Vương Cương đã đ/á/nh mất cả cuộc đời mình.

Hành động của tôi quá nhanh chóng, cả hai không kịp giãy giụa hay thở dốc đã mất sạch tất cả.

Hắn mất việc làm, và sẽ bị tôi tống vào tù.

Ngày hôm sau, tôi khởi kiện Lý Đình với tội danh chiếm đoạt tài sản chung trong hôn nhân, yêu cầu cô ta hoàn trả tiền.

Đồng thời, tôi trình báo cảnh sát điều tra vụ đ/á/nh tráo con cái từ sáu năm trước.

Lý Đình, Vương Cương và mẹ chồng cũ gọi điện liên tục, nhắn tin nguyền rủa tôi bằng những lời lẽ đ/ộc địa.

Nhưng tôi biết, đó chỉ là những giãy ch*t cuối cùng.

11.

Tòa xử rất nhanh, Lý Đình bị tuyên phải trả lại tôi 300 triệu đồng.

Cô ta không có đủ tiền, định b/án căn nhà đang thế chấp ngân hàng để ở.

Nhưng Vương Cương không đồng ý, hai người suốt ngày cãi vã om sòm.

Chẳng bao lâu, vụ đ/á/nh tráo con cái cũng được điều tra rõ ràng.

Vương Cương và Lý Đình đã m/ua chuộc nhân viên bệ/nh viện huyện, lợi dụng lúc bố mẹ tôi vắng mặt để đ/á/nh tráo con.

Vương Cương, Lý Đình cùng những nhân viên liên quan đều bị ph/ạt tù từ 1 đến 7 năm.

Gánh nặng chăm sóc Vương Khôn và Hân Hân đổ dồn lên vai mẹ Vương Cương.

Bà mẹ chồng trọng nam kh/inh nữ, Hân Hân theo bà sẽ không còn được sống sung sướng như trước.

Chưa kể tiền tích lũy của Vương Cương và Lý Đình đã đền bù cho tôi, một bà lão nông thôn với lương hưu 1 triệu đồng/tháng sống vô cùng chật vật.

Một lần đi shopping, tôi thấy Hân Hân ở bên kia đường.

Em bé lem luốc theo bà nội nhặt rác, ánh mắt vô h/ồn.

"Con ranh lười biếng, nhanh lên!" Bà lão véo mạnh vào cánh tay em quát tháo.

Vương Khôn cũng đ/á em một cước: "Suốt ngày lười nhác, coi chừng tao b/án mày!"

Tôi lắc đầu, đeo kính râm bước vào trung tâm thương mại sầm uất, không ngoái lại.

Về sau nghe nói Hân Hân bị bệ/nh không được chữa kịp, sốt cao thành bại n/ão.

Vương Khôn không đi học, suốt ngày tr/ộm cắp đ/á/nh lộn, sớm vào trường giáo dưỡng.

Lý Đình ra tù thấy hai đứa con thành đồ bỏ đi, đi/ên lo/ạn đ/âm ch*t mẹ chồng, bị kết án t//ử h/ình.

Còn Vương Cương, à phải rồi, giờ vẫn đang ngồi tù.

Năm năm sau, tôi nắm tay Trương D/ao Quang lên máy bay sang Mỹ.

Trương D/ao Quang chính là Vương Yếm, tôi đổi tên cho con với mong ước một tương lai rực rỡ.

Động cơ gầm rú, cuộc sống mới của hai mẹ con chúng tôi chính thức bắt đầu.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Học cách buông

Chương 10.
Tôi đã nhốt Giang Đình Chu trong biệt thự suốt 3 tháng. Cậu ấy ngày càng ít nói. Rèm cửa luôn kéo kín, điện thoại bị cất đi, mật khẩu cửa mỗi ngày đổi một lần. Lúc tôi bưng cháo vào phòng, cậu ấy ngồi bên mép giường, cúi đầu nhìn những vết đỏ trên cổ tay. Tôi dịu giọng dỗ dành: “Đình Chu, hôm nay ăn xong, tôi đưa em ra vườn đi dạo nhé?” Cậu ấy không ngẩng đầu, chỉ hỏi rất khẽ: “Thẩm Tử Việt, bao giờ anh mới chịu buông tha cho tôi?” Tôi vừa định đưa tay chạm vào cậu ấy, trước mắt bỗng hiện lên những dòng bình luận: [Đừng chạm nữa, cậu ấy thật sự sắp không chịu nổi rồi.] [Nửa tháng nữa, cậu ấy sẽ bắt đầu giấu thuốc.] [Thẩm Tử Việt ôm xác cậu ấy khóc đến khàn cả giọng, nhưng có ích gì chứ? Chính anh ta đã ép chết cậu ấy.] Tay tôi khựng lại giữa không trung. Giang Đình Chu theo bản năng lùi về phía sau, cả bờ vai đều run lên. Tôi nhìn đôi mắt trống rỗng đến mức chẳng còn chút ánh sáng nào của cậu ấy, rồi đột nhiên quay người lấy điện thoại, giấy tờ tùy thân và chìa khóa xe trong ngăn kéo ra: “Em đi đi.” Giang Đình Chu sững sờ. Tôi viết mật khẩu cửa lên giấy, đẩy đến trước mặt cậu ấy: “Sau này tôi sẽ không tìm em nữa.” Có lẽ là do tôi nhìn nhầm, khóe mắt cậu ấy dường như hơi đỏ lên một chút.
378
2 3 tháng còn lại Chương 15
4 Thay Đồ Chương 11
5 Nguyện Nguyện Chương 10
8 Ai cũng ngã thôi Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm