Nửa năm qua, Sở Minh Nguyệt thường xuyên viết thư cho ta. Trong thư nàng không thiếu lời quan tâm, nhưng phần nhiều vẫn là chuyện của Tiêu Tĩnh Nguyên và Lý Mỹ Nhân.
Nàng c/ăm h/ận Tiêu Tĩnh Nguyên phụ bạc, gi/ận hắn vì Lý Nghi Nhi mà phủ nhận sự tồn tại của nàng. Nàng muốn ta chế ngự hắn, bảo vệ con của nàng.
Theo lời nàng, đứa trẻ đó mang trong mình dòng m/áu họ Tiêu và họ Sở, là ứng cử viên chính thống nhất cho ngôi vị đế vương.
Sở Minh Nguyệt tuy đầu óc m/ù quá/ng vì tình, nhưng không phải kẻ ng/u ngốc.
Nếu kiếp trước nàng đã biết mưu tính cho họ Sở đến mức này, ta đâu đến nỗi h/ận nàng thấu xươ/ng.
Chiến tranh với Tề Quốc có bại cũng có thắng. Nhờ lương thảo dồi dào, ta cố gắng giảm thiểu thương vo/ng, chỉ trong một năm đã thu phục toàn bộ thành trì.
Sau khi đại chiến kết thúc, cùng với thư cầu hòa của Tề Quốc, ta còn nhận được thánh chỉ của Tiêu Tĩnh Nguyên triệu hồi ta về kinh.
Nhìn tên hoạn quan già trước mặt, ta chợt nhớ đến mẫu thân bị hắn ép phải t/ự v*n.
"Sở tướng quân, mau tiếp chỉ!" Hắn vẻ mặt kiêu ngạo, hoàn toàn không coi ta ra gì, có lẽ giờ này hắn đã xem ta như người ch*t rồi.
Sau khi Tào Đức Toàn tuyên đọc xong thánh chỉ, cảnh vật xung quanh chợt tĩnh lặng.
A Vũ mới mười một tuổi, tính khí bồng bột liền định xông lên đòi mạng lão diêm tặc, may mà ta kịp thời ngăn lại.
Người sáng mắt đều biết đây là tờ truyền mệnh phù. Đại Thịnh đã yên ổn, ta cũng không còn giá trị tồn tại nữa.
Thấy ta mãi không tiếp chỉ, lão hoạn gian trá nở nụ cười gượng gạo: "Chẳng lẽ Sở tướng quân muốn kháng chỉ?"
Dựa vào A Vũ đỡ dậy, ta phủi phủi tay áo như không thấy tờ thánh chỉ: "Công công đến không đúng lúc rồi. Hiện tại bản tướng trọng thương, nếu cử động mạnh chỉ sợ nguy hiểm tính mạng, e rằng không thể về kinh báo cáo được."
Vừa nói ta vừa ho khan, cố ý ho ra m/áu đỏ lòm trước mặt mọi người.
Tuy việc ho ra m/áu là giả, nhưng ta quả thật bị thương. Mùi th/uốc đắng lẫn mùi m/áu tanh khiến gương mặt ta càng thêm tái nhợt, trông như kẻ trọng thương.
Không cho hắn kịp mở miệng, ta giả vờ che miệng nói tiếp: "Tào công công đường xá xa xôi, hãy tắm rửa nghỉ ngơi chút đã."
"Người đâu! Đưa Tào công công đến dịch quán hồi sức, phái mấy vệ sĩ bảo vệ cận kề, không được để xảy ra chút sai sót nào!"
Thế là lão hoạn Tào Đức Toàn bị ta danh nghĩa bảo vệ, thực chất là quản thúc tại chỗ. Ta còn ép hắn viết một phong mật tín, gấp rút gửi về kinh thành cho Tiêu Tĩnh Nguyên.
Trong thư nói ta trọng thương, đ/ộc nhập ngũ tạng, dù có dùng linh dược đắt đỏ cũng chỉ kéo dài được năm năm.
Tiêu Tĩnh Nguyên tuy nổi trận lôi đình nhưng không dám công khai tuyên chiến với ta.
Hắn biết ta không phải là Sở Minh Nguyệt m/ù quá/ng vì tình, không dễ bị hắn kh/ống ch/ế.
Nếu bị ép đến đường cùng, ta chỉ việc dẫn quân đ/á/nh thẳng vào kinh thành, lấy đầu hắn treo ngọn cờ.
Ngày Tào Đức Toàn rời đi, A Vũ nhìn theo bóng lưng hắn, nghiến răng nói: "Tỷ tỷ, để em dẫn người giả làm thổ phỉ ám sát hắn dọc đường!"
Ánh mắt h/ận th/ù của A Vũ không giấu nổi. Em cũng đã nhận ra Tào Đức Toàn chính là tên diêm tặc năm xưa dẫn người đến tịch thu gia sản.
"Hắn vẫn còn giá trị sử dụng. Em cũng không cần lo hắn phản khẩu cắn chủ, bởi trong kinh thành vẫn còn người của chúng ta. Loại người tham sống sợ ch*t như hắn, tuyệt đối không dám nói nhiều."
"Với tướng sĩ và bách tính vừa thoát khỏi chiến tranh, năm năm dưỡng sức là đủ rồi."
Ta khoanh tay sau lưng, bỗng dưng buột miệng nói thêm.
13
Thời gian thỏáng cái đã qua, bốn năm trôi đi nhanh chóng. Tiêu Tĩnh Nguyên thấy ta vẫn đóng quân ở biên cương, nắm trong tay binh quyền, bắt đầu mất ăn mất ngủ cả đêm lẫn ngày.
Vì lo sợ bất an, hắn thường xuyên mất ngủ, hành sự ngày càng hồ đồ t/àn b/ạo, khiến triều thần lần lượt cáo lão hồi hương, chỉ còn lại lũ tiểu nhân nịnh hót.
Triều chính hỗn lo/ạn, trăm họ oán than.
Với kẻ tự phụ như Tiêu Tĩnh Nguyên, không ai được phép thách thức uy quyền của hắn, bằng không chỉ có ch*t.
Khi số lượng sát thủ Tiêu Tĩnh Nguyên phái đến ngày càng nhiều, Lý Mỹ Nhân bên kia cũng có hành động, tăng liều lượng đ/ộc dược.
Đồng thời hoàng đế nhỏ tuổi nước Tề lên ngôi, biết được Tiêu Tĩnh Nguyên hôn quân vô đạo, ta lại "trọng thương" sắp không qua khỏi, phe chủ chiến muốn thôn tính Đại Thịnh bắt đầu nhúng tay, âm mưu phát động chiến tranh.
Để sớm chấm dứt thiên hạ họ Tiêu, ta sai A Vũ bí mật c/ứu phế thái tử nước Tề Gia Luật Yến đang bị quân Tề truy sát.
"Sở tướng quân quả là nữ trung hào kiệt, mưu lược cao minh!" Gia Luật Yến ngả người trên ghế, dáng vẻ hoàn toàn vô lại.
Ta gõ gõ mặt bàn, thần sắc bình thản: "Chỉ hỏi ngươi đồng ý hay không! Nếu đồng ý, ta sẽ giúp ngươi đ/á/nh về thượng kinh. Ngươi cũng không muốn Tề Quốc rơi vào tay bọn kia chứ?"
"Đã không muốn bách tính Tề Quốc chịu cảnh binh đ/ao, lại không cam tâm bị h/ãm h/ại, thì phải leo lên địa vị cao nhất, nắm trong tay hoàng quyền tối thượng."
Lời nói của ta đúng như chạm vào yếu huyệt của Gia Luật Yến. Chỉ vì lão hoàng đế nghe lời gió thoảng bên gối của sủng phi, thẳng tay phế bỏ thái tử vị của hắn, lập con trai sủng phi làm trữ quân.
Sau khi lão hoàng đế băng hà, Gia Luật Yến còn bị vu cáo tội mưu phản, bị phe Tân Đế truy sát khắp nơi.
Gia Luật Yến thu lại nụ cười, ngồi thẳng người ra vẻ nghiêm túc: "Nói đi! Ta cần làm gì?"
Trong quá trình thương lượng qua lại, ta đồng ý sau khi thành sự sẽ giúp hắn đoạt lại hoàng vị, hắn đồng ý thay ta ám sát Tiêu Tĩnh Nguyên, đồng thời đổ tội cho Tân Đế nước Tề.
Nửa tháng sau, Gia Luật Yến bí mật đưa Tiêu Tĩnh Nguyên đến. Tin tức hắn bị ám sát cũng theo đó mà truyền đi.
"Sở Hữu Nghi, ta thật đã xem thường ngươi."
Đầu Tiêu Tĩnh Nguyên bị A Vũ dùng chân đ/è dưới đất. Dù vậy, ánh mắt hắn vẫn đầy sát khí khiến người ta kh/iếp s/ợ.
"Mưu đoạt ngôi vua, ngươi nghĩ ngươi có thể ngồi vững trên giang sơn này không?"
"Ít nhất cũng vững hơn ngươi."
"Hơn nữa bệ hạ cũng không phải do ta Sở Hữu Nghi gi*t, mà là do gián điệp Tân Đế nước Tề phái đến. Hiện giờ các phiên vương khắp nơi đang nháo nhào, so bì chính là binh lực trong tay. Mà ta thì nắm giữ trọng binh."