"Chúng ta thử lại lần nữa đi."
Tôi nhắm mắt thì thào: "Thôi đi, em thật sự không còn chút sức lực nào nữa."
Hơn nữa… Đau quá...
"Giang Tự, cậu đừng trẻ con như vậy nữa được không?"
"Đến lúc này rồi mà cậu vẫn giữ cái tính khí đỏng đảnh của mình!"
Trước giờ dù tôi có vô lý thế nào, Lương Thận Chi cũng chưa bao giờ dùng giọng điệu gi/ận dữ như vậy.
Tôi ngước mắt lên, cố tình chọc tức: "Muốn em giúp cũng được thôi, phải nói “anh yêu em, rất yêu em”... Mới được."
Trước đây tôi cũng từng ép anh phải nói câu này, Lương Thận Chi không né tránh, nhưng chưa một lần chịu thua.
Có lúc, anh dịu dàng bảo: "Đừng nghịch nữa."
Có lúc lại hung hăng dùng nụ hôn để bịt miệng tôi.
Có lẽ lần này thật sự bị tôi chọc gi/ận, Lương Thận Chi lạnh lùng cười khẽ, nói: "Giang Tự, tôi đã chán ngấy tính ngang ngược và cái thói trịch thượng của cậu rồi! Làm sao tôi có thể yêu cậu được?!"
Thật kỳ lạ.
Rõ ràng biết anh không yêu mình, nhưng khi nghe thấy vẫn cảm thấy tim đ/au nhói.
Tôi thở nhẹ, muốn nói "em biết rồi, em biết rồi", nhưng cổ họng như bị cát chặn lại, không thốt nên lời.
Trò đùa không đúng lúc, tôi nên tự trách mình.
Thực ra còn nhiều chuyện nên tự trách.
Như khi ở bên nhau, tôi quá ngang ngược kiêu ngạo.
Miệng lưỡi quá cay đ/ộc, tính khí quá x/ấu.
Tôi cúi đầu nhìn thanh sắt đ/âm xuyên qua bụng mình, thì thầm: "Xin lỗi."
Xin lỗi vì đã khiến anh không vui suốt thời gian qua.
Sau này sẽ không như vậy nữa…
Có lẽ vì tôi chưa từng nhận lỗi, nên lời xin lỗi đột ngột này khiến Lương Thận Chi sững sờ.
Trong bóng tối, anh khẽ nói: "Thực ra, nếu sau này cậu có thể…"
Bíp bíp!
Tiếng còi lại vang lên.
Lần này, chúng tôi nghe thấy tiếng hét: "Người ở dưới đừng sợ, đội c/ứu hộ đã tới!"
Ánh đèn pha chiếu xuống.
Lương Thận Chi quay đầu liếc nhìn tôi.
Mơ hồ, tôi nghe thấy hơi thở gấp gáp hỗn lo/ạn.
Ng/uồn sáng chập chờn.
Những đốm sáng trước mắt lấp lánh, ngày càng trở nên rực rỡ.
Tiếng bước chân và tiếng nói vây quanh.
Trong lúc hỗn lo/ạn, ai đó hét lên: "Nhân viên y tế nhanh lên, có người bị thương nặng!"
Cửa xe bị cạy mở.
Nhân viên c/ứu hộ chuẩn bị c/ắt thanh sắt trên người tôi: "Quá trình này sẽ rất đ/au, cần một người ôm ch/ặt nạn nhân!"
Tôi mở mắt, thấy khuôn mặt tái mét đầy h/oảng s/ợ của Lương Thận Chi.
Anh đứng như trời trồng trước mặt tôi, phía sau lưng đội c/ứu hộ.
Môi r/un r/ẩy, nhưng không phát ra tiếng.
Tôi chớp mắt, từ từ tháo chiếc nhẫn trên ngón áp út tay trái, r/un r/ẩy đưa ra.
Tôi nhìn Lương Thận Chi, thều thào: "Sau này... Anh tự do rồi."
Đầu ngón tay buông thõng, chiếc nhẫn rơi xuống đất, "ting" một tiếng.
Tôi không chịu nổi nữa, nhắm mắt lại.
"Giang Tự!" Lương Thận Chi cuối cùng cũng hét lên.
Nhưng chẳng còn ai đáp lại.
Cảm giác đ/au đớn biến mất.
Tôi tỉnh dậy, thấy mình đang đứng trước xe.
Quan sát cảnh tượng nhân viên y tế c/ứu mình như người ngoài cuộc.
Lương Thận Chi quỳ một chân, nghiêng người ôm tôi vào lòng.
Anh như thường lệ đặt cằm tôi tựa lên vai anh.
Nhưng tay anh chỉ ôm hờ, như không dám siết ch/ặt.
Tiếng c/ưa máy vang lên.
Tia lửa b/ắn tung tóe sau lưng tôi.
"Không sao đâu Giang Tự, em đừng sợ, không sao đâu..." Lương Thận Chi áp sát tai tôi, lẩm bẩm không ngừng.
Tiếc là khuôn mặt trên vai tái nhợt.
Lông mi rũ xuống, không một chút biểu cảm.
"Giờ không cần dỗ nữa." Tôi lặng lẽ nói, "Giang Tự sẽ không nghịch ngợm nữa, đã trở nên rất ngoan."
Vậy anh hài lòng chưa? Lương Thận Chi.
Lương Thận Chi dường như cũng nhận ra điều đó.
Anh ngừng nói, bắt đầu r/un r/ẩy không ngừng.
Chúng tôi được đưa lên cùng một xe cấp c/ứu.
Vì tôi tạm ngừng thở, cả đội y tế vây quanh.
Vết thương trên đầu Lương Thận Chi chưa được xử lý.
Anh ngồi thẫn thờ với khuôn mặt đầy m/áu, mắt đỏ hoe, dán mắt vào máy theo dõi nhịp tim của tôi.
"Vết thương mất m/áu quá nhiều!"
"Anh ấy có cử động trong xe không, làm vết thương bị giãn nở?"
Lương Thận Chi nghẹn giọng: "Có."
"Em ấy đã thử khởi động xe, dùng hết sức giúp tôi đẩy ghế ngồi bị biến dạng, cuối cùng còn..."
Cuối cùng, còn bị yêu cầu giúp anh kéo chân phải đang bị kẹt ra.
Thất bại, lại bị chê tính khí ngang ngược đỏng đảnh.
Máy theo dõi nhịp tim không ngừng báo động.
Lương Thận Chi như bị ném xuống biển, quên cả cách thở.
Lưng cứng đờ, toàn thân căng thẳng.
Xe chạy hết tốc lực tới bệ/nh viện.
Lương Thận Chi bị chặn ngoài phòng cấp c/ứu, sững sờ nhìn cánh cửa trắng đóng ch/ặt.
Một y tá tới bảo: "Anh cũng bị thương, cần băng bó và kiểm tra, làm ơn đi với tôi."
Không nhận được phản hồi, y tá đến trước mặt, mới thấy ánh mắt anh vô h/ồn, như không biết mình bị thương.
"Thưa anh?" Y tá hỏi lại.
Lương Thận Chi ngơ ngác lẩm bẩm: "Đó không phải tiếng xăng rỉ ra... Mà là m/áu của em ấy..."
Y tá hỏi: "Anh nói gì?"
"Tại sao em ấy không nói?" Lương Thận Chi loạng choạng ngồi bệt xuống đất, đ/au đớn hỏi: "Bị thương thế này, sao không nói với tôi?"
Y tá cúi xuống an ủi: "Khi bị kẹt, một người bị thương nặng sẽ khiến người khác căng thẳng, không thể bình tĩnh kêu c/ứu."
"Chắc anh ấy rất quan tâm anh? Nên mới không muốn anh lo lắng."
Quan tâm sao?
Tôi đứng một bên, tự hỏi.
Có lẽ là quan tâm.
Nhưng, sau này sẽ không như vậy nữa.
Một y tá từ thang máy đi tới, đưa cho Lương Thận Chi túi hồ sơ: "Đây là đồ của anh phải không? Bị bỏ lại hiện trường, trông rất quan trọng."
Lương Thận Chi lại quên thứ quan trọng thế này sao?
Anh không phải người hay quên.
Hơn nữa, trong túi giấy chứa đựng manh mối và bằng chứng mà anh quan tâm nhất.
Tôi nghi hoặc nhìn anh.
Thấy Lương Thận Chi máy móc nhận lấy, rồi đặt xuống đất.