Khách Sạn Thiên Đường

Chương 5

27/12/2025 11:09

「Cửa chưa mở!」

11

Các bình luận bay qua đầy vẻ hả hê.

【Ái chà, hóa ra không phải tên du côn đầu vàng, hình như tôi nhớ nhầm rồi.】

【Ha ha ha ha ha, trí nhớ cậu tệ thật đấy, tôi nhớ hình như là một người da rất đen.】

Ngay sau đó, mấy người da đen ngã vật ra đất.

Cánh cửa vẫn im ỉm.

【Tôi nhớ ra rồi, hình như là một người b/éo lùn.】

【Không đúng không đúng, tôi nhớ là người khá cao...】

...

Chỉ lát sau, sảnh khách sạn đã chất chồng vài x/á/c ch*t💀.

【Ha ha ha ha ha ha, lũ ngốc, tôi cười ch*t mất!】

【Lừa tí cho vui thôi, ai ngờ đứa nào cũng ngốc hết cỡ ha ha ha!】

【Mấy người đừng chọc họ nữa, người ch*t hết rồi, lát nữa cảnh sát tuần tra xuất hiện gi*t ai bây giờ, hi hi.】

Chuẩn đấy.

Người ch*t càng nhiều, cảnh sát tuần tra xuất hiện càng sớm.

Khi tôi nhận ra điều này thì đã muộn.

Một bóng đen cao lớn lừ lừ hiện ra từ góc tối.

Nỗi k/inh h/oàng trào dâng như thủy triều.

Tất cả đều gi/ật mình trước cảnh tượng ấy.

Trên tay hắn lăm lăm một lưỡi đại đ/ao.

Tốc độ truy sát người sống nhanh đến chóng mặt.

Thấy một gi*t một.

Từng thân thể lần lượt văng lên lưỡi đ/ao.

Mọi người hoảng lo/ạn chạy toán lo/ạn, tìm đường thoát thân.

Trong cơn hỗn lo/ạn, có người đẩy tôi một cái, thân thể tôi ngã vật xuống, đầu đ/ập mạnh xuống nền đất.

Cú va đ/ập dữ dội khiến ký ức trong tôi như vỡ òa.

12

Ký ức tràn về.

Tôi nhớ ra bọn họ.

Gã b/éo 502 từng là nhân viên khách sạn.

Có đêm, hắn cầm chìa khóa vạn năng lẻn vào phòng khách say xỉn lúc nửa đêm.

Khi bị bắt, hắn còn trơ trẽn biện bạch:

「Cô ta đâu có phản kháng, tôi tưởng cô ấy đồng ý rồi, sao lại bảo tôi cưỡng ép!」

Trong thời gian chờ điều tra, hắn vẫn ngang nhiên trở lại làm việc.

Khiến nhiều du khách, đặc biệt là phụ nữ đi một mình, h/oảng s/ợ tột độ.

Thằng rẽ ngôi 404 vốn là một otaku, suốt ngày lướt mạng.

Hắn thường đăng bình luận kỳ quặc.

Xem video phụ nữ đi đêm bị quấy rối, hắn hùng h/ồn viết:

「Em gái đến nhà anh đi, anh sẽ bảo vệ em, nhưng em biết phải trả giá gì rồi đấy.」

Thấy một nhóm người được thăng chức, lương cao ngất, hắn gh/en tị đến đi/ên cuồ/ng:

「Ngủ với sếp để leo cao đấy mà!」

「Ki/ếm tiền dễ thật, chẳng như tôi, cày như trâu tháng 3 nghìn!」

「Huh, m/ua ly Starbucks 50k mà hai ngày không dám đi tiểu.」

「Mấy ly chanh đ/á vài nghìn toàn đàn ông uống, 1.5 triệu tiền rửa chân toàn đàn bà hưởng.」

「Đưa con gái 50k nó còn chê, nhưng đưa anh em 50k họ gọi ta bằng sư phụ!」

「Hôm nay gặp lại hoa khôi hồi cấp 3, muốn tìm một cô gái trong trắng chịu khổ cùng ta hu hu.」

Thấy người ta khoe người yêu trên mạng xã hội, hắn chảy nước miếng:

「Bao nhiêu một đêm, có phải xếp hàng không? Đã ăn được chưa?」

Ôi, đọc hết đống bài này, hắn thở dài n/ão nề:

「Làm đàn bà sướng thật, tôi cũng muốn làm đàn bà, đáng thương cho một tiên nam bé nhỏ tự xử mỗi ngày.」

Ngấm nhiều thứ trên mạng, hắn dần trở nên u uất ngoài đời.

Hắn khổ sở!

Hắn áp lực!

Hắn uất h/ận!

Hắn gào thét!

Đến nỗi mỗi lần đi qua nhà vệ sinh nữ, hắn đều liếc nhìn tr/ộm, cố nhìn lén qua khe cửa.

Sau này, để công khai nhìn tr/ộm, hắn còn làm cả vlog:

「Thử thách hộ tống 100 cô gái về nhà.」

Biến hành vi quấy rối và theo đuôi thành trò giải trí hợp pháp, thỏa mãn d/ục v/ọng bi/ến th/ái của mình.

Quản lý 309 thường buông lời tục tĩu với đồng nghiệp, ép uống rư/ợu trong tiệc tùng.

Trong công việc, bất kể cao thấp b/éo g/ầy, mặc váy hay quần, đều bị hắn "vô tình" sờ soạng vài cái.

Còn chú trung niên 507, thanh niên t/âm th/ần 401...

Tội á/c của bọn chúng chất cao như núi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Học cách buông

Chương 10.
Tôi đã nhốt Giang Đình Chu trong biệt thự suốt 3 tháng. Cậu ấy ngày càng ít nói. Rèm cửa luôn kéo kín, điện thoại bị cất đi, mật khẩu cửa mỗi ngày đổi một lần. Lúc tôi bưng cháo vào phòng, cậu ấy ngồi bên mép giường, cúi đầu nhìn những vết đỏ trên cổ tay. Tôi dịu giọng dỗ dành: “Đình Chu, hôm nay ăn xong, tôi đưa em ra vườn đi dạo nhé?” Cậu ấy không ngẩng đầu, chỉ hỏi rất khẽ: “Thẩm Tử Việt, bao giờ anh mới chịu buông tha cho tôi?” Tôi vừa định đưa tay chạm vào cậu ấy, trước mắt bỗng hiện lên những dòng bình luận: [Đừng chạm nữa, cậu ấy thật sự sắp không chịu nổi rồi.] [Nửa tháng nữa, cậu ấy sẽ bắt đầu giấu thuốc.] [Thẩm Tử Việt ôm xác cậu ấy khóc đến khàn cả giọng, nhưng có ích gì chứ? Chính anh ta đã ép chết cậu ấy.] Tay tôi khựng lại giữa không trung. Giang Đình Chu theo bản năng lùi về phía sau, cả bờ vai đều run lên. Tôi nhìn đôi mắt trống rỗng đến mức chẳng còn chút ánh sáng nào của cậu ấy, rồi đột nhiên quay người lấy điện thoại, giấy tờ tùy thân và chìa khóa xe trong ngăn kéo ra: “Em đi đi.” Giang Đình Chu sững sờ. Tôi viết mật khẩu cửa lên giấy, đẩy đến trước mặt cậu ấy: “Sau này tôi sẽ không tìm em nữa.” Có lẽ là do tôi nhìn nhầm, khóe mắt cậu ấy dường như hơi đỏ lên một chút.
378
2 3 tháng còn lại Chương 15
4 Nguyện Nguyện Chương 10
5 Thay Đồ Chương 11
8 Ai cũng ngã thôi Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm