Lương Thận Chi sững người, tôi quát: "Nhìn gì thế! Trả lời đi!"
Anh ấm ức: "Vẫn chưa."
Chúng tôi chia nhau cúi xuống mò mẫm dưới đáy hồ.
Lục lọi mãi, đầu chạm nhau đ/au điếng.
Tôi bật dậy gằn giọng: "Lương Thận Chi, anh cố tình đấy à? Không chịu tìm thì cút xéo đi!"
Lương Thận Chi làm ngơ, đột ngột lặn xuống nước.
Lát sau, anh trồi lên: "Tìm thấy rồi!"
Vừa dứt lời, dòng nước từ máy bơm đổ ập xuống đầu anh.
Nhưng anh vẫn ngơ ngẩn giơ chiếc nhẫn lên trước mặt tôi.
Tôi bật cười, cầm lấy rồi nhảy lên băng đ/á ven hồ ngồi.
Lương Thận Chi chậm rãi đến bên cạnh, khẽ ngồi xuống.
Tôi trừng mắt liếc nhìn anh, nhích người ra xa.
Bình minh ló dạng, trời ửng hồng.
Tôi giơ chiếc nhẫn lên nhìn chằm chằm: "Tự tay làm thật à?"
"Ừ."
"Khắc chữ thật?"
"Ừ."
"Đúng ngày kỷ niệm?"
"Ừ."
"Rất gh/ét tôi?"
"Không gh/ét."
Chậc... Sao anh không sập bẫy nhỉ?
"Anh nói dối."
Lương Thận Chi nhìn tôi đắm đuối, định nói rồi thôi.
Tôi liếc anh: "Có gì nói luôn đi!"
"Anh sợ em nghe xong lại khó chịu, lại..."
Lại buồn nôn?
Thực ra dạo này bụng tôi khá ổn.
Nhưng tôi vẫn chặn họng: "Biết thế còn tới gần? Nhìn anh thôi đã thấy bực rồi!"
Lương Thận Chi cúi đầu: "Xin lỗi."
Tôi xua tay: "Thôi được rồi, nói đi. Buồn nôn tôi sẽ cố nhịn."
Anh liếc nhìn tôi dò xét: "Buổi tối 3 năm trước, anh dùng cách đó tiếp cận em vì thấy em đẹp quá, lại quen quen. Lúc ấy anh đã thích em rồi. Sau này, dù luôn tự nhắc mình không được yêu em nhưng vô ích. Khi không tìm thấy bằng chứng, anh vừa mừng vừa lo, mừng vì không phải xa em. Đến khi em đuổi anh về nước, rồi gặp t/ai n/ạn, anh nghĩ…"
Anh đột ngột dừng lại, liếc qua sắc mặt tôi.
Tôi nghiêng đầu: "Sao dừng rồi?"
"Em có thấy khó chịu không?"
Tôi chớp chớp mắt.
Ánh mắt Lương Thận Chi bừng sáng: "Vậy anh tỏ tình lại được không?"
"Không!"
Mặt trời lên cao, sắc vàng phủ lên người chúng tôi.
Lương Thận Chi nhìn tôi say đắm: "Thế cho anh hôn một cái nhé?"
"Biến đi!"
Đồ ngốc! Đồ đi/ên! Anh như biến thành người khác.
Thôi thì... Tôi miễn cưỡng làm quen lại vậy.
**Tiểu kịch ngoại truyện "Diễn Kịch"*
**Tiểu kịch 1: Nguy Hiểm**
Bác sĩ lần lượt vào phòng phẫu thuật.
Mấy tờ giấy báo nguy kịch lại được đưa ra.
Đèn đỏ vừa tắt, bác sĩ phẫu thuật mệt mỏi bước ra.
Ánh mắt hướng về phía Lương Thận Chi đang đứng ch/ôn chân, quên cả thở.
Anh không dám bước tới, không dám nhúc nhích, sợ nghe tin dữ.
Gianh Dự Dân r/un r/ẩy đứng dậy: "Bác sĩ..."
"Ca phẫu thuật thành công." Bác sĩ tháo khẩu trang, "Nhưng bệ/nh nhân chưa qua cơn nguy kịch, cần theo dõi thêm ở ICU."
Gianh Dự Dân cảm ơn rối rít, người mềm nhũn suýt ngã.
Lương Thận Chi đỡ lấy ông, mồ hôi lạnh tuôn ra, môi run bần bật: "Cảm ơn..."
Không phải với bác sĩ, mà anh đang thì thầm với Giang Tự: "Cảm ơn em cố gắng sống... Cho anh cơ hội chuộc lỗi..."
Để được ở bên cậu, đợi cậu tỉnh, anh sẽ nói: Anh yêu em từ lâu rồi.
Rồi xin lỗi vì những lời đ/ộc địa hôm t/ai n/ạn... Để cậu m/ắng, cậu đ/á/nh cũng được.
Nghĩ đến cảnh Giang Tự đỏ mặt quát tháo, Lương Thận Chi bật cười ngốc nghếch.
Khỏe lại đi, em m/ắng anh cả đời cũng được.
Cửa phòng phẫu thuật mở ra.
Giường bệ/nh được đẩy đi qua.
Lương Thận Chi chạy tới, sững sờ khi thấy Giang Tự một tay truyền dịch, dưới chăn thò ra mấy ống dẫn lưu đầy m/áu.
"Bệ/nh nhân phải nối ruột nhiều đoạn, m/áu chảy nhiều là bình thường."
Lương Thận Chi nhìn gương mặt tái nhợt, lồng ng/ực đ/au thắt.
Anh bị chặn ngoài cửa ICU, dán mắt vào tấm kính.
Người trên giường bé nhỏ giữa đống dây nhợ, hơi thở khó nhọc.
Lương Thận Chi đưa Giang Dự Dân về phòng nghỉ, còn mình canh ngoài ICU.
Nửa đêm, bác sĩ ra vào liên tục.
Anh đứng bật dậy: "Sao thế?"
"Bệ/nh nhân sốt sau phẫu thuật, tạm thời chưa đáng lo."
"Bao nhiêu độ?"
"38 độ 3."
Lương Thận Chi bồn chồn.
Sáng sớm, bác sĩ thông báo Giang Tự sốt gần 40 độ, phải tăng kháng sinh.
Lại một tờ giấy cam kết được đưa cho Giang Dự Dân ký: "Vết thương để lâu, vượt qua nhiễm trùng sẽ rất khó."
Lương Thận Chi nghẹn họng, môi run run không nói nên lời.
Đúng vậy... Anh đã không phát hiện cậu bị thương nặng...
2 ngày sau, chỉ cần ICU có động tĩnh là Lương Thận Chi căng thẳng.
Anh chưa từng thả lỏng, hỏi y tá mỗi khi họ đi qua: "Hạ sốt chưa? Còn chảy m/áu không?"
Nhận được câu trả lời: "Chưa"
Anh đ/au như d/ao c/ắt, áp trán vào tường thì thầm: "Xin đừng lấy đi hy vọng của tôi..."
Ngày thứ 3, Giang Tự hạ sốt, chuyển sang phòng hồi sức.
Cậu mơ màng như chưa hoàn h/ồn.