Thạch Cơ

Chương 6

18/01/2026 08:25

Chuyện này phức tạp quá mức, vượt khỏi tầm suy nghĩ của cái đầu đ/á này rồi.

Haizz...

Càng ở lâu trong thế giới loài người, ta lại càng thấy không hiểu nổi.

Thà làm yêu quái còn hơn, đơn giản dễ hiểu, tự do tự tại biết bao.

...

Tối hôm đó, vừa kết thúc phiên trực, ta trở về phòng thì gi/ật mình phát hiện trong phòng đã có thêm hai người.

Một là Thẩm Vân Tiêu, một là trung niên nam từng đưa ta vào cung.

Hóa ra hai người bọn họ là một phe?

Lúc này, người đàn ông trung niên mặc quan phục, khí thế hùng hổ.

Ta cố nhớ lại một lúc, mới nhớ ra hắn tên là Trần Chi Đống, chức Thượng Thư.

Trần Chi Đống vuốt chòm râu:

- Tuy không theo kế hoạch trở thành sủng phi, nhưng làm thị vệ thân cận bên cạnh hoàng đế cũng không tệ.

Thẩm Vân Tiêu cười khẽ:

- Quả thực rất tốt, cháu trai ta rất sủng ái ngươi.

Ta chớp chớp mắt, không hiểu ý tứ.

- Rồi sao nữa?

- Ta kể cho ngươi nghe câu chuyện đó, ngươi thấy thế nào?

- Không hiểu gì cả.

- ...

Vẻ mặt điềm đạm của Thẩm Vân Tiêu thoáng chốc rạn nứt.

- Quả nhiên là đồ ngốc...

Hắn thở dài.

- Tóm lại, Thẩm Tế gi*t anh đoạt ngôi, loại người tà/n nh/ẫn như hắn hoàn toàn không xứng ngồi ở vị trí đó.

Trần Chi Đống lúc này lấy ra một chiếc hộp nhỏ, mở ra, lộ ra con sâu đen kịt bên trong.

- Đây là Thực Tâm Cổ, ta muốn ngươi lợi dụng sự tín nhiệm của hắn, đem con cổ trùng này chủng vào người hắn. Sau khi hoàn thành, ta sẽ cho ngươi cả xe ngựa đầy bánh bao.

Nói xong, hai người để lại hộp rồi rời đi.

Ta nhìn chằm chằm con sâu đen một hồi lâu, bèn quẳng vào miệng nhai rào rạo.

Giòn tan, vị cũng khá ngon.

Ta ngồi thừ một lúc, chợt muốn xem Thẩm Tế đang làm gì, bèn dùng phép thuật nhỏ, lướt nhanh đến chỗ hắn.

Vừa hay nhìn thấy Thẩm Tế khoác áo choàng đen, lặng lẽ rời khỏi phòng, cẩn thận né tránh cấm vệ, đến một khu vườn cực kỳ hẻo lánh mới dừng bước.

Khu vườn ấy là nơi ít người lui tới nhất trong cung.

Còn lạnh lẽo hơn cả lãnh cung.

11

Ta lén lút đi theo vào.

Trong sân tuy lạnh lẽo nhưng được dọn dẹp ngăn nắp.

Thẩm Tế khẽ vỗ cửa, cánh cửa lập tức mở ra, hai đứa trẻ con lập tức chạy ùa ra, mỗi đứa ôm ch/ặt một chân hắn.

- Hoàng thúc! Hoàng thúc đến rồi!

- Hoàng thúc! D/ao Nhi nhớ hoàng thúc lắm!

Hai đứa trẻ chừng ba bốn tuổi, mặt mũi khôi ngô, đôi mắt to nhìn Thẩm Tế tràn đầy yêu mến.

Thẩm Tế xoa đầu hai đứa trẻ, từ trong người lấy ra chiếc chong chóng nhỏ cùng một con bù nhìn đất nặn.

- Hoàng thúc vừa từ ngoài thành về, đây là đồ mang về cho các cháu, thích không?

Hai đứa trẻ đồng thanh reo:

- Thích ạ! Cảm ơn hoàng thúc!

Thẩm Tế mỉm cười.

Một người phụ nữ từ trong phòng bước ra, thi lễ với Thẩm Tế.

- Bệ hạ bận trăm công nghìn việc, còn phải bận tâm đến bọn trẻ.

- Hoàng tỷ không cần khách sáo, đây là việc người làm chú nên làm.

Trước mặt người phụ nữ, hắn không xưng "trẫm" mà xưng "ta".

Thái độ Thẩm Tế ôn hòa lễ độ.

- Hoàng tỷ dạo này có ổn không? Có cung nhân nào làm khó không?

- Không có đâu ạ, nơi này hẻo lánh, không ai để ý tới. Lại có người của bệ hạ bảo vệ, chúng thần sống rất tốt.

Thẩm Tế thở phào nhẹ nhõm.

Một lát sau, hắn lại nói:

- Xin lỗi, hoàng tỷ, để các người chịu thiệt thòi.

Người phụ nữ mỉm cười:

- Nếu không phải bệ hạ cố ý xa lánh, sợ rằng chúng thần cũng không sống tới giờ. Bệ hạ đang tìm cách bảo vệ chúng thần, chúng thần có gì phải thiệt thòi... Nếu nói thiệt thòi, bệ hạ mới là người chịu thiệt nhiều nhất.

Thẩm Tế im lặng.

Hắn ở lại vườn thêm một lát, chơi đùa với lũ trẻ rồi mới rời đi.

Dù đã rất khuya, hắn không trở về tẩm cung mà đến ngự thư phòng.

Thẩm Tế vừa trở về, đón chào hắn không chỉ các quan viên mà còn núi công văn chất đống.

Nghe nói phương Bắc lại xảy ra nạn đói, Thẩm Tế luôn lo lắng việc này, đêm nay chắc không ngủ được.

Trương Sùng nói hắn thích non nước tự do, nhưng giờ lại bị giam cầm nơi góc cung này. Đôi vai không mấy khỏe khoắn ấy gánh quá nhiều trọng trách, thế nhưng hắn chưa từng oán thán, chỉ chăm chỉ làm tốt từng việc.

Mọi người đều nói hắn x/ấu xa.

Nhưng hắn siêng năng cần mẫn, lại quan tâm dân sinh, rõ ràng là một hoàng đế tốt.

Đã là hoàng đế tốt, thì hắn không nên ch*t.

Chỉ cần ta còn ở đây, tuyệt đối sẽ không để hắn ch*t.

12

Sau đó một thời gian dài, ta rất hay bám theo Thẩm Tế.

Một buổi tối nọ, ta ngồi cùng hắn xem tấu chương.

Trên bàn hắn đặt một đĩa đầy các loại bánh ngọt trái cây, đều là món ta thích ăn.

Đây là chuẩn bị riêng cho ta.

Ta lăn quay ra ghế trong ngự thư phòng, một viên tiếp một viên, chẳng mấy chốc đĩa đã sạch sẽ.

Có lẽ vì đã thấy bộ mặt thật của hắn, biết hắn không phải kẻ bạo ngược tà/n nh/ẫn, nên ta cũng trở nên bạo dạn hơn.

Ta chồm đến trước mặt Thẩm Tế đang đọc sách:

- Bệ hạ, cho người mang thêm một đĩa nữa đi ạ?

- Ăn nhiều đ/au bụng đấy.

- Không sao, không chỉ da thịt cứng, ruột gan của thần cũng cứng, không đ/au bụng đâu.

Thẩm Tế ban đầu không thèm để ý, nhưng không chịu nổi sự quấy rầy của ta.

- Bệ hạ, bệ hạ...

- Được rồi được rồi, đừng gọi nữa.

Thẩm Tế bất lực.

- Tự đi tìm đi, muốn ăn bao nhiêu tùy ý.

- Vâng ạ! Tạ bệ hạ!

Ta vui vẻ chạy ra ngoài, lục lọi trong ngự thiện phòng một hồi, chợt phát hiện một chiếc vại lớn, chất lỏng trong vại tỏa hương thơm ngát, vô cùng dễ chịu.

Nhìn quanh không thấy ai, ta múc một gáo đổ thẳng vào miệng.

Ngọt mát dễ uống, ở trên núi ta chưa từng uống thứ gì ngon như vậy.

- Loài người này đúng là biết hưởng thụ! Thứ tốt thế này cũng nghiên c/ứu ra được!

Ta bê nguyên cả vại lên.

- Ực ực ực...

Khi ta lảo đảo vừa ợ vừa bước ra khỏi ngự thiện phòng, hai đầu bếp vừa bước vào.

Hai người vừa vào liền thét lên thảm thiết.

- Rư/ợu đâu?! Vại rư/ợu nếp to b/éo của ta đâu?!

- Đồ khốn! Ai dám tr/ộm rư/ợu của ta?!

Rư/ợu?

Rư/ợu gì?

Ai tr/ộm chứ?

Ha ha ha không biết.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mượn Âm Hậu

Chương 5
Thi thể con trai ta được vớt lên từ hồ nước, phình trương bạc trắng. Phu quân che chắn biểu muội phía sau, đau lòng chỉ trích ta: "Tất cả là do ngươi quá nuông chiều hắn! Thằng nghịch tử ngỗ nghịch này dám đẩy Vương phủ Thế tử xuống nước, nay vì sợ tội mà trượt chân, đích thị tự chuốc họa!" "Để dập tắt cơn thịnh nộ của Vương phủ, bảo toàn Hầu phủ, thằng nghịch tử này không được nhập tổ táng, ném thẳng ra bãi tha ma cho xong." Biểu muội núp trong lòng hắn, khóe miệng nở nụ cười đắc ý. Ta không khóc lóc, chỉ lạnh lùng nhìn đôi nam nữ bất lương cùng thi thể bé nhỏ dưới đất. Khẽ cười lạnh, Bùi Chính vì muốn đưa ngoại thất và con riêng lên ngôi, đã cố tình hãm hại đứa con đích tôn, bịt miệng con ta đến chết rồi quẳng xuống hồ. Nhưng nàng không biết, đứa trẻ này là âm sinh tử, do liệt tổ liệt tông nhà Bùi cầu khẩn mới có được. Một chiêu của hắn, đã chặt đứt dòng máu duy nhất của Bùi gia.
826
3 HẠT ĐẬU NHỎ Chương 14
7 Làm Kịch Chương 10
8 Lấy ác trị ác Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm