Nếu không có hai cảnh sát đỡ lấy, có lẽ ông ấy đã ngã quỵ xuống đất. Nhưng khi bố tôi nhìn thấy người chặn xe c/ứu thương chính là con trai và con dâu mình, ông không kìm được nữa, gào lên thảm thiết rồi xông tới, giơ nắm đ/ấm đ/ập vào người em trai tôi.

"Đồ khốn! Các người chặn xe c/ứu thương để làm gì? Tiểu Kiệt sắp không xong rồi! Thằng bé sắp tắt thở rồi! Mau cho xe c/ứu thương vào! Cháu đích tôn của ta ơi!"

"Cái gì?! Tiểu Kiệt gặp chuyện rồi sao?"

Em dâu hét lên chói tai. Cô ta chẳng màng gì nữa, lập tức chạy về phía bờ sông. Nhưng đôi giày cao gót mới m/ua không thích hợp để chạy, vừa dùng sức đã văng mất. Cô ta vấp ngã ngay tại chỗ.

Một màn hỗn lo/ạn nữa diễn ra. Mười phút sau, mọi người mới theo xe c/ứu thương tới bờ sông.

8.

Mẹ tôi lúc này đang quỳ bên cháu trai, vỗ ng/ực khóc than thảm thiết:

"Cháu đích tôn của bà ơi! Mạch m/áu của họ Vân nhà ta ơi! Cháu không được phép có chuyện gì đâu, ông bà không thể sống thiếu cháu!"

Em trai tôi xô đám đông, nhìn thấy Tiểu Kiệt nằm bất động trên đất, mặt tái nhợt, mép còn trào bọt hồng. Mắt người đàn ông đỏ ngầu trong tích tắc.

"Sao lại thế? Nó đang ngủ ở nhà mà?"

Em trai quay sang kéo mẹ đứng dậy, t/át một cái trời giáng, giọng đi/ên tiết như muốn nuốt sống bà:

"Chúng tôi ra ngoài xem phim. Bà không bảo nó đang ngủ yên trong phòng sao? Bà không đang rửa bát trong bếp ư? Tại sao... Tại sao con tôi lại rơi xuống nước?"

Mẹ tôi choáng váng, che mặt lùi lại, miệng lí nhí:

"Tôi... tôi chỉ ra cửa đứng một lát. Thật sự chỉ đi ra ngoài chút xíu! Lúc đó ông nhà còn trong nhà, tôi đâu ngờ..."

Em trai quay sang nhìn bố. Ông cụ né tránh ánh mắt, cúi đầu hối lỗi:

"Tôi... tôi chỉ xuống lầu hút điếu th/uốc..."

"Hút th/uốc?" Em trai túm cổ áo bố lắc mạnh, "Mày đi gặp con đàn bà góa Tôn phải không? Tao biết cả rồi! Mày đã lên giường với con [đồ d/âm đãng] đó bao lâu rồi?!"

Mẹ tôi trợn mắt, dường như quên mất cháu trai đang nằm trên đất, đứng phắt dậy xông tới bố:

"Đồ già không ch*t! Tao đã thấy không ổn từ lâu, hóa ra mày thật sự ngoại tình với con tiện nhân kia! Tao đ/ập ch*t mày bây giờ!"

Hai người đang vật lộn thì bị tiếng hét tuyệt vọng c/ắt ngang:

"Con trai tôi! Tiểu Kiệt của tôi ơi!"

Em dâu chân đất, khập khiễng bước tới. Nhìn đứa con nằm trên đất, cô ta mềm nhũn ngã sụp. Hàng xóm mới theo sau lên tiếng:

"Đây là con nhà chị? Cả nhà cố tình chặn xe c/ứu thương ngoài cổng, còn đòi bồi thường tinh thần. Nếu đứa bé này không qua khỏi, lỗi hoàn toàn do các người!"

"Còn bảo 'ch*t là số mệnh' - đây có phải số mệnh nhà các người không?"

Dân tình xì xào bàn tán. Người hàng xóm thuật lại tỉ mỉ cảnh em trai - em dâu chặn xe c/ứu thương. Ai nghe xong cũng lắc đầu:

"D/ao chưa cứa vào th!t thì chẳng biết đ/au. Không ngờ trớ trêu thay, chính họ hại ch*t con mình."

"Đấy là báo ứng! Ông trời không tha đâu!"

"Gieo nhân nào gặt quả ấy. Đứa trẻ tội nghiệp, sinh nhầm gia đình cha mẹ ông bà toàn đồ vô trách nhiệm!"

"Theo tôi chúng nó đáng đời! Nếu là con nhà khác, liệu chúng có quan tâm sinh tử?"

9.

Cảnh sát định lập biên bản tội đe dọa an toàn công cộng với em trai và em dâu, nhưng thương tình vì con họ sống chưa rõ, cho phép đi theo xe c/ứu thương tới bệ/nh viện.

Mẹ gọi điện cho tôi, giọng nghẹn ngào đầy mệnh lệnh:

"Miên à, cháu trai nhà ta gặp nạn rồi. Mang hết tiền tiết kiệm đến viện ngay!"

"Hồi trước có anh bác sĩ nổi tiếng theo đuổi con mà? Gọi anh ta tới khám cho cháu. Không được thì bắt anh ta mời chuyên gia giỏi nhất! Phải c/ứu sống cháu ta bằng được!"

Tôi cười thầm. Mấy năm trước quả có bác sĩ ngoại khoa theo đuổi tôi. Nhưng bố mẹ đòi 200 triệu tiền thách cưới, lại bắt m/ua nhà cho em trai, khiến người ta bỏ chạy mất dép.

Tôi kể thật với mẹ. Bà ta m/ắng tôi vô dụng, đàn ông cũng không giữ nổi. Tôi chẳng cho bà chút thể diện nào:

"Mẹ giỏi giữ đàn ông, sao bố vẫn trèo lên giường bà góa Tôn?"

Mẹ tôi thở hồng hộc, giọng chói hơn cả máy c/ắt kim loại:

"Vân Miên! Mày dám nói vậy với mẹ? Phản thiên rồi!"

Trước bà còn đóng vai từ mẫu, giờ hoảng lo/ạn sợ em trai trút gi/ận, nên chẳng giấu nổi sự gh/ét bỏ với tôi. Đó mới là bộ mặt thật. Từng vì chút tình mẫu tử mỏng manh, tôi cố hết sức, cuối cùng bị ch/ôn vùi nơi hoang dã...

Tôi hít sâu. Giờ là lúc họ tự chuốc lấy hậu quả.

Mẹ cố trấn tĩnh, lẩm bẩm như đi/ên:

"Tất cả đổ lỗi cho tôi. Rõ ràng ông nhà đi ngoại tình, con dâu chặn xe c/ứu thương. Nhưng chúng nó đều trách móc tôi! Tại sao? Lẽ nào chúng vô tội?"

"Cả mày nữa! Nuôi mày để làm gì? Lúc nguy cấp chẳng giúp được tích sự! Nếu cháu trai có mệnh hệ nào... tất cả là lỗi của mày! Do mày vô dụng nên nó mới ra nông nỗi này!"

Tôi bật cười. Mỗi lần xảy chuyện, bố và em trai đổ lỗi cho mẹ. Tôi thương hại bà, luôn đứng ra nhận hết trách nhiệm. Điều này khiến mẹ ảo tưởng mọi vấn đề đều do tôi, phải tôi giải quyết.

Lần này, tôi không nuông chiều nữa. Nói lời cay đ/ộc ư? Ai mà chẳng biết?

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Học cách buông

Chương 10.
Tôi đã nhốt Giang Đình Chu trong biệt thự suốt 3 tháng. Cậu ấy ngày càng ít nói. Rèm cửa luôn kéo kín, điện thoại bị cất đi, mật khẩu cửa mỗi ngày đổi một lần. Lúc tôi bưng cháo vào phòng, cậu ấy ngồi bên mép giường, cúi đầu nhìn những vết đỏ trên cổ tay. Tôi dịu giọng dỗ dành: “Đình Chu, hôm nay ăn xong, tôi đưa em ra vườn đi dạo nhé?” Cậu ấy không ngẩng đầu, chỉ hỏi rất khẽ: “Thẩm Tử Việt, bao giờ anh mới chịu buông tha cho tôi?” Tôi vừa định đưa tay chạm vào cậu ấy, trước mắt bỗng hiện lên những dòng bình luận: [Đừng chạm nữa, cậu ấy thật sự sắp không chịu nổi rồi.] [Nửa tháng nữa, cậu ấy sẽ bắt đầu giấu thuốc.] [Thẩm Tử Việt ôm xác cậu ấy khóc đến khàn cả giọng, nhưng có ích gì chứ? Chính anh ta đã ép chết cậu ấy.] Tay tôi khựng lại giữa không trung. Giang Đình Chu theo bản năng lùi về phía sau, cả bờ vai đều run lên. Tôi nhìn đôi mắt trống rỗng đến mức chẳng còn chút ánh sáng nào của cậu ấy, rồi đột nhiên quay người lấy điện thoại, giấy tờ tùy thân và chìa khóa xe trong ngăn kéo ra: “Em đi đi.” Giang Đình Chu sững sờ. Tôi viết mật khẩu cửa lên giấy, đẩy đến trước mặt cậu ấy: “Sau này tôi sẽ không tìm em nữa.” Có lẽ là do tôi nhìn nhầm, khóe mắt cậu ấy dường như hơi đỏ lên một chút.
378
2 Thay Đồ Chương 11
3 3 tháng còn lại Chương 15
7 Ngực to thì sao? Chương 11
9 Nguyện Nguyện Chương 10
10 Ai cũng ngã thôi Chương 11
12 Thuần phục Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm