Thị trấn nhỏ với phong tục thuần hậu, mọi người đều biết rõ đầu đuôi câu chuyện, ai nấy đều bất bình thay cho Phó Kỳ Ngôn và mẹ cậu. Vì trước đây đã ngấm ngầm nói x/ấu nên cảm thấy có lỗi, mọi người tự nguyện chăm sóc cho hai mẹ con. Ở trường học, không còn ai chế nhạo hay b/ắt n/ạt Phó Kỳ Ngôn nữa, ngược lại nhiều người còn chủ động đến xin lỗi cậu.

Một buổi chiều nữa lại đến, Phó Kỳ Ngôn chặn mẹ trong ngõ hẻm, gương mặt lạnh lùng: 'Sao bà biết chuyện gia đình tôi?'

Phản diện quả không hổ là phản diện, dù còn trẻ nhưng khí thế đã khiến người ta kinh hãi. Mẹ dựa lưng vào tường, lắp bắp nói dối rằng có người quen biết mẹ của phản diện nên mới biết nội tình. Ánh mắt Phó Kỳ Ngôn tối sầm, không rõ cậu có tin hay không.

Sau đó, qu/an h/ệ hai người dần hòa hoãn. Họ cùng nhau đi học về, xem phim nghe nhạc, lén trốn đến tiệm net chơi game. Phó Kỳ Ngôn còn kèm mẹ - một kẻ m/ù toán học - học bài, mỗi lúc như vậy cậu lại trở nên nghiêm khắc, m/ắng khiến mẹ chạy toán lo/ạn.

Thời gian trôi qua, b/ệnh trầm cảm của mẹ Phó Kỳ Ngôn dần thuyên giảm. Mẹ thường xuyên sang nhà cậu ăn cơm, vuốt ve chú mèo mun tên Toast. Nhắc về quãng thời gian ấy, nụ cười trên mặt mẹ luôn ấm áp.

Điều mẹ không ngờ tới là phản diện đã tỏ tình với bà. Đôi má đỏ của chàng thiếu niên còn hơn vạn lời đường mật. Ánh mắt cậu kiên định và ch/áy bỏng như những vì sao vĩnh viễn không tắt trên trời cao. Trên tay cậu nâng niu hai con rối đất sét nặn thủ công. Dù trông x/ấu xí nhưng đầy tâm huyết, từ nhiều chi tiết có thể thấy chúng được nặn theo hình dáng hai người.

Không cảm động là giả. Nhưng mẹ biết mình sắp được đưa về nhận tổ tông ở họ Hứa. Là một kẻ đi công lược, nếu không hoàn thành nhiệm vụ sẽ bị xóa sổ. Bà nói ra những lời tổn thương nhất có thể, cự tuyệt phản diện thật mạnh. Có lẽ cả đời bà không thể quên được biểu cảm lúc ấy của phản diện - như một ngôi sao dần tàn lụi.

Nửa tháng sau, mẹ được đưa về Hứa gia nhận tổ. Ở đây, bà gặp đối tượng công lược thực sự của mình - nam chính Cố Trì. Khi mới đến Hứa gia, Cố Trì là người dịu dàng nhất với mẹ. Khi mọi người hờ hững, ngoài ông nội ra chỉ có anh quan tâm liệu bà có buồn không, có nhớ nhà không. Biết bao lần mẹ tổn thương vì sự xa cách của gia đình, là Cố Trì lặng lẽ nắm ch/ặt tay bà. Anh nói: 'Đừng lo, có anh ở đây.'

Ban đầu mẹ cũng nghi hoặc, lẽ ra nam chính không nên thích nữ chính sao? Cố Trì giải thích rằng anh chỉ xem Hứa Yên Yên như em gái, còn với mẹ lại là tình cảm sét đá/nh. Đúng lúc mẹ tưởng công lược thuận lợi thì t/ai n/ạn ập đến. Khi họ đi trên đường, có kẻ đổ một xô sơn đỏ từ trên cao xuống. Mẹ nhớ Cố Trì bị dị ứng nặng với sơn, vội đẩy anh ra, bản thân bị dội đầy người. Ngày hôm đó, mẹ vô cùng thê thảm. Bởi khi Cố Trì quay lưng, bà thấy nụ cười trên môi anh - chói chang hơn cả ánh mặt trời, khiến lòng người lạnh giá.

Sau đó, mẹ nghe được lời thật lòng Cố Trì nói với bạn: 'Để nó b/ắt n/ạt Yên Yên, đáng bị như vậy.' 'Từ khi nó xuất hiện, Yên Yên ít cười hơn, ngày ngày thất thần, nhìn mà đ/au lòng.' 'Nếu không biết đi quay về quê, lần sau sẽ là nước sôi.' 'Nghe nói Yên Yên từ nhỏ đã biết mình không phải con ruột, ngày ngày như ngồi trên đống lửa. Hứa Tri Ninh về rồi, nó càng sợ bị Hứa gia đuổi đi.' 'Vậy nên chúng ta phải đuổi Hứa Tri Ninh trước.' 'Cố ca, con nhóc kia chắc phải lòng anh thật rồi.' 'Khi anh nói ra sự thật, nó đ/au lòng đến ch*t, làm sao còn mặt mũi ở lại Hứa gia? Nhất định sẽ khóc lóc đòi về.' 'Mọi người đều gh/ét nó, anh xem nó ở được sao.'

Lúc này mẹ mới hiểu: Cuộc đời của vai phụ mãi chỉ là màn kịch cho đôi nam nữ chính. Về sau nhớ lại, mẹ từng có chút chân tình với Cố Trì. Bà thực sự không muốn anh bị thương, bởi dị ứng nặng có thể gây phù nề hầu họng dẫn đến t/ử vo/ng. Không ngờ ngay cả chuyện này anh cũng lừa bà.

Sau đó, như đã kể trước đây, Cố Trì không diễn nữa, công khai gh/ét bỏ mẹ. Anh cần tiền của mẹ nhưng không muốn con người bà. Dù bị ép lấy mẹ, trong lòng vẫn chỉ có Hứa Yên Yên.

Đêm trước hôn lễ, Phó Kỳ Ngôn đến tìm mẹ. Lúc này cậu đã trở thành ông trùm công nghệ nổi danh khắp A thành. Một nửa con đường cậu đi là để minh oan cho mẹ, nửa còn lại là vì mẹ. Phó Kỳ Ngôn nói nhiều điều, nhưng mẹ không nghe rõ. Bà chỉ uống hết ly này đến ly khác, rồi nhân lúc say dám hôn phản diện một cái. Sau nụ hôn đó, ánh mắt phản diện thay đổi. Khi mẹ hối h/ận thì đã muộn, hai người đã xảy ra chuyện không thể cho trẻ con nghe.

Điều khiến phản diện không ngờ tới là ngày hôm sau, mẹ vẫn thành hôn với Cố Trì.

Trong công viên giải trí, Phó Kỳ Ngôn mở chiếc hộp gỗ, bên trong là đôi rối đất sét x/ấu xí ngày nào. 'Mẹ thường ngắm chúng mà khóc. Bà nói nếu một ngày được sống đường hoàng trên đời, nhất định sẽ đối tốt với bố, bù đắp những thiếu sót.' Tôi đỏ mắt nói: 'Bố ơi, nơi có bố mới là nhà mẹ muốn về.'

Khi xưa, tiền tiết kiệm của mẹ cộng với tài sản thừa kế của ông nội không đủ c/ứu vãn Cố thị tan hoang. Là Phó Kỳ Ngôn vì mẹ đã chủ động giúp đỡ.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 10 năm vây hãm Chương 10
3 Người Dọa Ma Chương 12
5 Ngọc Vỡ Chương 19
8 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
11 Trứng cá cầu con Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm