Chiến Lược Ngược

Chương 3

08/06/2025 16:01

Công ty chúng tôi từ hai người, mười người, đến hơn nghìn người... cuối cùng cũng đi vào quỹ đạo ổn định.

Ngày chúng tôi chuyển khỏi văn phòng thuê đến tòa nhà văn phòng tự có, Phùng Nghị đeo cho tôi chiếc nhẫn đôi.

Anh ôm tôi vào lòng thì thầm: 'Có em thật tốt.'

Gió xuân tháng tư luồn qua tóc tôi, mang theo nụ cười ngọt ngào. Những cành cây xào xạc che giấu đi nhịp tim rộn ràng của tôi.

Lúc ấy tôi nghĩ, biết đâu mùa xuân sau, anh sẽ đổi cho tôi chiếc nhẫn cưới?

Nhưng sau này tôi mới biết, khoảng thời gian đó chính là lúc tình cảm anh dành cho tôi đạt đỉnh cao nhất.

Mà cũng chỉ vỏn vẹn... 60 điểm.

7

Công ty ngày càng lớn mạnh, khoảng cách giữa tôi và Phùng Nghị ngày một xa.

Để hoàn thành thỏa thuận đối ứng, anh ngày ngày chạy đơn hàng bên ngoài, tôi đêm đêm cặm cụi làm phương án trong công ty.

Bắt đầu từ một năm trước khi chuẩn bị lên sàn, cơn đ/au dạ dày của tôi tái phát.

Phùng Nghị không biết, trước khi gặp anh, tôi từng mắc u/ng t/hư dạ dày và đã phẫu thuật c/ắt bỏ.

Tiên lượng của tôi rất x/ấu, tuổi thọ dự kiến không quá một năm.

Đúng lúc đó, tôi bị hệ thống ràng buộc.

Nếu tôi công lược được Phùng Nghị, khiến anh toàn tâm toàn ý với mình, b/ệnh u/ng t/hư của tôi sẽ được chữa khỏi, sống trường thọ.

Mấy năm trước, cơn đ/au dạ dày của tôi rõ ràng đã không xuất hiện.

Nhưng lúc này, cơn đ/au nhói tim như nhắc nhở: Thời gian công lược của tôi sắp hết.

Hệ thống bảo tôi thông báo tình trạng b/ệnh cho Phùng Nghị, tìm cơ hội để anh ở bên nhiều hơn.

'Độ thân mật và cảm tình của đối tượng công lược tăng lên sẽ giúp chủ nhân giảm đ/au.'

Nhưng tôi không làm thế.

Chúng tôi đang trên chuyến tàu lao nhanh, chỉ cần tôi hoặc anh sơ sẩy, thảm họa sẽ ập đến.

Bước đến ngày hôm nay, anh đã đá/nh đổi quá nhiều.

Tôi muốn thành toàn anh, chứ không muốn trở thành gánh nặng của anh.

Hệ thống thở dài, rồi lặng im.

8

Cách ngày công ty lên sàn không đầy một tháng, cũng là dịp cuối năm.

Để cổ vũ tinh thần, tri ân sự vất vả của mọi người, chúng tôi tổ chức tiệc tùng linh đình tại khách sạn Hilton.

Các tiết mục tối hôm đó đều do đồng nghiệp tự chuẩn bị.

Công ty chúng tôi luôn đề cao không khí thoải mái, nên tiểu phẩm hài và đ/ộc thoại chiếm ưu thế.

Thế nhưng giữa rừng tiếng cười, một chiếc dương cầm trắng được đẩy ra giữa sân khấu.

Một người phụ nữ lạ mặt trong váy đen cổ yếm ngồi xuống trước đàn.

Bản 'Đám cưới trong mơ' vang lên, không khí đột nhiên ngượng ngùng, những nụ cười héo úa trên gương mặt mọi người.

Trong bóng tối, tôi nh.ạy cả.m nhận ra Phùng Nghị ngồi cạnh đang căng cứng người.

Cả hội trường, chỉ có anh chăm chú nhìn lên sân khấu.

Linh tính mách bảo điều chẳng lành.

Quả nhiên, khi bản nhạc kết thúc, Trình Diệu D/ao đứng dậy, nhìn Phùng Nghị dịu dàng: 'Bản nhạc này tặng người em yêu nhất. Cảm ơn anh vì tất cả yêu thương và bao dung.'

Cả hội trường ch*t lặng, tưởng nghe được tiếng kim rơi.

Đồng nghiệp nhìn lên sân khấu, lại nhìn tôi.

Cả công ty đều biết, tôi và Phùng Nghị không chỉ là cộng sự mà còn là tình nhân.

Khi quyết định lên sàn, Phùng Nghị còn tuyên bố đầy phấn khích trước mặt nhà đầu tư: 'Sau khi lên sàn thành công, mong các vị đến dự tiệc cưới của tôi và Bùi Man.'

Vậy mà giờ đây, chiếc nhẫn đôi trên tay phải tôi như miếng sắt nóng đ/ốt ch/áy tim gan.

Không biết bao lâu sau, Phùng Nghị đứng lên dẫn Trình Diệu D/ao rời sân khấu.

Anh nói với tôi: 'Anh đưa cô ấy về trước' rồi quay đi.

Trình Diệu D/ao vén váy đuổi theo, nắm lấy tay anh, Phùng Nghị cũng không từ chối.

Nơi mười ngón tay đan nhau, tôi thấy trên cổ tay cô ta có vết s/ẹo đỏ chưa lành.

Nam chính nữ chính rời đi, để lại hội trường ngập ngụa ngột ngạt.

Còn tôi - chú hề - phải tiếp tục màn diễn của mình.

Tôi giả vờ vô sự lên rút thăm trúng thưởng, phát thêm mấy chục triệu tiền lì xì, không khí dần hồi sinh.

Tôi chỉ đạo buổi tiệc tiếp diễn, nửa đêm vẫn ngập tiếng cười nhưng tôi đã mất hết hứng thú.

9

Phùng Nghị về đến căn hộ lúc trời gần sáng.

Cả đêm tôi thức trắng đợi anh trên sofa.

Tôi cần lời giải thích, nhưng dường như anh không muốn nói.

Anh cởi giày, nới lỏng cà vạt đi thẳng vào phòng tắm, giọng đầy mệt mỏi:

'Man Man, anh mệt lắm rồi, tắm xong còn phải vào công ty. Chúng ta nói chuyện hôm khác được không?'

Nửa năm qua, mỗi lần anh về muộn, mỗi lần nói mệt, tôi đều để anh qua loa.

Nhưng hôm nay, tôi không định chờ thêm nữa.

'Chuyện này từ khi nào?' Tôi hỏi, giọng không chút xúc động.

Phùng Nghị giả vờ thản nhiên: 'Không có gì đâu. Cô ấy chỉ là bạn cũ của anh, hiện đang b/ệnh cần giúp đỡ. Nơi anh đưa cô ấy về là b/ệnh viện.'

'Từ khi nào?' Tôi lặp lại câu hỏi.

Phùng Nghị thở dài đầy bực dọc:

'Một năm trước cô ấy liên lạc, nói áp lực quá lớn.

'Sau đó cô ấy chẩn đoán trầm cảm, có hành vi t/ự s*t.

'Bác sĩ nói cần người chăm sóc, anh chỉ đang làm tròn nghĩa vụ bạn bè.'

Một năm trước - khoảng thời gian tôi vật lộn với cơn đ/au dạ dày.

Hóa ra những đêm tôi cắn răng làm thêm giờ, Phùng Nghị đang 'làm tròn nghĩa vụ bạn bè'.

Tôi hỏi tiếp: 'Nếu người bạn đó yêu cầu anh ở bên mãi mãi, thậm chí cưới cô ta, anh cũng làm tròn nghĩa vụ sao?'

Câu hỏi khiến Phùng Nghị phẫn nộ, anh đ/ấm mạnh vào tường nén gi/ận: 'Bùi Man, em đừng có vô lý.'

Tôi cười gượng, lòng đầy đắng cay: 'Được, em không làm lo/ạn nữa.'

Tôi đẩy vali đã thu dọn từ phòng ngủ ra: 'Phùng Nghị, chúng ta tạm xa nhau đi.'

Anh không đáp, không ngăn cản, chỉ lặng lẽ nhìn tôi rời đi.

10

Gió đêm đông lạnh buốt khiến người ta tỉnh táo lạ thường.

Chớp mắt, tôi chợt hiểu ra nhiều điều.

Năm đó khi dọn vào tòa nhà Vạn Hanh, nhiều đồng đội khởi nghiệp đã b/án cổ phiếu rời đi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
11 Ôn Cố Chương 13
12 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Thư Hồi Đáp Đầu Thu

Chương 9
Trì Hằng giả nghèo làm chim hoàng yến của tôi. Mỗi tháng, tôi chắt bóp từ tiền sinh hoạt phí ra năm trăm tệ đưa cho anh ta. Việc ấy lặp lại suốt một năm rưỡi không lần nào gián đoạn. Nhưng mãi đến gần tốt nghiệp thì tôi mới biết sự thật. Anh ta không phải là sinh viên nghèo phải vay tiền ăn học, mà là một thiếu gia tiêu tiền như nước. Ngay cả cái tên dùng để tiếp cận tôi, cũng là mượn danh người khác. Sau khi sự thật bị bóc trần, vị thiếu gia ấy vẫn thản nhiên mời tôi ra nước ngoài cùng anh ta. Bạn bè anh ta đều tấm tắc rằng tôi có số tốt. Chỉ cần giữ hình tượng bạch liên hoa lương thiện là đủ để trèo lên cành cao. Trước ánh mắt đầy tự tin và chắc chắn của anh ta, tôi chỉ lặng lẽ lắc đầu. Giọng nói vang lên đầy nhẹ nhàng, thậm chí là còn có phần ôn tồn. “Thôi bỏ đi.” “Tôi đến để nói lời chia tay với anh.”
Chữa Lành
Hiện đại
Ngôn Tình
0
Giếng Đổi Con Chương 7