Vì sự bất cẩn của bố mẹ, cháu trai 5 tuổi rơi xuống nước, chính tôi đã c/ứu nó.

Tôi không đòi hỏi cháu báo đáp, nào ngờ lớn lên nó đuổi nữ thần không thành, đổ hết oán khí lên đầu tôi.

"Nếu năm đó cô không hét lên, cháu đã không sợ té sông, cũng không bị cành cây dưới nước cứa rá/ch mặt."

"Nếu không vì vết s/ẹo này, mọi người đã không chê cười, nữ thần của cháu cũng đã không chê bai!"

Chị dâu còn túm cổ áo tôi m/ắng:

"Con trai tôi vốn mặt hoa da phấn, cô đố kỵ vì không sinh được con trai nên cố ý hủy dung nhan nó!"

Họ dùng d/ao rạ/ch mặt tôi, kéo x/á/c tàn tôi lên núi hoang ch/ôn sống.

Mở mắt lần nữa, tôi trở về ngày thằng cháu nghịch ngợm rơi xuống sông.

Nhìn đứa nhỏ vật vụn dưới nước, tôi mỉm cười lạnh lùng, quay lưng bỏ đi.

1.

Tôi lơ lửng trên không, nhìn bố mẹ và em trai vừa đào hố vừa càu nhàu.

"Vân Miên ch*t rồi còn phiền phức!"

"Thôi im đi, đào nhanh kẻo trời sáng."

"Tại nó tự làm tự chịu! Không phải nó thì Tiểu Kiệt đã không bị từ hôn.""

C/ăm h/ận dâng trào - họ là người thân tôi hết lòng yêu thương. Vì nuôi bố mẹ, lo em trai lấy vợ, tôi làm việc đến 30 tuổi vẫn ở ký túc xá, chưa từng yêu đương.

Thế mà giờ đây, không ai khóc thương, không ai minh oan. Họ vội vùi x/á/c tôi nơi hoang dã dù chưa x/á/c nhận tôi ch*t hẳn.

Bố tôi nâng đầu tôi lên, gi/ật mình:

"Hình như... nó còn thở!"

Em trai chau mày sờ mũi tôi, nhăn mặt "xì" một tiếng.

Cả ba nhìn về mẹ.

Những lúc phân vân, họ đều trông chờ quyết định của bà - không phải vì uy quyền, mà để có gì thì mẹ gánh tội.

Mẹ r/un r/ẩy bước tới, rơm rớm nước mắt. Tưởng bà xót thương, nào ngờ lời bà băng giá:

"Kệ ch*t sống làm gì. Lợi dụng trời tối ch/ôn cho kỹ, đừng để lại dấu vết."

Tôi bị quăng xuống hố. Khi nắm đất cuối cùng phủ lên mặt, linh h/ồn tôi cũng tan biến.

Tỉnh dậy, tôi đứng bên bờ sông.

Nước sông cuồn cuộn sau mưa dầm, suýt tràn đê.

Nhìn lên bờ đê, thằng cháu 7 tuổi đang khom người với theo con cá bơi lội.

2.

Điện thoại rung. Chị dâu nhắn trong nhóm 【Gia Đình Trên Hết】:

【Bố mẹ ơi, Tiểu Kiệt dậy chưa?】

Mẹ tôi trả lời tức thì:

【Còn ngủ mà, con yên tâm. Mẹ đang rửa bếp, cháu dậy là mẹ quay video liền. Hai đứa xem phim xong về nhé, mẹ hầm gà từ chiều rồi.】

Rửa bếp ư? Lừa dối trắng trợn.

Liếc nhìn mẹ đang buôn chuyện với lũ bà hàng xóm, bố dạo quanh nhà bà góa Tôn, tôi cười lạnh.

Kiếp trước cũng thế, mải mê việc riêng, chẳng ai để ý thằng cháu thức giấc rồi lẻn đi chơi.

Hồi ấy, tôi đi chợ về.

Qua đê thấy nó nghiêng người.

Tôi hét: "Tiểu Kiệt! Lại đây mau!"

Nó ngẩng lên, trượt chân rơi tõm xuống sông.

Tôi vứt đồ, lao xuống dòng nước lạnh buốt.

Dù biết bơi nhưng c/ứu người khác hẳn. Thằng bé hoảng lo/ạn bám ch/ặt khiến tôi không thể vùng vẫy.

Vùng vẫy tuyệt vọng, bị nó kéo chìm mấy lần, suýt ngạt nước.

May bờ không xa, tôi với được cành cây khô, nương theo đó nổi lên.

Kêu c/ứu thều thào, may có người đi qua gọi 115, người tìm dây thừng.

Đang đẩy cháu lên bờ thì khúc gỗ trôi tới, vết g/ãy sắc nhọn quệt vào mặt nó.

M/áu túa ra, nó đ/au đớn cắn vào tay tôi. Kiệt sức lại thêm đ/au đớn, tôi buông tay.

Chìm nghỉm trong tiếng hét k/inh h/oàng.

3.

Tỉnh lại trên bờ, có người đang hô hấp nhân tạo.

Hàng xóm vây quanh khen ngợi:

"May có Miên! Không thì cháu bé nguy rồi!"

"Cô này quả cảm lắm, bất chấp tính mạng c/ứu cháu."

"Bố mẹ cô nuôi con gái tốt quá!"

Tôi hỏi khàn giọng:

"Tiểu Kiệt sao rồi? Bố mẹ tôi đâu?"

Mọi người im bặt.

Có người bức xúc:

"Bố mẹ cô vô tâm quá! Chỉ lo cháu, cô ngất xỉu chẳng đoái hoài."

"Xe cấp c/ứu tới, họ còn bắt ưu tiên chở cháu đi - chỉ xây xát chút mặt mũi, trong khi cô suýt ch*t..."

Gió lạnh lùa qua, quần áo ướt dính sát da. Tôi run bần bật, trái tim giá buốt.

Nằm viện nửa tháng, không một bóng người thân thăm nom.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Có Thể Có Kết Cuộc Với Alpha?

NGOẠI TRUYỆN
Tôi chỉ là một Beta, kết hôn ba năm với Thẩm Hoài An, một Alpha ưu tú, cuối cùng cũng mang thai đứa con của hắn. Thế nhưng, tôi lại tìm thấy một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn trong ngăn kéo ở thư phòng hắn. Ánh mắt hắn ngày càng lạnh nhạt, công việc hắn ngày càng bận rộn hơn, tôi không phải là không nhận ra. Tôi chỉ nghĩ đó là do tình yêu nồng cháy đã trở nên bình lặng, trở thành sự bền lâu, chảy dài của dòng nước nhỏ. Không ngờ, đó là vì tình yêu đã tan biến, đã cạn khô. Tôi cầm bản thỏa thuận ly hôn đi tìm Thẩm Hoài An, muốn nói với hắn rằng mình đã mang thai, rằng chúng tôi có thể có con, liệu chúng tôi có thể đừng ly hôn được không. Nhưng lại gặp tai nạn xe hơi trên đường đi. Khoảnh khắc bị hất văng, qua khóe mắt, tôi thấy Thẩm Hoài An đang ôm một Omega kiều diễm hỏi han ân cần. Nếu được làm lại từ đầu, tôi không muốn yêu Thẩm Hoài An nữa.
1
9 Vùng vẫy Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tổng tài độc đoán yêu tôi

Chương 16
Người anh em tổng tài của tôi… vậy mà lại thoát ế rồi. Là đứa bạn phú nhị đại ăn chơi trác táng bên cạnh một tổng tài cuồng sự nghiệp, đương nhiên tôi là người đầu tiên gào lên đòi gặp “chị dâu”. Trong phòng riêng, tôi vừa chọc cho “chị dâu” cười được một cái, thì thằng bạn thân đã dùng ánh mắt âm trầm nhìn tôi chằm chằm. Tôi ngẩn người một giây rồi nảy số ngay: Ồ, ghen rồi chứ gì, tôi hiểu mà! Tổng tài bá đạo mà! Yêu vào là não tàn một tí cũng bình thường thôi! Đang định trêu chọc một câu thì đã bị hắn đè nghiến xuống sofa: “Cậu chưa từng dỗ tôi như vậy.” Tôi sốc đến mức trợn tròn cả mắt. Không phải chứ người anh em, ông... Đối tượng của ông còn đang ngồi lù lù bên cạnh kia kìa! Chị dâu ơi! Chị lên tiếng đi chứ chị dâu ơi!
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
916
Bại Tướng Chương 10: Em sợ tôi?