Thương Mặc Ngôn vẫn chưa quay về.

Tôi dọn dẹp hết quần áo, phụ kiện cùng đủ thứ lặt vặt đã sắm sửa cho hắn. Thứ nào có người nhận thì b/án, không b/án được thì hủy. Chẳng để lại cho hắn một món nào.

Những món quà hắn tặng, tôi chạm đến cũng không thèm.

09

Căn nhà bừa bộn như bãi chiến trường, gần như không có chỗ đặt chân. Xử lý xong xuôi đã hơn 11 giờ đêm.

Lười ra khách sạn, tôi đành ngủ tạm phòng khách. Mơ màng nghe tiếng Thương Mặc Ngôn gõ cửa, tôi trùm chăn ngủ tiếp. Không biết do mang th/ai dễ mệt hay vì trút được uất ức mà lòng nhẹ tênh, đêm ấy tôi ngủ say lạ thường.

Thức dậy đã 10 giờ sáng. Mẹ gọi bảo đã đến Thượng Hải, bảo tôi gửi định vị. Tôi vươn vai lười biếng, phóng tầm mắt sảng khoái mở cửa.

Thương Mặc Ngôn đứng trước thềm. Hắn nở nụ cười ôn hòa, tay nâng chiếc bánh soufflé và đoá hồng trắng tôi yêu thích. Dịu dàng lịch lãm như hoàng tử.

“Xin lỗi. Hôm qua anh đã làm em buồn.”

“Xin lỗi vì để nhà em bừa bộn.”

Chúng tôi xin lỗi nhau rồi chia tay. Từ nay về sau, vĩnh viễn cách biệt.

Thương Mặc Ngôn khẽ mỉm: “Không sao, em hết gi/ận là được. Đồ đạc hỏng có thể m/ua lại. Người mà sinh bệ/nh thì thiệt hơn. Sao mu bàn tay em bị thế này?”

“Chuyện nhỏ.”

Sự quan tâm của hắn đã muộn màng, vết thương gần lành rồi. Sao hắn không vội đi chúc mừng sinh nhật người trong lòng, lại lảng vảng ở đây? Hay định dụ tôi làm tình nhân lén lút?

Đồ ti tiện!

Thương Mặc Ngôn cố nài nỉ đưa bánh hoa. “Em nên ăn sáng đi, đừng hành hạ cơ thể. Nếu chưa ng/uôi gi/ận thì cứ đ/á/nh anh.”

Đánh hắn còn sợ dơ tay. Tôi bình thản nhận lấy, ném vào thùng rác.

Chuông điện thoại vang lên khi Thương Mặc Ngôn định nói điều gì. “Bạn gái anh đang gi/ận, phải đi dỗ dành đây. Tối qua nhà em nhé.”

Khỏi cần dỗ. Tôi cũng đang vội rời đi. Hắn có người xưa, tôi sẽ có mối mới.

Trước khi đi, Thương Mặc Ngôn đến từ biệt. “Ít nữa có người đem đồ và nữ trang đến, em chọn nhiều vào. Anh có việc gấp phải đi, tối cùng nhau dùng cơm nhé.”

Trước kia mỗi lần hắn đi, tôi đều ôm hôn âu yếm, dặn dò về sớm. Lần này, tôi chẳng thèm liếc mắt.

Ba năm rồi, tôi cũng chán hắn rồi.

10

Thương Mặc Ngôn vừa vào khách sạn Bvlgari đã gặp trung niên chúc mừng. “Mừng cái gì?”

“Bạn gái cậu có th/ai rồi à? Cậu không hay sao?”

Từ Linh Vy sao có th/ai được? Cô ta rõ ràng nói...

Nhớ lại biểu hiện lạ của Từ Linh Vy mấy ngày qua, Thương Mặc Ngôn gi/ật mình, lập tức gọi cho hộp đêm. “Kiểm tra xem trưa hôm kia Từ Linh Vy có đến phòng VIP không?”

Thấy Thương Mặc Ngôn định đi, Hà Chỉ níu lại. “Năm nay cậu định tặng quà gì to cho D/ao Dao? Thấy cô ấy có ý quay đầu, hay là tái hợp đi. Dù sao cậu cũng chán con bạch...”

Ánh mắt sắc lẹm của Thương Mặc Ngôn khiến Hà Chỉ im bặt.

Thương Mặc Ngôn mất hết bình tĩnh lao đi. Hà Chỉ đuổi theo: “Chuyện gì to thế?”

Vừa lùi xe, hắn vừa gọi điện. Từ Linh Vy tắt máy. Bảo mẫu Ngô nói cô ta vừa ra ngoài.

Nhớ lại thái độ lạnh nhạt sáng nay, Thương Mặc Ngôn toát mồ hôi lạnh, quay xe đến trung tâm văn hóa. Tới nơi mới biết cửa hiệu đã đóng cửa.

Hà Chỉ chép miệng: “Ngon lành sao đóng cửa? Cô ta tr/ộm tiền chuồn rồi à?”

Thương Mặc Ngôn nóng lòng như lửa đ/ốt, đ/ấm thẳng. “Tại mày đấy!”

Hà Chỉ ngơ ngác: “Liên quan gì đến tao?”

Thương Mặc Ngôn không nói, chỉ dồn dập ra đò/n. Hà Chỉ tức gi/ận, xắn tay áo đ/á/nh trả.

Mệt lử, hai người nằm thở dốc. “Nói đi, sao lại đ/á/nh tao?”

“Vy Vy nghe được bọn mình nói chuyện, gi/ận bỏ đi rồi.”

“Con ngốc ấy đi thì đi. Tao giới thiệu người ngon hơn.”

“Mày còn dám nói! Không phải mày thì Vy Vy đã không bỏ anh. Cô ấy còn mang th/ai anh nữa.”

“Có th/ai thì sao? Mày chẳng bảo có cũng bắt phá đi sao?”

Thương Mặc Ngôn đ/au đớn nhắm mắt: “Anh nói bậy đấy. Anh yêu cô ấy. Nhẫn cầu hôn đã chuẩn bị, đợi sinh nhật tỏ tình.”

Hà Chỉ vỗ ng/ực: “Yên tâm. Đẻ xong cô ta sẽ về. Tiểu thuyết toàn viết thế.”

Thương Mặc Ngôn lẩm bẩm: “Nếu cô ấy mãi không quay về?”

Hắn có linh cảm Từ Linh Vy lần này đi là biệt tích.

Hà Chỉ đáp như đinh đóng cột: “Thì ki/ếm đứa khác. Với điều kiện của mày, gái nào chả có? Thôi, đừng vì đàn bà mà sống dở ch*t dở. Mất mặt lắm.”

Thương Mặc Ngôn gi/ận dữ: “Cút!”

11

Về nhà hôm sau, bố mẹ mở tiệc long trọng đón tôi.

Biết tôi mang bầu về, họ hàng đến thăm tấp nập. Bố mẹ khoe khoang bố đứa bé IQ cao trường nào, thể hình ra sao... Khiến mọi người gh/en tị.

Có họ hàng vô duyên hỏi: “Đàn ông tốt thế, sao Vy nỡ bỏ?”

Tôi bối rối. Không tiện nói thực ra là bị đ/á.

Bố tôi bật cười: “Chồng tốt đâu bằng bố mẹ? Thượng Hải xa thế, Vy lấy chồng đó cả năm gặp được mấy lần? Mượn giống đẻ con là đủ. Đâu thể bỏ bố mẹ nuôi hai mươi năm.”

Đúng là dân kinh doanh, bố tôi khéo léo biến tôi từ kẻ bị phụ tình thành hiếu nữ trọng nghĩa. Như thể tôi cố tình “bỏ cha giữ con” vì bố mẹ.

Họ hàng đồng thanh: “Phải học theo cháu Vy, mượn giống xong về. Đừng tin mấy thứ tình yêu nhảm nhí.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Có Thể Có Kết Cuộc Với Alpha?

NGOẠI TRUYỆN
Tôi chỉ là một Beta, kết hôn ba năm với Thẩm Hoài An, một Alpha ưu tú, cuối cùng cũng mang thai đứa con của hắn. Thế nhưng, tôi lại tìm thấy một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn trong ngăn kéo ở thư phòng hắn. Ánh mắt hắn ngày càng lạnh nhạt, công việc hắn ngày càng bận rộn hơn, tôi không phải là không nhận ra. Tôi chỉ nghĩ đó là do tình yêu nồng cháy đã trở nên bình lặng, trở thành sự bền lâu, chảy dài của dòng nước nhỏ. Không ngờ, đó là vì tình yêu đã tan biến, đã cạn khô. Tôi cầm bản thỏa thuận ly hôn đi tìm Thẩm Hoài An, muốn nói với hắn rằng mình đã mang thai, rằng chúng tôi có thể có con, liệu chúng tôi có thể đừng ly hôn được không. Nhưng lại gặp tai nạn xe hơi trên đường đi. Khoảnh khắc bị hất văng, qua khóe mắt, tôi thấy Thẩm Hoài An đang ôm một Omega kiều diễm hỏi han ân cần. Nếu được làm lại từ đầu, tôi không muốn yêu Thẩm Hoài An nữa.
1

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau khi bị bạn tri kỷ thuở nhỏ của chồng vu khống, tôi thẳng thừng lựa chọn ly hôn

Chương 6
Sau khi kết hôn, Cố Chiêu Dã vốn rất quấn quýt bỗng trở nên lạnh nhạt. Anh không còn chủ động chạm vào tôi, thậm chí còn khước từ mọi tiếp xúc. Ngay cả khi biết tin tôi mang thai, anh cũng chỉ khựng lại một chút. Tôi tưởng anh mắc chứng lo âu hôn nhân, tạm thời chưa thể chấp nhận sự thay đổi này. Mãi đến tháng thứ ba của thai kỳ, khi tôi đến đón Chiêu Dã say xỉn về nhà. Vừa bước đến cửa phòng VIP, tôi đã nghe thấy ai đó nói: "Dã ca, cậu trước khi cưới yêu Lâm Tuyết Trì điên cuồng, vì cưới cô ấy mà phản bội cả gia đình. Giờ đã cưới được rồi, sao lại tránh mặt cô ấy? Cô ấy còn mang thai con cậu đấy." Tiếng nói vừa dứt, tiểu thanh mai của Cố Chiêu Dã cười khúc khích ngắt lời: "Em đã khuyên anh từ lâu rồi mà. Mấy cô gái trông thanh cao bất khả xâm phạm, kỳ thực đều đã bị người ta chơi đùa qua lại. Là phụ nữ, em hiểu nhất loại người như họ. Hối hận rồi chứ? Tưởng cưới được tờ giấy trắng, ai ngờ lại là tờ báo ai cũng đọc được."
Hiện đại
Nữ Cường
Sảng Văn
0