Trở lại Tây Quan lần này, ta mang theo mật lệnh của Phục Linh. Ta phải thu thập bằng chứng Phó Nam An thông đồng với Tam Quan, âm mưu tạo phản sau khi quân Đại Lương thất bại. Hắn là phiên vương, muốn xử tội hắn nhất định phải có chứng cứ. Vì thế, ta cố ý để lộ sơ hở, khiến hắn phát hiện ta vẫn còn sống. Lại giả vờ thân mật với Bùi Nguyệt Bạch khiến hắn vừa gh/en t/uông vừa hổ thẹn. Lòng hổ thẹn ấy sẽ khiến hắn mất cảnh giác. Ta mới có cơ hội dò la bí mật của hắn. Nhưng ta không ngờ, hắn vẫn còn thông đồng với Đại Lương. Lần trọng thương đó, chỉ là khổ nhục kế diễn cho ta cùng Bùi Nguyệt Bạch xem. Hắn đã sớm thỏa thuận với Đại Lương, khi hắn tạo phản, Đại Lương sẽ giúp một tay, đổi lại hắn sẽ tự nguyện c/ắt nhượng ba tòa thành trì, mặc cho Đại Lương tàn sát cư/ớp bóc. Phó Nam An như thế khiến ta cảm thấy vô cùng xa lạ. Chàng thiếu niên năm xưa từng muốn c/ứu giúp lưu dân thiên hạ, giờ đã biến thành á/c m/a tay cầm đ/ao phủ. Đừng nói đến chân tâm, cho hắn một ánh mắt ta cũng thấy kinh t/ởm.
12.
Phó Nam An mưu phản, chứng cứ rành rành. Ngày đưa hắn về kinh lại vào giữa hè, chúng ta đi đường thủy, giữa đường đi ngang qua một đầm sen nở rộ. Phó Nam An nhìn những đóa hoa, đột nhiên nói muốn dừng lại hái một bông.
– Thiên Xảo, một khi về kinh ta tất ch*t, nguyện vọng của kẻ sắp ch*t cũng không thể thỏa mãn sao?
Ta phất tay, ra lệnh thả hắn. Hắn chậm rãi bước lên mũi thuyền, ngay lúc này biến cố bất ngờ ập đến. Hàng trăm người mặc đồ đen từ dưới hồ lao vọt lên, xông vào đội hộ tống. Phó Nam An cũng được đồng bọn tiếp ứng, tháo xiềng xích. Hắn cầm ki/ếm đứng trên mũi thuyền, nhìn ta qua đám người hỗn lo/ạn, ánh mắt u ám khó lường.
– Thiên Xảo, ta vẫn chưa thua.
– Vậy sao?
Cấm vệ vốn giấu trong khoang thuyền đồng loạt xuất kích. Muôn ngọn tên b/ắn ra như mưa về phía bọn tàn đảng phản nghịch. Phó Nam An vẫn còn tâm phúc chưa lộ mặt, chúng ta đã sớm đoán được, lần này chỉ là để dụ chúng ra.
– Vương gia mau đi! Còn núi xanh thì chẳng lo thiếu củi!
Phó Nam An dưới sự liều mình che chở của bọn họ, nhảy lên thuyền nhỏ, lúc cuối cùng hắn ngoảnh lại nhìn ta. Đồng tử chấn động, tràn đầy kinh ngạc. Bởi vì ta đang giương cung nhắm thẳng hắn. Hắn quen biết ta nhiều năm, có lẽ chưa từng biết ta có tài b/ắn cung điêu luyện.
– Phụng mệnh Nữ Đế, nghịch tặc Phó Nam An cố thủ kháng cự, xử trảm tại chỗ!
Lời vừa dứt, tên bay. Trúng ngay ng/ực Phó Nam An. Hắn không thể tin nổi cúi đầu nhìn vết m/áu đang loang dần, rồi ngẩng lên nhìn ta, bất chợt cười. Tay ta cầm cung hơi run. Lâu rồi không cầm cung, kỳ thực hắn có thể né được mũi tên ấy. Phó Nam An ngã xuống thuyền nhỏ, dừng lại giữa đám sen, m/áu thắm hơn cả hoa.
– Ta từng nói tặng nàng một hồ sen, rốt cuộc... vẫn thất hứa.
Hắn nhìn chằm chằm ta, như muốn nhìn thêm vài lần nữa. Đến khi tắt thở vẫn không nhắm mắt. Lúc này ta mới đáp lại lời hắn:
– Không sao, hoa đẹp thế này vốn nên nở giữa trời đất, chứ không phải trong sân viện.
– Kiếp sau, đừng đ/á/nh mất lương tâm nữa.
13.
Sau khi về kinh, những việc còn lại của cuộc bình định đều do Phục Linh cùng Bùi Nguyệt Bạch xử lý. Bùi Nguyệt Bạch vừa rảnh rỗi lại đến quấy rầy ta.
– Thẩm Thiên Xảo, hôm nay Nữ Đế có được một giỏ vải tươi, ta lén đem đến cho ngươi ăn này...
Hắn nhìn thấy ta đang thu xếp hành lý, mắt trợn tròn.
– Ngươi lại định đi đâu?
Ta không ngẩng đầu:
– Nữ Đế có một nhiệm vụ mới giao cho ta, ta phải đi Tây Vực làm sứ thần.
– Tây Vực xa thế! Ngươi đến đó làm gì chứ!
Ta cười khành khạch:
– Nữ Đế nói, đàn ông nơi đó mày ki/ếm mắt sao, tuấn dật vô song...
Phục Linh nói, Tây Vực xa xôi, muốn đến đó phải đi qua nửa Đại Chu. Nàng nhờ ta đi xem non sông cẩm tú hiện giờ. Nơi nào còn khổ, nơi nào còn không đủ cơm ăn. Nàng không thể nhìn thấy tận nơi xa ấy. Ta phải đi làm đôi mắt cho nàng.
(Hết)