“Mẹ ơi, ba con bị đột quỵ rồi, mẹ không nên chăm sóc ông ấy sao?”

“Mẹ ơi, dạo này ba con cứ nói với con rằng ly hôn với mẹ là sai lầm, ông ấy đã biết lỗi rồi. Giờ ông ấy thành ra thế này, mẹ hãy rộng lòng tha thứ đi.”

“Sau khi xuất viện, con sẽ bảo ba ly hôn với Dư Thu Dung, hai người lại sống với nhau như xưa, được không ạ?”

Chung Phong nằm trên giường, gật đầu hết sức.

Tôi bật cười:

“Con trai, mẹ hỏi con lần cuối, con thật sự coi mẹ là mẹ? Hay coi mẹ là bãi rác công cộng vậy?”

Con trai ngây người nhìn tôi.

Tôi nói: “Ba con ra nông nỗi này là đáng đời, con không nghĩ rằng dù ông ấy có thế nào, chỉ cần quay đầu là mẹ phải chấp nhận sao?”

“Con nghĩ thế đúng là con ruột của ba con rồi.”

“Mẹ…”

Con trai thấy tôi định đi, vội vàng ngăn lại:

“Mẹ ơi, ba con đã thế này rồi, mẹ không thể bỏ mặc được ạ?”

Tôi cười khẩy:

“Vợ hiện tại của ba con đâu phải mẹ, sao không đi tìm Dư Thu Dung?”

Thấy con trai há hốc mồm, tôi nói thẳng:

“Hay là gọi bà ta không được, nếu không giữ mẹ lại thì con phải tự chăm ba hả?”

16

Tôi phớt lờ sự ngăn cản của con trai, ngày hôm đó liền về nhà.

Sau đó, con trai và họ hàng gọi điện nhiều lần, tôi coi như không nghe.

Mấy ngày sau, nghe hàng xóm kể, con trai về cãi nhau dữ dội với Dư Thu Dung, hai người ẩu đả đến mức cảnh sát phải đến.

Rồi sau này…

“Ôi, bà Dư Thu Dung già cả rồi sao không tích đức chút đi?”

“Bà ta cuỗm tiền bỏ chạy, để ông Chung lấy gì chữa bệ/nh!”

“Tôi nghe nói lúc đi bà ta lấy luôn thẻ lương của ông Chung, nếu con trai bà không kịp đi làm lại thì ông ấy còn không có tiền ăn!”

“Không biết sau này ông Chung sống sao nữa!”

Hàng xóm vừa nói vừa liếc nhìn tôi, tôi đặt lọ hoa vừa cắm lên bàn, thưởng thức vẻ đẹp của nó.

Sống sao ư? Thì chịu vậy thôi!

Đã hưởng niềm vui tình già thì phải chịu nỗi khổ của nó.

Chẳng phải đương nhiên sao?

17

Cuộc sống của tôi vẫn nhẹ nhàng tươi đẹp.

Tôi chia thu nhập làm hai: một phần để dưỡng già, phần kia dùng cho ăn uống và sở thích.

Tôi cùng các cụ trong khu tập thể tập quạt thái cực, đi du lịch, m/ua máy ảnh cũ ra công viên ngắm chim, ngày nào cũng vui vẻ.

Con trai liên lạc mấy lần, thấy tôi không đáp, dần nản lòng không đòi tôi chăm Chung Phong nữa.

Nghe nói Chung Phong xuất viện, con trai thuê y tá nhưng nhanh chóng bỏ vì tốn kém.

Ban ngày nó bận đi làm, tối về phải dọn dẹp cho ba, chẳng mấy chốc đã chán ngán.

Bạn gái đến nhà thấy cảnh tượng ấy liền cáo lui.

Sau đó, nghe đâu con trai đưa Chung Phong vào viện dưỡng lão.

Viện tồi tàn, phòng bốn người, y tá lơ là, chưa bao lâu Chung Phong đã lở loét.

Lần nữa nghe tin Chung Phong là khi tôi đang leo núi với hội người già.

Con trai gọi điện mệt mỏi, bảo Chung Phong nhiễm Covid ở viện dưỡng lão phải vào ICU, hỏi tôi có tiền không.

“Sao? Nếu bà vợ cũ không cho tiền thì con không chữa cho ba à?”

Con trai giờ chẳng dám cãi, ấp úng nói đang lo tiền cưới nên muốn xin tôi.

“Có tiền thì chữa, không có thì đừng ki/ếm tôi.”

Tôi vội leo núi, cúp máy.

Sau này, con trai báo Chung Phong ch*t.

Trước khi mất, ông ta viết di ngôn gửi tôi.

Tôi nhìn tờ giấy nhàu nát trong tay con trai, nhăn mặt:

“Còn đưa làm gì? Vứt đi!”

Nói xong quay lưng bỏ đi.

Dù một giây dành cho hạng người như Chung Phong cũng là phí hoài.

Tôi còn phải khiêu vũ với ông lão khu bên cạnh nữa!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Học cách buông

Chương 10.
Tôi đã nhốt Giang Đình Chu trong biệt thự suốt 3 tháng. Cậu ấy ngày càng ít nói. Rèm cửa luôn kéo kín, điện thoại bị cất đi, mật khẩu cửa mỗi ngày đổi một lần. Lúc tôi bưng cháo vào phòng, cậu ấy ngồi bên mép giường, cúi đầu nhìn những vết đỏ trên cổ tay. Tôi dịu giọng dỗ dành: “Đình Chu, hôm nay ăn xong, tôi đưa em ra vườn đi dạo nhé?” Cậu ấy không ngẩng đầu, chỉ hỏi rất khẽ: “Thẩm Tử Việt, bao giờ anh mới chịu buông tha cho tôi?” Tôi vừa định đưa tay chạm vào cậu ấy, trước mắt bỗng hiện lên những dòng bình luận: [Đừng chạm nữa, cậu ấy thật sự sắp không chịu nổi rồi.] [Nửa tháng nữa, cậu ấy sẽ bắt đầu giấu thuốc.] [Thẩm Tử Việt ôm xác cậu ấy khóc đến khàn cả giọng, nhưng có ích gì chứ? Chính anh ta đã ép chết cậu ấy.] Tay tôi khựng lại giữa không trung. Giang Đình Chu theo bản năng lùi về phía sau, cả bờ vai đều run lên. Tôi nhìn đôi mắt trống rỗng đến mức chẳng còn chút ánh sáng nào của cậu ấy, rồi đột nhiên quay người lấy điện thoại, giấy tờ tùy thân và chìa khóa xe trong ngăn kéo ra: “Em đi đi.” Giang Đình Chu sững sờ. Tôi viết mật khẩu cửa lên giấy, đẩy đến trước mặt cậu ấy: “Sau này tôi sẽ không tìm em nữa.” Có lẽ là do tôi nhìn nhầm, khóe mắt cậu ấy dường như hơi đỏ lên một chút.
378
2 Thay Đồ Chương 11
3 3 tháng còn lại Chương 15
7 Ngực to thì sao? Chương 11
9 Nguyện Nguyện Chương 10
10 Thuần phục Chương 13
11 Ai cũng ngã thôi Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm

Trời Sinh Một Cặp

Chương 11
Tôi mắc chứng thèm khát tiếp xúc da thịt, lại còn là một Omega cấp thấp. Vì thế tôi càng khao khát pheromone của Alpha hơn bất kỳ ai. Đến tháng thứ ba dính lấy bạn trai như hình với bóng, cuối cùng anh ta cũng không chịu nổi nữa, thẳng tay đẩy tôi về phía kẻ thù không đội trời chung mắc chứng lãnh cảm về mặt cảm xúc. "Em có thể đừng bám lấy anh nữa được không? Bây giờ chỉ cần nhìn thấy em là anh đã thấy phiền rồi." "Về sau em cứ theo bên cạnh Tống Yến Niên đi. Một người quá quấn người, một người quá lạnh nhạt, biết đâu lại hợp nhau." Tôi không phản bác, chỉ gật đầu đáp: "Được." Thấy tôi ngoan ngoãn đồng ý, Thẩm Qua - người vốn cho rằng tôi sẽ khóc lóc, làm loạn rồi lấy cái chết uy hiếp - sững sờ tại chỗ, tức đến mức chỉ muốn bảo tôi cút đi. Đương nhiên tôi phải cút rồi. Bởi ngay trước mắt tôi bỗng hiện lên một hàng bình luận kỳ lạ: 【Tiểu thiếu gia mau đồng ý đi! Anh trai giả vờ lạnh lùng kia đang chờ cậu chủ động thân thiết với mình đó.】 【Tống Yến Niên tuy mắc chứng lãnh cảm về mặt cảm xúc, nhưng lại cực kỳ ngoan ngoãn nghe lời. Chỉ cần tiểu thiếu gia ra lệnh một câu, anh ấy chắc chắn sẽ ở trong người cậu hai mươi tư trên bảy..】 【Hehe~ Bệnh của Lộ Nhiên cần có người luôn ở bên cạnh không rời nửa bước, mà Tống Yến Niên lại khao khát nhất cảm giác được người khác dựa dẫm. Hai người đúng là trời sinh một cặp.】
25