Cô ấy cầm d/ao xông thẳng về phía tôi.

Khi lưỡi d/ao sắp đ/âm tới người, tiếng còi cảnh sát vang lên.

Chị gái tôi khựng lại, vài giây sau mới hoàn h/ồn rồi tiếp tục đ/âm tới, đôi mắt ngập tràn đi/ên lo/ạn.

"Lâm Thanh Thản, mày ch*t đi!"

"Đoàng!"

Tiếng sú/ng n/ổ. Chị tôi gục xuống.

Được đưa tới b/ệnh viện, tỉnh dậy chị đã hoàn toàn mất trí. Do t/âm th/ần không ổn định, chị không phải nhận án tử mà bị đưa vào viện t/âm th/ần.

Cũng tốt, tôi sẽ thuê người chăm sóc chị chu đáo, để chị được "hưởng phước" cả đời ở đó!

Mọi chuyện tưởng đã khép lại.

Tôi trở lại công ty.

Bắt gặp Cố Hướng Uyên đứng trước cổng. Anh ta tiều tụy hẳn, thấy tôi liền chạy tới: "Thản Thản, em đã nói với Thư Hoa chưa? Cô ấy đồng ý cho tôi cơ hội chứ?"

Tôi thở dài: "Thư Hoa đã không còn yêu anh nữa rồi."

Cố Hướng Uyên đ/au khổ: "Không thể nào, cô ấy yêu tôi đến thế, sao có thể bỏ tôi được."

Anh ta siết ch/ặt vai tôi, giọng run run nài nỉ: "Thản Thản, tôi c/ầu x/in em, giúp tôi nói giùm với Thư Hoa đi, giờ cô ấy không thèm gặp tôi nữa."

Tôi lắc đầu: "Xin lỗi, tôi bó tay thôi."

Phó Thư Hoa thực sự đã đoạn tuyệt với Cố Hướng Uyên, giờ toàn tâm toàn ý cùng tôi xây dựng công ty.

Cố Hướng Uyên vẫn tiếp tục rót vốn vào công ty tôi, bởi vì... Phó Thư Hoa đang làm ở đây.

Cô ấy từ chối, tôi phải khuyên: "Con người không nên, ít nhất là đừng chối từ tiền tài, đúng không?"

"..." Phó Thư Hoa gật đầu: "Cậu nói đúng."

...

Năm năm sau, công ty chúng tôi lên sàn.

Phó Thư Hoa là cổ đông lớn thứ hai, kiêm phó tổng giám đốc.

Tan làm hôm đó, đang đi m/ua sắm thì lại thấy chiếc Maybach đen quen thuộc.

Xe của Cố Hướng Uyên.

Suốt năm năm nay anh ta thay đổi hẳn, xung quanh chẳng có bóng hồng nào.

Nhưng Phó Thư Hoa đã không quay đầu, nên anh chỉ lặng lẽ dõi theo mọi hoạt động của cô.

Thỉnh thoảng lại hỏi thăm tôi về Phó Thư Hoa.

Tôi luôn trả lời: "Thư Hoa giờ rất ổn."

Cố Hướng Uyên mỉm cười mãn nguyện: "Vậy là tốt."

Rồi lại rót thêm trăm triệu đô vào công ty tôi.

Đúng là chàng trai chung tình, khiến tôi muốn khóc.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Lên xe người tình mới, tôi hối hận đến phát điên

Chương 13
Giới thiệu: Kỷ niệm năm năm ngày cưới, Chu Thừa Nghiễn ép tôi ký đơn ly hôn, chê tôi chỉ biết tiết kiệm tiền đi chợ. Ngay giây sau, người mới của anh ta lái chiếc Bentley đỗ trước cửa nhà hàng, anh ta bước vào xe, quay đầu nhìn tôi bằng ánh mắt đầy chán ghét. Tôi nhìn biển số xe rồi bật cười—chiếc xe đó là quà sinh nhật bố tôi tặng. Khi tôi xé nát tờ đơn ly hôn, yêu cầu bộ phận pháp lý thanh lý toàn bộ tài sản, anh ta mới bàng hoàng nhận ra cái cây đại thụ mà mình bám víu bấy lâu, gốc rễ lại nằm ngay trong sân nhà tôi. Ngày trước tôi cùng anh ta chịu khổ, anh ta chê tôi ám mùi dầu mỡ; nay tôi lộ rõ thân phận thật sự, anh ta lại quỳ trước cửa khách sạn khóc lóc hối hận. Đây là một cuộc hôn nhân cầm nhầm kịch bản, cũng là hành trình cô ấy tìm lại hào quang và lội ngược dòng.
0