Nhưng sau này, trong từng trận chiến, con trai nhà họ Tống luôn có người không thể trở về. Bà nội và chị dâu thứ ba đ/au lòng thẫn thờ. Ta đích thân đến Phật đường. Không giấu diếm bất cứ điều gì, ta kể hết sự thật về cái ch*t của huynh trưởng cùng mục đích của Thái tử cho bà nội và các chị. Bà nội quát gi/ận dữ: "Thiên lý ở đâu?! Con trai nhà họ Tống xả thân vì Đại Lương, nào ngờ không ch*t dưới tay địch, lại bị h/ãm h/ại!" Nét mặt vô h/ồn của chị dâu cả cuối cùng cũng có phản ứng dữ dội. Ta sai người lấy thương tua đỏ của chị dâu: "Chị cả, tụng kinh niệm Phật không xóa được nghiệp chướng, chi bằng cùng ta đến biên ải b/áo th/ù cho huynh trưởng." Thái tử bản triều cùng Nam Man hợp mưu hại trung thần. Sử sách còn không dám ghi chuyện hoang đường đến thế! Chị dâu cả cầm lấy ngọn thương, đôi mắt ch*t lặng bỗng ánh lên sinh khí. Tình yêu có thể giúp người ta sống. Th/ù h/ận cũng vậy. Mẫu thân ta ch*t nơi chiến trường, ta cũng sinh ra nơi ấy, bản tính vốn thích ch/ém gi*t. Đêm đó, bà nội, ta cùng hai chị dâu bàn kế hoạch tiếp theo của họ Tống. Nghe xong kế sách, bà nội vỗ bàn: "Tiểu nhi vốn có chủ kiến, giống ta nhất! Cứ theo kế của nó!" Hai ngày sau, ta cùng chị dâu cả lên đường tới biên ải. Mục đích là giải c/ứu con gái Trưởng công chúa và giúp Tống gia quân đ/á/nh chiếm Nam Man. Không bàn đến những thứ nhân nghĩa "đại quốc phải lấy lễ đãi người" nữa. Bà nội và chị dâu thứ ba trấn giữ gia trang, thông tin từ kinh thành sẽ được truyền đi biên ải liên tục. Trước khi đi, ta lại đêm vào phòng Hoắc Cảnh Thư. Hắn biết ta sẽ tới, đã ngồi đợi sẵn. Ta: "Chuyện họ Tống, phiền ngươi để mắt giúp. Khi ta về, tất hậu tạ." Hoắc Cảnh Thư nghiêm mặt: "Nàng... nhất định phải sống mà trở về." Ta cười, túm áo hắn, không nói lời nào hôn lên môi. Kết thúc nụ hôn, ta phóng khoáng nói lời tạm biệt. Hoắc Cảnh Thư đuổi theo, nhắc lại: "Phải sống mà về!"
Trưởng công chúa chuẩn bị cho ta một đội tinh binh chỉ trăm người, dễ hành động lại khó bị phát hiện. Thêm nữa, ta cùng chị dâu đều là nữ nhi, rời kinh thành không gây xáo động. Từ khi biết nguyên nhân cái ch*t của huynh trưởng và quyết tâm b/áo th/ù, tinh thần chị dâu cả trở nên phấn chấn lạ thường. Ngựa phi ngày đêm, khi ta và chị dâu xuất hiện nơi biên ải, phụ thân cùng tam ca hoàn toàn bất ngờ. Ta tóm tắt chuyện ly hôn và chân tướng cái ch*t của đại ca. Phụ thân là kẻ bảo thủ, trung quân ái quốc đã ngấm vào m/áu. Ta vỗ vai ông: "Lão đầu, tỉnh táo lên đi. Huynh trưởng thiên tài xuất chúng, đáng lẽ không phải ch*t. Đại Lương đối đầu Nam Man bao năm, hao tổn binh lực, mẫu thân cũng ch*t nơi đây, vì sao triều đình mãi không hạ lệnh diệt gọn?" "Lão đầu à, triều đình cần họ Tống nhưng cũng kiêng dè. Nam Man chính là quân cờ tốt nhất để kh/ống ch/ế họ Tống." "Nhưng mưu kế cân bằng quyền lực của hoàng đế đã khiến quá nhiều người họ Tống oan ch*t." Phụ thân thẫn thờ, tóc bạc phơ, đứa con cả tự hào nhất của ông - một ch*t oan khuất, một bị giam cấm thâm cung. Suốt đời chinh chiến, niềm tin vững như bàn thạch giờ đây lung lay. Hiểu nỗi đ/au trong lòng ông, ta nói thẳng: "Lão đầu, ta chỉ thông báo, không phải thương lượng. Dù ngươi đồng ý hay không, ta vẫn làm theo kế hoạch." Phụ thân đóng cửa phòng, không tiếp ai. Ta lại đi tẩy n/ão tam ca. Ta: "Tam ca, đây là hình vẽ con gái một tuổi của ngươi. Xem này, mắt mày giống hệt ngươi. Lớn lên hẳn cũng là nữ trung hào kiệt." Tam ca hơn một năm chưa về nhà. Lần trước rời kinh, chị dâu thứ ba mới vừa có th/ai. Tam ca nhìn chằm chằm bức vẽ, tay run nhẹ, mắt đỏ ngầu. Dù đã biết mình làm cha nhưng đây là lần đầu thấy hình con gái. Ta nắm tay tam ca: "Tam ca, phụ thân già rồi, lại trọng tình nghĩa, chỉ nhớ lời tiên đế. Nhưng chúng ta không thể ng/u muội. Tiên đế đã băng hà, triều đình hủ bại, xã tắc nguy nan. Là hậu nhân họ Tống, chúng ta nên thuận thiên hành đạo!" Tam ca bị ta thuyết phục. Khi kẻ xâm lấn chiếm thân thể ta, tam ca còn là thiếu niên phơi phới. Năm năm qua, hắn đã trưởng thành lão luyện. Hắn thương nhớ huynh trưởng, c/ăm gh/ét chiến tranh triền miên. "Tốt!" Đêm đó, ta gặp gỡ mấy vị tướng lĩnh trụ cột, thuyết phục được nhiều người. Đề phòng phụ thân phản đối, ta sai người khóa ông trong phòng. Hôm sau, ta, chị dâu cả cùng trăm tinh binh đột nhập sào huyệt địch. Cùng lúc, tam ca dẫn quân giả vờ tấn công Nam Man để điệu hổ ly sơn.
Trước khi chính thức khai chiến với Nam Man, ta phải c/ứu con gái Trưởng công chúa. C/ứu người cần tốc độ. Một khi đ/á/nh động cỏ, sau này muốn c/ứu An Dương quận chúa sẽ khó hơn gấp bội. Ta và chị dâu cả mục tiêu rõ ràng, kích hoạt mấy nội gián trong vương cung Nam Man. Trong vòng một giờ sau khi tam ca tấn công, ta đã tìm thấy An Dương quận chúa. Trong lòng đã hiểu tình cảnh nàng, nhưng tận mắt chứng kiến vẫn thấy đ/au lòng. Chỉ thấy An Dương quận chúa bị xích chân, chân tay đầy thương tích, áo quần rá/ch rưới không còn dáng vẻ kim chi ngọc diệp. Chỗ nàng ở không phải cung điện mà là chuồng bò. Ánh mắt đục ngầu, cho đến khi ta gọi: "Quận chúa, là ta đây, Tống Nhan. Ta phụng mệnh Trưởng công chúa đến đón nàng." An Dương quận chúa chợt tỉnh, như h/ồn nhập lại x/á/c, nước mắt tuôn rơi. Nàng vốn tính tình phóng túng kiêu ngạo, thường cãi vã đấu khẩu với ta. Chưa từng nghĩ đối thủ của ta lại rơi vào cảnh này! Thật không thể chấp nhận! Kẻ địch của ta, chỉ có ta được phép b/ắt n/ạt! An Dương: "Đón... đón ta?" Giọng khàn đặc, môi khô nẻ. Ta gật đầu, ch/ặt đ/ứt xích chân, bế nàng lên ngang tay.