:
"Sao nàng có thể ngốc nghếch thế? Nàng tưởng An Quốc công phủ là người tốt sao? Họ đang lợi dụng nàng đấy! Trong mắt họ, nàng chỉ là quân cờ thôi!"
Căn phòng chìm vào im lặng, chỉ có khói hương lượn lờ bay lên.
Ta bình thản nhìn hắn:
"Tạ Hoài An, ta biết mình rất ngốc. Khi ở tướng phủ, tất cả đều nói ta không xứng với ngươi, bảo ta mơ tưởng hão huyền. Nhưng ta luôn nghĩ không sao cả."
"Ông nội nói, chỉ có chân tâm mới đổi được chân tâm. Ta tưởng ban đầu chỉ là chưa quen, khi thân rồi ngươi sẽ đồng ý. Nhưng sau này ta mới biết, loại người như ngươi quen đứng trên cao, căn bản không chấp nhận ta."
"Bản thân ta đến đây là để báo ơn xung hỉ, nếu có thể giúp được chàng ấy, dù bị lợi dụng cũng có sao?"
Tạ Hoài An sững sờ, lâu sau mới buông thõng hai tay.
"Không phải vậy, Tiểu Ngọc. Ta thừa nhận, ban đầu là ta sai. Nhưng giờ ta không nghĩ thế nữa."
18
Hắn đưa tay ra trước mặt ta, ánh mắt nghiêm túc, giữa đôi lông mày tràn đầy thành khẩn:
"Tiểu Ngọc, quá khứ là lỗi của ta. Ta thề từ nay về sau sẽ đối đãi tử tế với nàng."
"Hãy rời khỏi Tạ Tầm Yến, theo ta đi."
"Nhưng ta đã thành thân rồi mà. Ta đã gả cho Tạ Tầm Yến rồi."
Ta chăm chú nhìn Tạ Hoài An, nói từng chữ rõ ràng:
"Tạ Hoài An, trước đây là ta nhầm người, còn quấy rầy ngươi bấy lâu..."
Ngay lúc ấy, cửa phòng mở ra, Tạ Tầm Yến từ từ bước vào. Chân mày hắn tựa mực tàu, đôi mắt long lanh dịu dàng. Chỉ có điều chiếc khăn tay trắng tinh trên tay đã nhuốm đầy m/áu đỏ, tựa hoa mai hồng nở rộ trên nền tuyết.
Ta gi/ật mình, vội bước tới:
"Ngươi sao thế?"
Thấy vẻ mặt lo lắng của ta, Tạ Tầm Yến khẽ mỉm cười, ân cần an ủi:
"Không sao, chỉ là đột nhiên đ/au ng/ực. Giờ thấy nương tử, dù thân thể này có tàn tạ thế nào cũng đã đỡ hơn nhiều."
Nghe hắn nói vậy, lòng ta càng thêm hổ thẹn.
"Xin lỗi, nếu ta đến sớm hơn, có lẽ ngươi đã khỏe rồi."
Hắn xoa đầu ta, cử chỉ dịu dàng khiến lòng ta dâng lên hơi ấm.
"Nương tử nói sai rồi. Đến sớm không bằng đến đúng lúc."
"Duyên phận giữa ta và nàng vốn là do trời định, dù xảy ra chuyện gì, nương tử cũng là người nhất định phải thành thân với ta."
Tạ Tầm Yến nói như điều hiển nhiên, nhưng Tạ Hoài An nghe mà không phục.
"Tạ Tầm Yến, ngươi biết rõ thân thể mình. Ngươi sắp xuống mồ rồi, sao còn liên lụy Tiểu Ngọc?"
"Ta gặp Tiểu Ngọc trước, Tiểu Ngọc cũng nói muốn gả cho ta trước."
Tạ Hoài An nói đầy tự tin. Ta đang khó chịu định cãi lại thì Tạ Tầm Yến đã mỉm cười:
"Hoài An huynh nói sai rồi. Nếu nói về trước sau, người Tiểu Ngọc nên gả phải là ta mới đúng."
19
Ta ngơ ngác, nghe Tạ Tầm Yến kể lại chuyện cũ thời thơ ấu.
Hóa ra khi còn rất nhỏ, ta đã gặp Tạ Tầm Yến rồi. Thuở nhỏ hắn thể chất yếu ớt, bị Tạ lão phu nhân đưa lên đạo quán Thanh Châu tu luyện.
Khi ấy hắn còn nhỏ, thường bị sư huynh lớn tuổi hơn b/ắt n/ạt.