Sau khi phu quân tử trận nơi sa trường.
Ta thề không tái giá, đổi lấy tấm biển tri/nh ti/ết bài phường giúp gia đình giảm thuế.
Nhưng một hôm, có người phụ nữ hắt nước phân lên tấm biển ấy.
"Tiết phụ cái gì, chẳng qua là con đĩ dẫn dụ chồng người khác mà thôi!"
Ta còn đang sững sờ, những dòng chữ kỳ lạ đã hiện ra trước mặt:
【Nữ chính hắt chuẩn đấy!】
【Kiếp trước, tiền nữ chính khổ cực ki/ếm được đều bị tên khốn đưa cho tiện nhân này, còn mình thì chỉ đào rau dại ăn qua ngày.】
【Ngay cả suất học ở thư viện xin cho con, cũng bị nhường cho con của ả ta.】
【May trời có mắt, nữ chính trọng sinh, kiếp này nhất định khiến lũ khốn nạn ch*t không toàn thây.】
Chuyện gì thế này? Ta nào có làm những việc đó?
Ta liền vơ ngay cây chổi to đ/ập tới.
"Ngươi dám bôi nhọ danh tiết ta, ta liều mạng với ngươi đây!"
1
Đối với nữ nhi, tri/nh ti/ết danh dự còn hơn cả tính mạng.
Huống chi là người phụ nữ như ta được ban tặng tri/nh ti/ết bài phường.
Chỉ một lời đồn thổi cũng có thể khiến ta vào ngục.
Ta vung chổi đ/á/nh túi bụi vào mặt đối phương.
Ả ta chống đỡ không nổi, vừa lùi vừa hét:
"Đồ đàn bà d/âm đãng! Dẫn dụ phu quân ta rồi còn dám đ/á/nh người!"
"Mau báo quan bắt con đĩ này thả trôi sông!"
Nghe ả ta còn dám xuyên tạc, ta quẳng chổi sang một bên.
Xông tới vật ả ta xuống đất, ngồi đ/è lên ng/ười.
Hai tay vả lia lịch vào mặt khiến ả sưng như đầu heo.
Trong mắt ả lóe lên vẻ h/ận đ/ộc, còn định gào thét.
Ta túm ngay mép ả gi/ật mạnh ra hai bên:
"Còn dám ăn nói bậy bạ không?"
"Còn dám bịa chuyện không?"
Ta kéo mạnh khiến ả ta chỉ còn biết khóc ư ử.
【Sao lạ thế? Con đĩ này đ/á/nh nhau giỏi thế ư?】
【Dám tay không vật ngã nữ chính? Nữ chính vốn quen lao động chân tay cơ mà!】
Tạm thời chẳng hiểu những dòng chữ kỳ quái này từ đâu ra.
Việc cấp bách là phải giải tên đàn bà dám bôi nhọ danh dự ta lên quan phủ.
Sợ buông ra là ả chạy mất, ta túm tóc ả, quay sang bà hàng xóm đang xem:
"Nhờ bác đưa cháu cái gậy."
"Cháu phải đ/á/nh g/ãy chân nó kẻo trốn mất."
Bà hàng xóm nghe vậy lập tức đi tìm gậy.
Cuối cùng đưa cho ta... một chân bàn vừa bứt ra.
Ánh mắt người phụ nữ kia bắt đầu hiện lên vẻ kh/iếp s/ợ.
Những dòng chữ xuất hiện nhanh hơn:
【Không lẽ thật sự định đ/á/nh g/ãy chân nữ chính?】
【Vô pháp vô thiên quá!】
【Làm sao đây? Nữ chính mau phản kích đi!】
2
Phản kích? Chuyện không tưởng.
Cửa nhà góa phụ lắm chuyện thị phi.
Những năm tháng thủ tiết, ta xử lý mấy tên lăng nhăng muốn trêu ghẹo đã thành thạo.
Huống hồ chỉ là một ả nhà quê.
Ta vung gậy đ/á/nh mạnh, khiến ả ta rú lên như heo bị làm thịt.
Sau đó túm tóc lôi xềnh xệch về phía công đường.
Vừa đi vừa hô lớn:
"Mọi người làm chứng cho tôi!"
"Lý Trương Thị tôi thủ tiết nhiều năm, chưa từng tơ tưởng đàn ông nào."
"Hôm nay con đĩ này dám vu khống tôi tư thông với phu quân nó!"
Dọc đường, người đi theo càng lúc càng đông.
【Lần đầu thấy nữ chính mất mặt thế này.】
【Không hiểu sao nhân vật phụ này lại tự tin thế?】
Việc ta không làm, tự nhiên phải tự tin.
Đến cửa quan, ta ngồi bệt xuống đất.
Vỗ đùi khóc lóc:
"Đại nhân c/ứu mạng!"
"Có kẻ vu khống thần phụ này bất tiết với phu quân đã khuất!"
"Thần phụ thà ch*t quách đi!"
Ta vừa khóc vừa la, còn giả vờ lao đầu vào cột.
Rốt cuộc khiến huyện quan phải xuất hiện.
Người phụ nữ - gọi là 【nữ chính】 - cũng hết giả ch*t.
Bật dậy hét lên:
"Đại nhân, ả ta tư thông với phu quân thần!"
Ta lập tức bác bỏ:
"Bịa đặt! Phu quân ngươi là ai?"
Ả ta cười lạnh:
"Lưu Nguyên, phó tướng của phu quân ngươi."
Nghe đến đây, ta ch*t lặng.
Sau khi phu quân mất tích trên chiến trường.
Vị phó tướng ấy quả thực thường xuyên chăm lo cho gia đình ta.
Ta từng nhờ ông ta tiếp tục tìm ki/ếm phu quân.
Biết đâu chàng vẫn còn sống?
Nhưng Lưu Nguyên nói, phu quân đã vì ông ta đỡ một ki/ếm, tử trận ngay tại chỗ.
Nay nói là mất tích, chỉ vì có quá nhiều th* th/ể không nhận dạng được.
Thấy ông ta nói chắc như đinh đóng cột.
Lại còn thường xuyên thăm nom cha mẹ chồng ta để 【báo ơn】.
Ta đã tin lời.
Nhưng...
"Ta quả thực quen Lưu Nguyên, nhưng không hề tư thông."
"Mỗi lần hắn đến, đều do công công tiếp đãi."
"Ngươi dựa vào đâu mà dám bôi nhọ danh tiết ta?"
"Ngươi không biết danh tiết nữ nhi quan trọng thế nào sao?"
【Nghe mà thấy x/ấu hổ thay cho ả.】
【Nhìn những gì vừa làm, nào có giống người trọng danh tiết?】
Ta không để ý.
Chỉ chăm chú nghe 【nữ chính】 biện bạch:
"Ả ta lừa phu quân tôi, lấy tiền nhà m/ua trang sức."
"Suất học Bạch Lộc thư viện tôi xin được cho con, cũng bị ả ta cư/ớp mất."
"Mong đại nhân minh xét, nhà tôi giờ hết gạo nấu cơm rồi."
Nói rồi ả ta khóc nức nở.
Ta nhìn kỹ, nước mắt ả ta chảy rất thật.
Không giả vờ chút nào.
【Đúng rồi! Nhân vật phụ làm chuyện quá đê tiện.】
【Nuôi con không nổi thì tái giá đi, sao lại đi phá hoại gia đình người khác?】
【Tên khốn đàn ông cũng hèn, bị góa phụ vẫy vùng là mắc bẫy.】
Những dòng chữ này khiến ta khó chịu.
Nhưng sợ động đến 【thần q/uỷ】 sẽ gây họa.
Không dám đôi co với chúng.
Đành trút gi/ận lên nữ chính:
"Phu quân ngươi chỉ là tên lính quèn, vắt kiệt gia đình cũng được bao nhiêu?"
"Nếu muốn đàn ông, cần tiền, ta đã tìm nhà môn đăng hộ đối mà tái giá."
"Phu quân ta tuấn tú giàu sang như vậy, sao lại thèm nhìn tên chồng ngươi?"
"Vả lại, con ta cần gì cư/ớp suất học của con ngươi?"
"Học phí Bạch Lộc thư viện cao ngất, ngươi lấy gì chi trả?"
Nữ chính cười nhạt:
"Tất nhiên do ta làm lụng vất vả ki/ếm được."
"Suất học ấy là ta nhận giặt đồ cho toàn bộ thầy trò trong thư viện mới đổi được."