Tất nhiên, đó là chuyện về sau rồi...

...

Sau khi tôi về đến ký túc xá, không lâu sau thì Mẫn Sở Đình cũng lục tục trở về. Hắn mặt mày ủ rũ, toàn thân bốc lên mùi lạnh lẽo khó tả. Tôi thầm đoán, không biết có kẻ nào dám trêu chọc ông trùm này mà khiến hắn gi/ận dữ đến thế? Tôi thở dài. Mong cho người đó tự cầu may đi là vừa.

Tôi đi tắm, buộc phải đi ngang qua chỗ hắn. Như thường lệ, tôi giữ khoảng cách xa nhất có thể, nép sát vào mép tường như thể sợ chạm phải người. Nhưng ngay khi cánh cửa phòng tắm đóng lại, tôi đâu biết đôi mắt Mẫn Sở Đình đang ngày một đỏ dần lên vì gh/en tị đi/ên cuồ/ng. Hắn liếc nhìn vào gương, soi đi soi lại khuôn mặt mình. Thằng đàn ông kia... liệu có đẹp trai hơn hắn không?

Nửa tiếng sau, tôi bước ra khỏi phòng tắm với mái tóc ướt nhễ nhại. Đang dùng khăn lau đầu thì chợt nhìn thấy cảnh tượng khiến tôi choáng váng, chiếc khăn rơi xuống đất. Mẫn Sở Đình lại trần trùng trục, phô ra thân hình g/ầy guộc nhưng săn chắc. Tám múi cơ bụng nổi lên rõ mồn một. Tôi không kìm được mà nhớ lại những đêm dài từng lướt tay trên cơ bụng ấy. Lòng bàn tay bỗng ngứa ran, như thể vẫn còn vương vấn cảm giác ngày xưa.

Tôi siết ch/ặt tay, móng cắm sâu vào da thịt. Không được! Không được nghĩ bậy! Mạng sống này còn muốn giữ nữa không? Tôi cố gắng ngước mắt đi chỗ khác, không dám nhìn hắn thêm giây nào, vội vàng ngồi phịch xuống ghế. Mở máy tính bảng lên xem phim kinh dị cho đỡ xao lòng.

...

Mẫn Sở Đình liếc nhìn tôi đang chăm chú dán mắt vào phim, cau mày khó chịu. Trong mắt hắn lóe lên vẻ nghi ngờ lẫn uất ức. Sao không thèm ngó ngàng gì đến hắn? Rõ ràng trước đây hắn luôn cảm nhận được bàn tay nào đó vuốt ve bụng mình hàng trăm lần mỗi ngày!

Sáng hôm sau tỉnh dậy, tôi lại thấy Mẫn Sở Đình. Hắn mặc chiếc quần dài xám, vẫn trần trụi thân trên, đang chống đẩy giữa phòng. Ánh nắng xuyên qua cửa kính in hằn lên cơ lưng cuồn cuộn, đẹp đến nghẹt thở. Tôi nằm trên giường nhìn qua lớp màn mỏng, mắt không chớp. Đẹp thế không biết, muốn sờ quá đi! Tim đ/ập thình thịch. Không được! Vì mạng sống, phải nhịn!

Tôi tự véo má một cái, lau vội dãi mép rồi kéo ch/ặt màn che. Ai ngờ vừa buông màn xuống, Mẫn Sở Đình đang chống đẩy bỗng ngẩng đầu lên nhìn về phía tôi, khóe miệng nhếch lên đầy đắc ý. Thị lực hắn vốn siêu phàm, tất nhiên nhìn rõ từng biểu cảm tôi vừa lộ ra.

...

Sau bữa sáng, tôi đến lớp. Tiết đầu là quản lý học đường. Trước khi vào học, tôi gục mặt xuống bàn ngủ gà ngủ gật. Mơ màng cảm thấy có ai đó ngồi xuống cạnh bên. Tôi ngước mắt lên. Nhận ra người ngồi kế bên, cả người tôi cứng đờ. Sao lại là Mẫn Sở Đình? Liếc nhìn xung quanh, ghế trống còn đầy. Tại sao hắn lại chọn ngồi đây? Không hiểu nổi, nhưng an toàn nhất là đổi chỗ. Tôi đứng dậy bỏ sang dãy bàn sau, thở phào nhẹ nhõm.

Còn Mẫn Sở Đình, đôi mắt xanh lét đầy nguy hiểm, cau mày như đang tích tụ một cơn bão dữ.

Tan học, tôi vào căng tin ăn trưa. Mẫn Sở Đình lại ngồi chình ình đối diện. Nhìn hắn, lòng tôi dâng lên nghi hoặc. Bình thường hắn chẳng đuổi không kịp sao? Hay cố ý lại gần tôi? Kỳ lạ hơn, khi về phòng ngủ trưa, tôi mới biết hắn đã đổi giường với bạn cùng phòng. Giờ hắn nằm sát ngay bên cạnh tôi.

Nghi ngờ trong lòng càng đậm. Mẫn Sở Đình bị làm sao vậy? Hay là... hắn nảy sinh ý gì khác với tôi? Ý nghĩ ấy như cục than nóng ném vào đầu, khiến tim tôi lo/ạn nhịp. Vội lắc đầu dập tắt ngay. Không thể nào! Hắn thẳng như thước kẻ mà. Lại còn có người thương, một cô gái ngọt ngào nữa! Chắc tại tôi mắt hỏng, nghĩ nhiều quá.

Đêm xuống. Tôi ăn tối xong trở về phòng. Không hiểu sao Mẫn Sở Đình lại uống rư/ợu giải sầu. Mấy vỏ lon bia lăn lóc trên bàn. Mắt hắn đờ đẫn, rõ ràng đã say. Thôi kệ, chuyện người ta làm gì mình. Tôi tắm rồi leo lên giường, chẳng mấy chốc ngủ thiếp đi.

Nhưng không lâu sau, cảm giác như có hòn đ/á nóng đ/è nặng lên người. Tôi gi/ật mình tỉnh giấc, mở mắt thấy khuôn mặt Mẫn Sở Đình cách mình gang tấc. Cơn buồn ngủ tan biến. Hắn... sao lại trèo lên giường tôi? Nửa người trên trần trụi, chỉ mặc mỗi quần xám. Đúng là say thật rồi! Lên nhầm giường mất!

Mẫn Sở Đình đ/è nặng lên người tôi, hơi thở nồng nặc rư/ợu phả vào cổ. Tim tôi đ/ập lo/ạn xạ, tay run bần bật. Quá gần! Liếc nhìn hai giường còn lại, may quá các bạn đi chơi chưa về. Tôi cố đẩy hắn ra, nhắc nhở: "Mẫn Sở Đình, anh say rồi! Giường anh ở kế bên kìa!"

Nhưng hắn chẳng những không nghe, môi còn dí sát lại gần. Tim như chú thỏ hoảng lo/ạn, đ/ập thình thịch sắp nhảy khỏi lồng ng/ực. Khuôn mặt này quả thực quá đỗi đẹp trai. Nhớ lần đầu gặp hắn, tôi đã đứng ch*t trân mấy phút không cử động.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Có Thể Có Kết Cuộc Với Alpha?

NGOẠI TRUYỆN
Tôi chỉ là một Beta, kết hôn ba năm với Thẩm Hoài An, một Alpha ưu tú, cuối cùng cũng mang thai đứa con của hắn. Thế nhưng, tôi lại tìm thấy một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn trong ngăn kéo ở thư phòng hắn. Ánh mắt hắn ngày càng lạnh nhạt, công việc hắn ngày càng bận rộn hơn, tôi không phải là không nhận ra. Tôi chỉ nghĩ đó là do tình yêu nồng cháy đã trở nên bình lặng, trở thành sự bền lâu, chảy dài của dòng nước nhỏ. Không ngờ, đó là vì tình yêu đã tan biến, đã cạn khô. Tôi cầm bản thỏa thuận ly hôn đi tìm Thẩm Hoài An, muốn nói với hắn rằng mình đã mang thai, rằng chúng tôi có thể có con, liệu chúng tôi có thể đừng ly hôn được không. Nhưng lại gặp tai nạn xe hơi trên đường đi. Khoảnh khắc bị hất văng, qua khóe mắt, tôi thấy Thẩm Hoài An đang ôm một Omega kiều diễm hỏi han ân cần. Nếu được làm lại từ đầu, tôi không muốn yêu Thẩm Hoài An nữa.
1
11 Trụ Sống Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm