Nói xong câu đó, Cao Quân ngồi phịch xuống đất, ánh mắt vô h/ồn.

Tôi rút sổ ghi chép ra, những nét chữ chi chít phủ kín năm năm dài.

Tiếng bấm máy tính vang lên lách cách, khi màn hình hiện con số 1.055.000, tôi đẩy tờ giấy ly hôn về phía hắn.

"Số tiền này, tôi cho anh hạn đến ngày kết thúc thời gian suy nghĩ, trả hết n/ợ rồi đường ai nấy đi. Không thì - chúng ta gặp nhau ở tòa!"

Mọi người thấy tôi nghiêm túc như vậy mới chợt nhận ra, tôi đang nói thật.

"Lưu Nhã Tĩnh, mày đã có trai khác rồi phải không?"

Tôi thong thả cài những sợi tóc rối sau tai.

"Nói năng phải có bằng chứng. Dám vu khống nữa, tôi không ngại gửi ngay cho anh trát tòa."

Tôi quay sang nhìn Cao Bằng Viễn.

"Sinh con, nuôi con, là trách nhiệm làm mẹ của tôi!"

"Nhưng con đã hai mươi lăm tuổi rồi, nghĩa vụ của tôi đã làm trọn! Từ nay, tôi không cần con nuôi nấng! Chỉ cần con đừng xuất hiện trước mặt tôi nữa là hiếu thuận rồi!"

Tôi tưởng câu này sẽ khiến Cao Bằng Viễn chợt nhận mình sắp mất mẹ.

Nhưng nó lại nói: "Mẹ cũng giấu tiền riêng, không thì tiền m/ua Mercedes đâu ra? Tiền m/ua xe cũng có một nửa là của bố cháu!"

Hừ, khi bất lực quá người ta chỉ biết cười.

"Cao Bằng Viễn, không nhắc mẹ còn quên mất! Chiếc Mercedes này m/ua bằng tiền bảo hiểm của con đấy, vừa đẻ ra bà ngoại và mẹ đã dành dụm m/ua bảo hiểm đầu tư cho con. Năm hai mươi lăm tuổi sẽ có 30 triệu tiền bảo hiểm hôn nhân! Hôm qua mẹ rút tiền ra m/ua xe!"

Nói đến đây, tôi dừng lại, đưa cho nó tài liệu đã chuẩn bị sẵn.

"Bảo hiểm không thuộc diện chia tài sản, quyền sở hữu và phân bổ do người m/ua bảo hiểm quyết định, mà người m/ua là tôi - Lưu Nhã Tĩnh!"

Dứt lời, tôi ôm hộp quà, cầm chìa khóa xe, xỏ đôi giày cao gót chưa từng mang, bước đi không ngoảnh lại.

Chỉ khi tiếng gào thét của Cao Quân, tiếng khóc lóc của mẹ chồng và em chồng vang sau lưng, tôi mới chợt nhận ra mỗi bước rời khỏi nhà này, đều nhẹ nhõm hơn bất cứ giây phút nào trong hai mươi lăm năm qua.

12

Ly hôn xong.

Cả nhà Cao Quân ngoan ngoãn hợp tác suốt quá trình, đơn giản vì sợ tôi kiện họ l/ừa đ/ảo.

Ở phòng hộ tịch, Cao Quân khóc lóc năn nỉ.

"Tĩnh à, mình đừng ly hôn, được không?"

"Anh không tìm được vợ tốt như em nữa đâu!"

Cao Bằng Viễn cũng nói: "Mẹ, không bắt mẹ trả lại nữa được không? Ly hôn lúc này, nhà Manh Manh nghĩ gì về con đây?"

Mẹ chồng nước mắt giàn giụa: "Tĩnh à, đừng đi! Bỏ đi rồi nhà này tan nát hết!"

Nhìn mấy người, tôi suýt nữa bật cười.

"Giờ mới thấy tôi tốt, ly hôn tiếc lắm phải không?"

Ba người nghe xong gật đầu lia lịa.

"Hừ, tiếc vì không tìm được đứa ở mướn như tôi nữa đúng không? Hay tiếc đống tiền đã chui hết vào túi tôi?"

Mấy người còn định thanh minh, nhưng xe tôi đã tới.

"Tạm biệt, xe du lịch đang đợi mỗi mình tôi đấy!"

"À không, không phải tạm biệt, mà là vĩnh biệt!"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
22.72 K
12 Đêm Nay Trăng Sáng Rơi Vào Lòng Ta Chương 11: Ngoại truyện

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Chỉ mình tôi chăm sóc bà ngoại

Chương 11
Sau khi bà ngoại được chẩn đoán mắc chứng mất trí nhớ, nghệ nhân cắm hoa Trình Thanh Hòa trở thành người duy nhất trong gia đình kiên trì túc trực. Khi công việc liên tục bị ảnh hưởng do phải chăm sóc đột xuất, cô bắt đầu ghi chép lại số giờ có mặt của từng người và đề xuất lịch trực luân phiên. Một lần bà ngoại đi lạc vào ban đêm đã buộc cả gia đình phải đối diện với sự thật rằng: "Có người thay thế" thực chất luôn đồng nghĩa với việc "Thanh Hòa sẽ phải hy sinh". Thanh Hòa kiên quyết áp dụng các dịch vụ chăm sóc ban ngày, thiết bị định vị và thuê người chăm sóc ban đêm có trả phí, để mỗi thành viên trong gia đình đều phải gánh vác trách nhiệm có thể kiểm chứng bằng thời gian hoặc tài chính. Đồng thời, khi bà ngoại dần thích nghi với cuộc sống mới, cô cũng đưa bản thân trở lại với công việc và cuộc đời của chính mình.
0