Sau khi vợ của Trình Lãng t/ự s*t, di thư của cô ấy bị bạn thân đăng lên mạng.
Ảnh chụp của tôi và anh ấy bị khui ra, kẻ tiểu tam, gã đàn ông tồi, bị ngàn người chỉ trích.
Trình Lãng mất đi công việc lương hàng triệu mỗi năm.
Tôi cũng lập tức bị sa thải.
Cư dân mạng nguyền rủa chúng tôi sẽ không bền lâu.
Trình Lãng lại nói: "Tiểu Tĩnh, anh đến đón em đây."
1
Cúp điện thoại, tôi nhìn quanh căn phòng.
Trong góc vẫn còn để lại những chiếc thùng carton dùng cho lần chuyển nhà trước.
Nhưng nếu lấy thùng ra đóng gói hành lý lúc này thì có vẻ quá nôn nóng.
Giống như thứ tôi nhắm đến không phải là bản thân Trình Lãng, mà là căn nhà trị giá hàng chục triệu kia.
Tôi không ng/u ngốc đến thế.
Lập tức quyết định án binh bất động.
Bên ngoài có người đ/ập cửa ầm ầm.
Nhìn qua mắt mèo, thấy là vợ của chủ nhà.
Bà ta là một người phụ nữ thô lỗ, da mặt phù nề, mái tóc giả rối như búi cọ sắt.
Khi thuê nhà, chồng bà ta nói con gái nhỏ lên Bắc Kinh lập nghiệp không dễ dàng, căn hộ giá thị trường 7.500 tệ, chỉ lấy tôi 6.800 tệ.
Người phụ nữ không đồng ý.
Đáng tiếc, trên sổ đỏ chỉ có tên của ông chú, bà ta không có quyền lên tiếng, vì chuyện này mà chắc hẳn rất c/ăm gh/ét tôi, vừa biết tin đã chạy đến giậu đổ bìm leo.
Tôi mở cửa.
Người phụ nữ vừa hay đang áp tai vào cửa nghe lén, suýt chút nữa ngã nhào.
Bà ta tức gi/ận nói: "Mau dọn đi, nhà này không cho cô ở nữa."
Tôi thản nhiên nói: "Được thôi. Làm theo hợp đồng. Trả lại tiền cọc, rồi bồi thường cho tôi một tháng tiền nhà."
Bà ta tức đến nghẹn lời: "Đồ mặt dày, tao không bồi thường tiền cho mày!"
Tôi nói: "Vậy tôi không dọn."
Bà ta nhảy dựng lên, thấy chồng chạy đến liền túm lấy: "Lão Trần, mau đuổi con hồ ly tinh này đi cho tôi!"
Ông chú nhìn tôi đầy khó xử.
Tôi dịu dàng nói: "Chú ơi, cháu nhất thời không tìm được nhà, chẳng lẽ bắt cháu ngủ ngoài đường sao."
Ông ấy lập tức gật đầu: "Đúng vậy, con gái con lứa, không an toàn lắm. Đợi cháu tìm được nhà rồi hẵng dọn đi."
Người phụ nữ kéo tay ông ấy, gào lên không được không được.
"Tiểu tam sống trong nhà, căn nhà tốt lành bị ở cho thối hoắc cả lên."
Ông chú mất kiên nhẫn đẩy bà ta ra: "Nói bậy gì thế!"
Hàng xóm ló đầu ra hóng hớt.
Người phụ nữ thấy mất mặt, dứt khoát nằm lăn ra đất.
Khi Trình Lãng đến, tôi đang mặc chiếc váy ngủ mỏng manh, ôm cánh tay, kinh hãi nhìn người đàn bà đanh đ/á đang lăn lộn dưới chân mình.
Anh ấy nói với tôi: "Em vào trong trước đi."
Đóng cửa lại, anh ấy thương lượng với vợ chồng chủ nhà, đồng ý hôm nay sẽ dọn đi ngay và không cần bồi thường.
Bên trong, tôi cầm thùng carton, đứng bất động.
Cửa mở.
Trình Lãng bước vào, hào sảng cư/ớp lấy thùng carton trong tay tôi, ném sang một bên.
"Anh tìm người giúp em dọn, dù có tốn thêm chút tiền."
Tôi lại lắc đầu: "Đồ của mình, tuy không đáng giá nhưng đều rất thích, em sợ người khác làm lộn xộn."
Anh ấy thở dài: "Em đúng là người biết trân trọng đồ đạc. Được rồi, anh giúp em."
Chúng tôi đóng gói suốt cả buổi sáng.
Mười hai giờ, trên căn phòng bừa bộn, chúng tôi dọn ra một khoảng trống, ăn hamburger gà cay, uống chung một ly coca đ/á.
Trình Lãng nói: "Mệt quá. Nhưng hơi giống hồi nhỏ, đi dã ngoại leo lên đỉnh núi, cái gì cũng thấy ngon gấp bội."
Tôi cười.
Lấy tay lau mồ hôi trên mặt.
Biết làm vậy sẽ làm bẩn mặt, cũng biết Trình Lãng sẽ lau giúp mình.
Anh ấy quả nhiên tiến lại gần, ánh mắt tràn đầy yêu thương.
Bên ngoài là thế giới hỗn lo/ạn đầy á/c ý, còn chúng tôi cùng nhau chia ngọt sẻ bùi, nương tựa vào nhau.
2
Nhà của Trình Lãng rất đẹp.
Thông thoáng hai đầu, phòng khách rộng rãi, tivi rộng đến 90 inch, bộ máy giặt sấy và tủ lạnh đều là dòng cao cấp.
Trên ban công có thể nhìn thấy một dãy núi xanh.
Vườn hoa dưới lầu cũng tầng tầng lớp lớp xanh mướt.
Hợp hoan nở hoa, tựa như ráng chiều mỏng manh.
Trước đây, mỗi khi đi ngang qua cổng khu chung cư, trong lòng tôi lại nghĩ, nếu hai người yêu nhau, sống ở đây thì khó mà không hạnh phúc.
Chập tối, tôi xuống lầu hóng mát.
Không đội mũ, đi qua đám đông, không bị nhận ra.
Các bà vợ dắt con đi dạo, nhìn điện thoại.
Có lẽ là lướt thấy bài đăng liên quan, tôi nghe thấy có người nhắc tên mình, nói tôi trông x/ấu hơn vợ cả nhiều.
Mấy ngày nay, các bài đăng hóng hớt cũng liên tục được ứng dụng đẩy cho tôi, giống như một kiểu hài kịch đen.
Những bức ảnh đó của tôi, khi đăng lên không phải chọn chỉ bạn bè thấy, thì cũng là chỉ người theo dõi qua lại mới thấy.
Vậy mà không hề cản trở tốc độ lan truyền.
Người với người, chẳng phải cũng chỉ có thế thôi sao.
Tôi đã miễn phí m/ua vui cho cuộc sống nhạt nhẽo của mọi người.
Đi dạo hai vòng, tôi lên thang máy.
Nhấn khóa vân tay, mở cửa.
Bước vào phòng ngủ chính, trên bàn trang điểm vẫn bày những lọ mỹ phẩm của người phụ nữ đó.
Sau khi cô ấy ch*t, tôi mới biết cô ấy tên là Hồ Thanh Y.
Bản thân là giảng viên đại học đàng hoàng, bố mẹ cũng vậy.
Nhưng vì là con gái út, bố mẹ đã lớn tuổi, con gái vừa ch*t là cả hai đều đổ b/ệnh, không còn sức lực để tranh giành di sản của cô ấy.
Người trong gia tộc chắc cũng ai lo phận nấy, lười nhúng tay vào.
Đồ đạc Hồ Thanh Y để lại, Trình Lãng bảo tôi tìm người dọn dẹp đi.
Tôi không tìm, anh ấy dường như cũng không phát hiện ra.
Nhà cao tầng gió lớn, dễ bám bụi, mới nửa tháng mà các chai lọ đều đã phủ một lớp bụi mỏng.
Tôi vặn mở một hũ kem dưỡng ẩm, nhìn thấy dấu vân tay cô ấy để lại.
Trong lòng có một cảm giác kỳ lạ.
Giữa sống và ch*t tưởng chừng như có hố sâu ngăn cách, thực ra chỉ trong tích tắc là có thể dễ dàng vượt qua.
Ví dụ, tôi có thể nhảy từ ban công xuống, hoặc nhảy xuống con hào bên ngoài khu chung cư.
Hoặc giống như Hồ Thanh Y, tr/eo c/ổ.
Nhưng, tôi sẽ không làm thế.
Tôi sẽ không bao giờ t/ự s*t.
Trình Lãng ban ngày không có nhà.
Anh ấy bận gặp gỡ các chuyên gia săn đầu người, chọn công việc tiếp theo.
Xuất thân từ trường danh tiếng, lại làm kỹ thuật, tin tức ngoại tình hại ch*t vợ cả vừa lộ ra, công ty còn chưa có động tĩnh gì thì các chuyên gia săn đầu người đã xúm lại.
Tôi không nhịn được hỏi, tại sao lại có thể như vậy.
Anh ấy cười nói: "Chỉ cần không phải công ty kinh doanh trực tiếp hướng đến khách hàng cá nhân (C-end) thì sẽ không ảnh hưởng gì."
Các bạn cùng phòng đại học cũng đề nghị giới thiệu việc làm cho anh ấy, Trình Lãng còn chẳng thèm để mắt tới.
Đúng là một cuộc đời dễ dàng.
Còn tôi mở ứng dụng tìm việc, thứ tìm đến cửa chỉ có quấy rối và nhục mạ.
Nhắn tin cho bạn đại học, không một ai trả lời.
Các bạn nam hầu như đều chặn tôi, mặc dù có lẽ là do vợ họ thao tác.
Trình Lãng nói: "Em không cần tìm việc, anh nuôi nổi em. Em chỉ cần ăn mặc xinh đẹp là anh vui rồi."
Trước đây, anh ấy là "+3" của tôi, sau khi dùng quyền lực giúp tôi thăng chức, mỗi tháng tôi ki/ếm được tám ngàn.
Lương mới chỉ nhận được sáu lần, thì chuyện đã xảy ra.
Trong thẻ của tôi, cộng cả số tiền tiết kiệm từ lúc đi làm thêm hồi đi học, cũng chỉ vỏn vẹn mười vạn.