“Mẹ ơi, ba con bị đột quỵ rồi, mẹ không nên chăm sóc ông ấy sao?”

“Mẹ ơi, dạo này ba con cứ nói với con rằng ly hôn với mẹ là sai lầm, ông ấy đã biết lỗi rồi. Giờ ông ấy thành ra thế này, mẹ hãy rộng lòng tha thứ đi.”

“Sau khi xuất viện, con sẽ bảo ba ly hôn với Dư Thu Dung, hai người lại sống với nhau như xưa, được không ạ?”

Chung Phong nằm trên giường, gật đầu hết sức.

Tôi bật cười:

“Con trai, mẹ hỏi con lần cuối, con thật sự coi mẹ là mẹ? Hay coi mẹ là bãi rác công cộng vậy?”

Con trai ngây người nhìn tôi.

Tôi nói: “Ba con ra nông nỗi này là đáng đời, con không nghĩ rằng dù ông ấy có thế nào, chỉ cần quay đầu là mẹ phải chấp nhận sao?”

“Con nghĩ thế đúng là con ruột của ba con rồi.”

“Mẹ…”

Con trai thấy tôi định đi, vội vàng ngăn lại:

“Mẹ ơi, ba con đã thế này rồi, mẹ không thể bỏ mặc được ạ?”

Tôi cười khẩy:

“Vợ hiện tại của ba con đâu phải mẹ, sao không đi tìm Dư Thu Dung?”

Thấy con trai há hốc mồm, tôi nói thẳng:

“Hay là gọi bà ta không được, nếu không giữ mẹ lại thì con phải tự chăm ba hả?”

16

Tôi phớt lờ sự ngăn cản của con trai, ngày hôm đó liền về nhà.

Sau đó, con trai và họ hàng gọi điện nhiều lần, tôi coi như không nghe.

Mấy ngày sau, nghe hàng xóm kể, con trai về cãi nhau dữ dội với Dư Thu Dung, hai người ẩu đả đến mức cảnh sát phải đến.

Rồi sau này…

“Ôi, bà Dư Thu Dung già cả rồi sao không tích đức chút đi?”

“Bà ta cuỗm tiền bỏ chạy, để ông Chung lấy gì chữa b/ệnh!”

“Tôi nghe nói lúc đi bà ta lấy luôn thẻ lương của ông Chung, nếu con trai bà không kịp đi làm lại thì ông ấy còn không có tiền ăn!”

“Không biết sau này ông Chung sống sao nữa!”

Hàng xóm vừa nói vừa liếc nhìn tôi, tôi đặt lọ hoa vừa cắm lên bàn, thưởng thức vẻ đẹp của nó.

Sống sao ư? Thì chịu vậy thôi!

Đã hưởng niềm vui tình già thì phải chịu nỗi khổ của nó.

Chẳng phải đương nhiên sao?

17

Cuộc sống của tôi vẫn nhẹ nhàng tươi đẹp.

Tôi chia thu nhập làm hai: một phần để dưỡng già, phần kia dùng cho ăn uống và sở thích.

Tôi cùng các cụ trong khu tập thể tập quạt thái cực, đi du lịch, m/ua máy ảnh cũ ra công viên ngắm chim, ngày nào cũng vui vẻ.

Con trai liên lạc mấy lần, thấy tôi không đáp, dần nản lòng không đòi tôi chăm Chung Phong nữa.

Nghe nói Chung Phong xuất viện, con trai thuê y tá nhưng nhanh chóng bỏ vì tốn kém.

Ban ngày nó bận đi làm, tối về phải dọn dẹp cho ba, chẳng mấy chốc đã chán ngán.

Bạn gái đến nhà thấy cảnh tượng ấy liền cáo lui.

Sau đó, nghe đâu con trai đưa Chung Phong vào viện dưỡng lão.

Viện tồi tàn, phòng bốn người, y tá lơ là, chưa bao lâu Chung Phong đã lở loét.

Lần nữa nghe tin Chung Phong là khi tôi đang leo núi với hội người già.

Con trai gọi điện mệt mỏi, bảo Chung Phong nhiễm Covid ở viện dưỡng lão phải vào ICU, hỏi tôi có tiền không.

“Sao? Nếu bà vợ cũ không cho tiền thì con không chữa cho ba à?”

Con trai giờ chẳng dám cãi, ấp úng nói đang lo tiền cưới nên muốn xin tôi.

“Có tiền thì chữa, không có thì đừng ki/ếm tôi.”

Tôi vội leo núi, cúp máy.

Sau này, con trai báo Chung Phong ch*t.

Trước khi mất, ông ta viết di ngôn gửi tôi.

Tôi nhìn tờ giấy nhàu nát trong tay con trai, nhăn mặt:

“Còn đưa làm gì? Vứt đi!”

Nói xong quay lưng bỏ đi.

Dù một giây dành cho hạng người như Chung Phong cũng là phí hoài.

Tôi còn phải khiêu vũ với ông lão khu bên cạnh nữa!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
10 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất

Mới cập nhật

Xem thêm