Ánh mắt mẹ tôi chợt tối sầm lại.

"Sao mẹ có thể gh/ét con được chứ. Giờ mẹ đã biết, sẽ không để con phải chịu oan ức nữa."

Mẹ dang rộng vòng tay, ôm ch/ặt lấy tôi đang khóc nấc từng hồi.

"Tiểu Nhu, con nhớ lấy, hôm nay mẹ muốn dạy con một điều: con gái mẹ không cần nhẫn nhục, không được làm kẻ cam chịu để người ta b/ắt n/ạt. Cả đời này mẹ chỉ tự nguyện chịu thiệt vì con, ngoài ra không điều gì khác được, hiểu không?"

Tôi gật đầu mạnh mẽ.

Đằng sau bức tường văn phòng, giọng bố Trình Vũ vẫn không ngừng vang lên:

"Lớn x/ác rồi mà không biết kiềm chế cảm xúc à? đá/nh nhau lỡ ra tay thì tính sao? Rõ ràng là được nuông chiều quá đà!"

"Không biết nhà tôi quyên góp cho trường bao nhiêu sao? Đừng tưởng dễ dàng động được đến con trai tôi!"

"Nếu con trai tôi thi cử thất bại, tôi sẽ không để yên cho nhà các người đâu!"

Giọng bà nội nhỏ hơn nhiều:

"Xin lỗi, cháu gái tôi quả thật không nên động thủ, chúng tôi nhất định sẽ giáo dục cháu chu đáo..."

Tôi cắn ch/ặt môi dưới, lòng dâng tràn nỗi oan ức. Sao tôi phải xin lỗi? Rõ rằng hắn quấy rối tôi trước!

"Tiểu Nhu, con không sai, mẹ ủng hộ con. Con ngồi đây bình tĩnh chút, mẹ đi một lát."

Mẹ đứng dậy, ánh mắt sắc lẹm như d/ao.

"Mấy cậu nam sinh hay hùa theo quay video, con nhớ tên không?"

"Con cứ ngồi đây, đợi mẹ về."

Nhìn bóng lưng thẳng tắp của mẹ, lòng tôi trào dâng cảm giác an toàn lạ lùng. Đây có phải người mẹ mà bà nội vẫn bảo là chẳng quan tâm đến tôi?

Vài phút sau, mẹ quay lại. Nét mặt bình thản như nước hồ, nhưng vẫn lộ vẻ sắc sảo khó che. Mẹ nắm tay tôi:

"Đi thôi, chúng ta vào trong."

Cánh cửa văn phảng mở ra, không khí đóng băng. Bố Trình Vũ đứng giữa phòng, bộ vest chỉn chu, vẻ mặt trịch thượng. Trình Vũ đầu băng bó, mắt hằn học liếc tôi. Cô Vương ngồi bên, nhíu mày khi thấy tôi, nhưng khi quay sang bố Trình Vũ lại đổi thành vẻ lo lắng. Bà nội đứng nép góc phòng, thấy hai mẹ con tôi vào liền lảng tránh ánh mắt, vẫn không quên chỉ trỏ tôi bằng ngón trỏ đầy trách móc.

Mẹ thẳng tiến đến trước mặt bố Trình Vũ. Tôi cảm nhận bàn tay mẹ siết ch/ặt hơn.

"Con trai ông ngày ngày kéo dây áo ngựk con gái tôi, ông gọi đó là đùa giỡn?"

Giọng mẹ không cao nhưng đá/nh trúng trọng tâm. Bố Trình Vũ sửng người, hai gò má rung lên, méo miệng cười khẩy. Hắn liếc tôi, tôi vội nép sau lưng mẹ.

"Tất nhiên rồi, con trai tôi đâu có á/c ý. Như bác làm bác sĩ, ngày ngày chạm vào cơ thể b/ệnh nhân, chẳng lẽ cũng là quấy rối?"

Câu nói khiến tôi choáng váng quên cả khóc. Đây là logic cư/ớp đường của kẻ vô lại?

Cả phòng im phăng phắc. Tôi ngước nhìn mẹ, thấy đôi mắt bà khẽ nheo lại, khóe miệng nhếch lên nụ cười lạnh.

"Bố Trình Vũ, vậy tôi kéo quần ông nhé?"

Chưa kịp phản ứng, mẹ tiếp lời:

"À không, nên mời ông kéo dây áo ngựk của cô Vương."

Ánh mắt mẹ lướt qua cô giáo rồi dừng lại.

"Cái gì?" Bố Trình Vũ suýt sặc, trợn mắt.

"Sau khi cô Vương t/át ông, cũng sẽ xin lỗi ông."

Mẹ tiếp tục bình thản. Tôi sửng sốt. Mẹ đang... đứng ra bảo vệ tôi?

Mặt cô Vương đen sầm: "Bác sĩ Lưu, ý bác là gì?"

"Không có gì, chỉ là Tiểu Nhu nhà tôi vốn tính cam chịu, từ nhỏ đến lớn chưa bao giờ dám to tiếng, huống chi là biết cách xin lỗi. Vậy nên phiền hai vị làm mẫu giúp." Mẹ khoanh tay, giọng điệu thản nhiên. Đuôi mắt mẹ vẫn nheo cười, nhưng tỏa ra vẻ lạnh lùng tôi chưa từng thấy.

Mặt bố Trình Vũ đỏ bừng: "Đây là lý lẽ gì? Đàn ông đàng hoàng đi kéo dây áo ngựk giáo viên nữ, đấy không phải c/ôn đ/ồ sao?"

Mẹ bật cười khành khạch, ngón tay thon thả che miệng, dáng vẻ đầy khiêu khích. Rồi bà vỗ tay như vừa nghĩ ra điều gì:

"Tưởng các vị không hiểu khái niệm này. Hóa ra trong thâm tâm đều rõ, chỉ là ứ/c hi*p con bé nhà tôi non nớt phải không?"

Bố Trình Vũ tức gi/ận đến giọng the thé: "Bà bị đi/ên à? Con trai tôi và con gái bà là bạn học, bạn bè trêu đùa nhau có gì lạ?"

"Trêu đùa?" Mẹ nghiêng đầu, mắt mở to ngây thơ: "Thế ông và cô Vương cũng đồng trang lứa, lại là người trưởng thành, tâm lý vững vàng hơn, sao đến lượt mình lại không đùa nổi?"

Mặt cô Vương nhăn như bị: "Bác sĩ Lưu, nói vậy không ổn đâu."

"Tôi nói không ổn?" Giọng mẹ vút cao: "Học sinh bị quấy rối, cô không bảo vệ lại bắt xin lỗi, thế là ổn?"

Bàn tay mẹ đ/ập mạnh xuống bàn làm cô Vương gi/ật nảy. Không khí ngột ngạt.

"Nào có quấy rối!" Ngón tay bố Trình Vũ chĩa thẳng mũi mẹ: "Bà vu khống!"

"Vậy mời ông đi kéo dây áo ngựk cô Vương đi." Mẹ cười lạnh: "Đã không phải quấy rối, ông sợ gì?"

Bà nội kéo tay áo mẹ: "Ngọc Trân, thôi đi, đừng làm to chuyện."

Mẹ gi/ật tay lại: "Con gái tôi tôi bảo vệ. Bà không lo nổi thì đứng sang một bên! Nếu còn nói nữa, tiền học đàn và sinh hoạt phí hàng tháng tôi sẽ c/ắt! Tôi sẽ đón con về tự nuôi! Bà tự xem xét!"

Bà nội mặt tái mét, mấp máy môi nhưng im bặt. Tôi nhìn lưng thẳng của mẹ, lại liếc nhìn bà, lòng dậy sóng.

"Bác sĩ Lưu làm ở b/ệnh viện thành phố à? Tôi quen viện trưởng đó, nghe nói sắp đá/nh giá danh hiệu tiên tiến?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
22.72 K
9 Đêm Nay Trăng Sáng Rơi Vào Lòng Ta Chương 11: Ngoại truyện

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Đường thủy tiễn cô gái vô danh về nhà

Chương 11
Nữ ngỗ tác Diệp Minh Di vì muốn minh oan cho sư tỷ Trình Tố Hành bị cáo buộc làm giả biên bản khám nghiệm sơ bộ, nên đã phụng mệnh áp giải một thi thể nữ vô danh dọc theo sông Lư Giang đến điểm giao nhau của ba châu để tái khám nghiệm. Bộ khoái áp giải Tạ Lâm Xuyên lại chính là người đã ký tên vào văn bản khám nghiệm sơ bộ sai lệch đó. Hai người từ những vết nước trên thi thể, lịch trình tàu thuyền bị bỏ sót, sổ sách bến đò, cho đến quần áo và thẻ hộ tịch bị đánh tráo để từng bước truy tìm. Trong quá trình tiêu hủy chứng cứ và đuổi theo tàu, họ đã tìm ra người nhà của nạn nhân Khương Tiểu Mãn, đồng thời tiến gần hơn đến sự thật về việc Công ty tàu thuyền Quảng Thuận và phòng Chủ bộ che đậy vụ tai nạn. Khi việc công khai mọi bằng chứng sẽ khiến Lâm Xuyên bị đình chỉ công tác, sư tỷ phải chịu sự thẩm tra quy trình, còn phòng khám nghiệm nơi Minh Di làm việc sẽ bị truy cứu trách nhiệm, cả hai vẫn lựa chọn cùng nhau làm chứng tại buổi tái khám nghiệm ở ba châu, trước hết là trả lại danh tính cho người đã khuất, sau đó mới gánh vác những sai lầm mà mỗi người đã gây ra.
0