Hắn nghi kỵ người chị từng buông rèm chấp chính, nghi kỵ bề tôi nắm binh quyền, nghi kỵ phi tần xuất thân danh gia vọng tộc.
Cuối cùng, hắn đã trở thành một kẻ cô đ/ộc thực sự.
10
Mùa thu năm sau, Phục Âm thuận lợi hạ sinh một hoàng nam. Thiên hạ đều tưởng đó là con của Định Viễn hầu và trưởng công chúa Phục Âm.
Ngày nàng lâm bồn, Định Viễn hầu cho lui hết tả hữu, tự tay bế đứa bé đến trước mặt ta.
"Đàn Nô, đặt tên cho nó đi. Đợi khi nó trưởng thành, ta sẽ bảo nó gọi ngươi là Á phụ. Ngươi không cần phải chia lìa cha con với nó."
Ta đẫm lệ, r/un r/ẩy đưa tay chạm vào gò má non nớt của hài tử.
"Thanh Yến." Vừa khóc vừa cười, ta thốt lên cái tên đã ấp ủ bấy lâu: "Chỉ mong một đời này, được thấy sông trong biển lặng, thiên hạ thái bình."
Định Viễn hầu trầm mặc hồi lâu, vỗ vai ta một cái thật mạnh: "Yên tâm."
Thanh Yến lớn nhanh như thổi, lại rất ngoan ngoãn. Định Viễn hầu dạy dỗ nó rất chu toàn.
Mười bốn tuổi, nó đã lộ rõ khí chất minh quân. Cũng dần hiểu ra vị Á phụ của mình thực chất là kẻ bỉ ổi đến mức nào.
Nó bắt đầu xa lánh ta, ánh mắt lạnh nhạt cùng kh/inh miệt khiến tim ta như d/ao c/ắt, nhưng cũng vô cùng đỗi vui mừng.
Phục Âm chẳng mấy bận tâm chuyện này. Nàng vốn dĩ lạnh nhạt với Thanh Yến.
Những năm qua, tham vọng của nàng dưới sự phù trợ của ta và Định Viễn hầu đã lên tới đỉnh điểm. Trong khi đó, Đỗ Thái Phú - chỗ dựa lớn nhất bên cạnh hoàng đế, cùng đồng đảng đã dần suy yếu dưới sự vây hãm của phe cánh ta, rốt cuộc bị ta nhân cơ hội tống vào ngục tối.
Sau khi ta dùng cực hình tr/a t/ấn cháu trai Đỗ Thái Phú, ép được bản khẩu cung tố cáo Đỗ gia thông đồng với giặc, lão ta trong ngục khóc như mưa: "Lão thần cả đời liêm chính, há để cho kẻ tiểu nhân như ngươi bôi nhọ! Hoàng thượng sáng suốt, tất không bị ngươi mê hoặc!"
Ta cười lạnh: "Thái phó đại nhân, ta chẳng bao giờ tin mấy lời liêm chính nơi cửa miệng. Ngươi mà sống sót qua cực hình của ta, ta mới tin. À quên - còn phải báo cho ngươi biết, Đỗ phi nương nương nghe tin Đỗ gia thông địch, hoảng hốt đến xuất huyết, một thây hai mạng!"
Đỗ phi có th/ai, ta không thể để nàng sống.
Đỗ Thái Phú sững sờ hồi lâu, bỗng gào thét thảm thiết, lao đầu vào tường đ/á trong ngục t/ự v*n.
Có lẻ vì gi*t người quá nhiều, nhìn th* th/ể m/áu me của hắn, ta chẳng cảm thấy gì.
Hắn đúng là trung thần của hoàng đế, dù mắt thấy hoàng đế bạo ngược vô đạo, vẫn kiên trì chính thống, dẫn đầu các đại tộc duy trì hoàng quyền.
Hắn là trung thần của hoàng đế, nhưng lại là ng/u thần của thiên hạ.
Những năm này hoàng đế ngày càng đa nghi, sống như chim sợ cành cong. Khi ta dâng lên những cái đầu đẫm m/áu của Đỗ gia, bẩm báo cái ch*t của Thái phó, hắn bỗng ngã vật khỏi long án, r/un r/ẩy: "Đàn Nô, ngươi to gan! Việc còn chưa rõ, ngươi... ngươi dám tùy tiện gi*t trọng thần!"
Ta cười gằn: "Có gì mà không dám? Bệ hạ, nhiều năm trước, thần đã cùng Phục Âm trưởng công chúa gi*t con gái nhà họ Đỗ rồi. Trưởng công chúa từng bước sai thần ch/ặt đ/ứt tay chân của bệ hạ, đến lúc này, bệ hạ đoán xem thần còn điều gì không dám làm?"
Hắn gào thét: "Cấm vệ đâu! Hộ giá!"
Cấm vệ quân làm ngơ.
Ta cười đi/ên cuồ/ng không ngớt, hắn càng thêm kh/iếp s/ợ, đột nhiên ngất xỉu.
Phục Âm vào cung thăm hắn - thực chất là quản thúc.
Hoàng đế nằm vật vờ trên long sàng, mới hơn ba mươi đã điểm hoa râm. Miệng lúc gọi "A tỷ", lúc lại gầm gừ "tiện nhân".
Phục Âm lặng lẽ ngồi bên nhìn hắn, khẽ chảy hai hàng lệ: "Đàn Nô, bản cung cùng hoàng đệ, sao lại đến nông nỗi này?"
Ta cúi đầu im lặng.
Có lẽ tiếng nói kinh động hoàng đế, hắn chậm rãi mở mắt.
Nhìn thấy Phục Âm trong chớp mắt, ánh mắt hắn bùng lên tia sáng mãnh liệt: "A... A tỷ? Trẫm đ/au lắm, tỷ ôm trẫm đi, hát cho trẫm nghe bài đồng d/ao ấy..."
Phục Âm sắc mặt đ/au khổ, cúi người ôm lấy hắn: "Hoàng đệ, ngươi..."
Lời chưa dứt đã biến thành tiếng thét k/inh h/oàng.
Ta lao tới kéo nàng ra, chỉ thấy hoàng đế tay nắm ch/ặt đoản đ/ao đẫm m/áu.
11
Địa lao vĩnh viễn âm thấp tanh hôi, ngập tràn tử khí.
Ta đã lui tới nơi này hơn mười năm.
Bước qua bao sinh mạng, giờ đây cuối cùng cũng đến được vị trí có thể tận tay trả th/ù.
Phế đế đã không còn dáng vẻ xưa kia, gông cùm xiềng xích, không còn long bào. Trông hắn chẳng khác gì chó hoang. Ta dừng bước trước mặt, hắn liền thét m/ắng.
Đợi hắn mệt mỏi, ta mới lạnh lùng lên tiếng: "Nghe nói bệ hạ khi ở Tự thành từng chế tác một cây cầm bằng xươ/ng người?"
Hắn ngơ ngác.
Ta biết hắn không nhớ. Dân lành vô tội ch*t thảm dưới tay hai chị em hắn quá nhiều, hắn không để tâm, tất cũng chẳng nhớ.
Nhưng không sao, ta nhớ.
Ta rút đoản đ/ao, đ/âm mạnh vào vai hắn, l/ột da x/ẻ thịt. Trong tiếng gào thét của hắn, ta chậm rãi thì thầm:
"Nghe nói, cây đàn ấy lấy xươ/ng người làm thân, gân người làm dây, tóc người làm cung. Thần tò mò bao năm, muốn tận mắt chiêm ngưỡng. Dùng long cốt hoàng tộc làm đàn, khúc nhạc tấu lên hẳn sẽ n/ão nùng như khóc như kể."
Tiếng hắn gào đã không ra tiếng người.
Ta làm ngơ, không chút nao núng l/ột da rút xươ/ng hắn sống.