Ngọc Trai Thương Tổn

Chương 2

13/09/2025 12:47

Nếu ta nói sai một lời, nàng thậm chí có thể trở mặt ngay lập tức.

Nhưng trong thâm tâm, ta lại cảm thấy nàng vốn dĩ nên như thế.

Mối qu/an h/ệ của chúng ta thực sự thay đổi từ nửa năm trước.

Khi ấy Lục lão gia qu/a đ/ời, ta bận rộn thu xếp việc gia tộc, đã lâu không đến thăm nàng.

Hôm đó nàng bất ngờ trầm mặc.

Đến khi ta định rời đi, nàng đột nhiên níu vạt áo ta, cúi đầu cắn môi nói:

"Thôi Chiếu, hôm nay người có thể ở lại cùng ta thêm chút nữa không? Đêm qua ta gặp á/c mộng, giờ nghĩ lại vẫn còn sợ."

Cổ họng ta nghẹn lại, đối mặt với sự yếu lòng hiếm hoi của nàng, bỗng thấy xao động lạ kỳ.

Nàng áp sát gần đến nỗi làn da trắng ngần sau gáy cùng hương phấn thanh nhã quyện vào khứu giác, khiến toàn thân ta bỗng dưng nóng bừng.

Trong lòng ta tự trách mình mê muội.

Cúi xuống định nói thì Liễu Kh/inh Âm thấy ta lặng im lâu, cũng ngẩng đầu nhìn lên.

Vừa khéo môi chúng ta chạm vào nhau.

Về sau, không ai biết được ai là người chủ động.

Chúng ta quấn quýt từ tiền sảnh đến phòng the.

Ta không ngờ rằng Liễu Kh/inh Âm thường ngày hay làm nũng, trên giường lại nhiệt tình như lửa.

Ngọn lửa ấy từ thân x/ác lan đến tâm can, th/iêu rụi hết lý trí của ta.

4

Đêm hôm đó khi trở về Lục phủ đã gần khuya.

Đầu thất của Lục lão gia chưa qua, linh cữu vẫn còn tại gia, Trân Nương mệt mỏi thủ linh trước án thờ.

Nghe tiếng bước chân ta, nàng mở mắt, đôi mày vẫn phảng phất nét lạnh lùng của kẻ mất thân nhân, nhưng khẽ mỉm cười:

"Phu quân đã về, mấy vị quản lý có khó dễ lắm không?"

Ta gượng gạo gật đầu: "Tạm được."

Trong lòng hơi áy náy, ta thêm câu: "Nàng yên tâm, việc bên ngoài đã có ta."

Trân Nương không phát hiện điều bất thường.

Sau khi Lục lão gia tạ thế, toàn bộ sản nghiệp họ Lục đều giao vào tay ta.

Dù lúc sinh thời ông đã đích thân dạy ta kinh doanh, nhưng vừa nhắm mắt, mấy tay quản lý cậy mình lão luyện liên tục gây khó dễ.

Ta vừa lo tang sự lại phải đối phó với họ.

Nàng tưởng ta mệt vì việc ngoài phủ.

Nàng kéo ta về phòng, sai tỳ nữ dâng yến sào bồi bổ.

Đêm khuya, nhìn Trân Nương nằm bên giường, ta chìm vào trầm tư.

Liễu Kh/inh Âm đã thuộc về ta, ta không thể phụ nàng.

Nhưng ta cũng yêu Trân Nương.

Ngày thành thân, nàng đã ước định ta cả đời chỉ có một mình nàng.

Ta nghĩ, chỉ cần nàng mãi không biết sự tồn tại của Liễu Kh/inh Âm.

Thì ta chưa phá vỡ lời thề.

Không thể cho nàng danh phận, ta đành bù đắp bằng vật chất.

Nhưng nàng chẳng màng những thứ phù phiếm.

Thậm chí xâu chuỗi nam châu ngàn vàng thành vòng, vứt bừa trên bàn.

Mãi đến khi ta đón em trai nàng từ quê lên, xếp vào thư viện.

Hôm biết chuyện, Liễu Kh/inh Âm kích động chưa từng thấy.

Trên giường, nàng hôn khắp thân thể ta từ ngựk trở xuống, mềm mại nằm dưới thân để ta thỏa sức.

Đó là lần đầu nàng buông bỏ tất cả kiêu ngạo.

Trong lòng ta dâng lên niềm khoái cảm lẫn xúc động.

Chỉ muốn đối đãi nàng tốt hơn, để ngày nào nàng cũng dịu dàng như thế.

Ta trừng mắt nhìn Hứa Ứng: "Nếu còn kh/inh nhờn nàng, đừng trách ta đoạn tuyệt huynh đệ."

Hứa Ứng thấy ta nổi gi/ận, vội vàng thu nét cười:

"Thôi được, lỗi tại ta. Nhưng dù ngươi tính toán thế nào, nàng ấy đã là người của ngươi, cam tâm làm ngoại thất vô danh phận?"

Ta ngẩng mặt: "Kh/inh Âm không phải hạng phàm phu tục tử, nàng không để tâm những thứ này."

Thậm chí, nàng còn tỏ ra kh/inh bỉ.

Ta hiểu cho nàng.

Thuở trước nàng cũng từng là bảo châu châu báu trên tay phụ mẫu.

Nếu không gặp biến cố, giờ đã gả vào gia môn xứng đôi, trở thành chủ mẫu.

Nàng không thèm làm thiếp.

Nhưng chính điều ấy.

Khiến ta ngoài áy náy còn thêm chút kính trọng.

5

Rời Lầu Như Ý, ta thẳng đường về nhà.

Vừa đến cổng Lục phủ, Trân Nương đã dắt con gái ra đón.

A Nặc chập chững chạy đến, ngước đôi mắt trong veo:

"Cha ơi, sai cha đi lâu thế? Con nhớ cha ch*t đi được."

Nàng kéo vạt áo ta lắc lư, giọng ngọng nghịu nhấn mạnh:

"Mẹ cũng nhớ cha, cả nhà nhớ cha đến mất ngủ."

Nhìn sang, Trân Nương bên cạnh đỏ mặt nhưng không phủ nhận.

Đây là lần đầu chúng ta xa cách lâu nhất từ khi ta nhập phủ.

Trong lòng bỗng nghẹn lại, ta gượng cười bế A Nặc lên, tránh ánh mắt nàng.

Bữa tối đến giờ A Nặc thường ngủ.

Nàng ăn được vàn miếng đã gật gù, mắt nhắm tịt.

Nhưng vẫn nắm ch/ặt tay ta dặn: "Mai cha đừng đi nữa nhé."

Ta gật đầu hứa.

Khi tỳ nữ bế con đi, quay lại thấy Trân Nương đang mỉm cười.

Nàng đẩy tô mỳ đến trước mặt, dịu dàng:

"Ăn đi, không nữa mỳ nguội đấy."

Lục phủ có thói quen không thành văn - mỗi lần Lục lão gia đi buôn về, phu nhân quá cố thường tự tay nấu mỳ.

Giờ Trân Nương kế thừa tập tục ấy.

Hẳn nàng đã nhào bột từ sáng, chỉ đợi ta về húp ngay sợi mỳ dai ngon.

Nhưng hôm nay vừa về Lâm An phủ, tỳ nữ của Liễu Kh/inh Âm đã đợi ở bến tàu.

Nàng bày tiệc ở Hạnh Hoa Hạng, ta mải mê cùng nàng đến no căng bụng.

Thấy ta khó nuốt, Trân Nương nhíu mày:

"Trước người viết thư bảo sáng nay về, sao lại trễ thế? Hay việc ở Phan Sơn phủ không thuận?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Căn nhà kỳ lạ

Chương 9
Suốt năm năm ăn tiêu tằn tiện, cuối cùng tôi cũng dành dụm đủ 300.000 tệ, mua được một căn nhà cũ nát ở huyện. Bạn thân tôi, Sầm Vi, đến thăm. Vừa bước vào cửa, cô ấy đã kêu lên: “Chết nóng mất!” Tôi vội vàng chỉnh điều hòa xuống thấp hơn. Nhưng cô ấy vẫn không ngừng than thở: “Tiểu Tiểu, căn nhà này của cậu có gì đó kỳ lạ thì phải?” Không đợi tôi lên tiếng, cô ấy đứng dậy, đi một vòng quanh nhà: “Cậu nhìn xem, chính giữa nhà là điều hòa, hai bên lại đối xứng nhau, một bên là cửa dẫn vào nhà vệ sinh, một bên là cửa dẫn vào phòng bếp. Ngay cả phòng làm việc và phòng ngủ cũng nằm đối diện nhau.” “Đây chẳng phải chính là kiểu ‘căn phòng đối xứng hoàn toàn’ mà dạo trước có một blogger từng nói sao? Nghe nói sống lâu trong kiểu nhà này thì…” “Không phải cậu bị môi giới lừa đấy chứ?” Tôi chỉ nghĩ cô ấy lại đang đùa để dọa mình, nên cũng cười đùa với cô ấy. Một tuần sau, Sầm Vi lại đến nhà tôi. “Trời ơi! Tiểu Tiểu, cậu đúng là rảnh quá hóa điên rồi. Đến cả phòng làm việc với phòng ngủ cũng phải đổi chỗ cho nhau. Một mình cậu chuyển từng ấy đồ mà không thấy mệt à?” Vừa nghe cô ấy nói xong, tôi lập tức toát mồ hôi lạnh. Từ ngày dọn vào đây, tôi chưa từng động vào bất kỳ món đồ nội thất nào trong nhà.
Hiện đại
Kinh dị
Tội Phạm
61