Chỉ thấy Hồ Vân Tranh khoác lên mình bộ y phục màu huyền, ánh mắt lạnh lùng nghiêm nghị. Ngọn nến trong địa đạo hôm ấy mờ ảo. Lúc đó ta đã không nhận ra khóe mắt hắn đã hằn thêm một vết s/ẹo. Sắc mặt dường như cũng tái nhợt hơn.
Có lẽ vì ánh nhìn của ta quá trực diện, Hồ Vân Tranh hơi nghiêng mặt đi, giọng lạnh nhạt:
- Nghe nói Điện hạ muốn tìm nội thị mới?
Phải đấy phải đấy. Ngươi có nguyện ý không? Câu nói đùa cợt này suýt nữa đã buột miệng thốt ra. Nhưng vừa nhớ lại cảnh bị hắn quở trách ngày trước ở Chiêu Văn Quán, ta liền rụt rè.
- Thôi không tìm nữa.
Ta vội vã vẫy tay, kiên quyết biểu thị lập trường "giàu sang không thể làm mê hoặc".
Ánh mắt Hồ Vân Tranh chợt tối sầm. Nhưng rốt cuộc hắn không nói gì.
- Ọc ọc!
Đúng lúc ấy, bụng ta đột nhiên réo lên. Hồ Vân Tranh liếc nhìn ta:
- Chưa dùng tối?
Ta xoa xoa bụng, trong lòng chợt nảy kế. Hồ Vân Tranh gh/ét nhất hạng người ăn nói bừa bãi. Nhưng ta vốn là kẻ ăn miếng trả miếng, bị giam lâu như vậy, tất phải trả đũa.
Thế là ta nhăn nhó kéo tay áo hắn, giả vờ than thở:
- Một mình dùng bữa thật vô vị, tiểu Hoắc phu tử có thể cùng ta không?
Vừa chuẩn bị tinh thần bị hắn đẩy ra, bỗng từ phía trên vọng xuống tiếng đáp:
- Ừ.
Ừ? Ta tròn mắt khó tin, ngây người nhìn Hồ Vân Tranh. Chợt thấy đáy mắt hắn gợn lên gợn sóng lăn tăn. Khi ta định nhìn kỹ thì đã biến mất. Nhanh như ảo giác. Chẳng lẽ hắn bị đoạt x/á/c?
Bên kia, Hồ Vân Tranh đã sai người dọn tiệc tối lên. Tôm bóc vỏ với củ niễng, vịt om rư/ợu mơ, canh măng đông nấu lá sen, gà xào trà Long Tỉnh... cùng món sữa sơn tra. Toàn là món ta thích.
Ta lại không nhịn được nhìn chằm chằm hắn.
- Nhìn ta không no bụng được đâu.
Hồ Vân Tranh múc một bát canh đặt bên tay ta. Ta cũng không khách sáo, bưng bát uống một ngụm lớn. Vị ngọt thanh lập tức thỏa mãn vị giác, khiến ta bất giác cảm thán:
- Tiểu Hoắc phu tử, làm tù binh của ngươi mà đãi ngộ tốt thế này sao?
Hồ Vân Tranh nghe vậy khẽ ngừng tay, rồi cúi mi xuống, giọng trầm đặc:
- Điện hạ... xin đừng dùng th/ủ đo/ạn với người khác lên ta.
Không phải? Ta lại dùng th/ủ đo/ạn gì chứ? Đây là lời chân thành hiếm hoi của ta mà. Đang định tranh luận với hắn, chợt thấy dưới ánh đèn lưu ly mờ ảo, vẻ mặt hắn đầy đ/au khổ như vỡ vụn. Ta bỗng nghẹn lời.
Thôi. Rốt cuộc ta mới là kẻ bị giam cầm, mà như thể ta đang b/ắt n/ạt hắn vậy.
Bữa cơm này khiến lòng ta sinh ra chút áy náy khó hiểu. Những việc muốn thăm dò cũng tạm gác lại.
Tiễn vị Phật sống Hồ Vân Tranh đi rồi, ta nằm trên giường, lặng nhìn tấm màn hoa màu ngó sen.
Đêm tĩnh lặng.
Một giọng nói chua ngoa đột ngột vang lên:
- Tiêu Tam, chơi đủ chưa?
Ánh trăng bạc lạnh lẽo chiếu xuống khuôn mặt kẻ đứng trên xà nhà mờ ảo. Thấy vậy, ta không nhịn được đảo mắt, bật dậy m/ắng:
- Trang Hằng, muốn ch*t à?!
Nửa đêm làm trò này, định đưa ta đi sớm sao?
Trang Hằng khịt mũi, nhẹ nhàng đáp xuống đất từ xà nhà:
- Ngươi thật an lòng nhỉ. Khổ công vô ích, rốt cuộc làm lợi cho kẻ khác, giờ vẫn ngủ được?
Nghe vậy, sắc mặt ta chợt nghiêm lại. Phụ hoàng già yếu lại hôn quân vô đạo. Vốn định mượn tay Tiết Chiêu đầu đ/ộc phụ hoàng, thừa cơ đoạt quyền. Không ngờ Hồ Vân Tranh lại trở về đúng lúc này. Đúng là biến số lớn.
- Tình hình bên ngoài thế nào?
Ta ngẩng lên hỏi Trang Hằng. Hắn đáp:
- Hoàng đế vẫn hôn mê, Hồ Vân Tranh cầm theo di chiếu tiên đế, xử trảm một loạt gian thần nịnh thần. Bách tính giờ chỉ mong hắn lên ngôi.
Ta thở dài. Nhờ công "tốt" của phụ hoàng, tộc Tiêu giờ đã mất hết lòng dân. Trang Hằng thấy ta buồn bã, lại hỏi:
- Di chiếu viết gì? Sao mấy lão già nội các thấy liền nghe theo Hồ Vân Tranh?
Ta khoác áo đứng dậy, chậm rãi rót trà. Vị đắng tỏa trong không khí. Ta thong thả đọc từng chữ:
- Trẫm tuổi cao sức yếu, thái tử nhân từ nhu nhược, khó kế vị. Nếu sau này Đại Chu nguy nan, Hoắc khanh cầm chiếu này có thể trừ gian thần, lập tân quân.
- Cái gì?!
Ngay cả Trang Hằng lạnh lùng cũng gi/ật mình:
- Hoắc công đã có chiếu này, sao ba năm trước không đưa ra?
Ta nhếch mép:
- Có lẽ vì lúc lâm chung, Hoắc công vẫn tin học trò yêu của mình sẽ thức tỉnh.
Đúng vậy. Phụ hoàng ta thuở thiếu thời từng là học trò của Hoắc Chính Khiêm. Hai người thân thiết như cha con, hơn cả tiên đế. Nhưng càng lớn, phụ hoàng càng xa lánh vị sư phụ nghiêm khắc này, sủng ái bọn hoạn quan bên cạnh.
Sáu năm trước, phụ hoàng nghe lời gian hoạn Trần Tường, thân chinh dẫn 20 vạn đại quân đ/á/nh Bắc Khương, bị bắt làm tù binh. Bắc Khương thừa thế tấn công Thượng Kinh. Chính Hoắc công đứng trên thành, cùng tướng sĩ bách tính đẩy lui quân địch.
Sau những ngày phụ hoàng bị bắt, Hoàng hậu Trang thay triều chính, cùng Hoắc công khôi phục sinh cơ cho Đại Chu suýt diệt vo/ng.
Nào ngờ ba năm trước, phụ hoàng trở về từ Bắc Khương. Không những đề bạt bọn thần tử mới đứng đầu là Tiết Chiêu, còn phế truất Hoàng hậu, lấy tội "mưu phản" diệt tộc Hoắc.
- Không ngờ bậc bày binh bố trận như Hoắc công cũng có lúc ngây thơ đến vậy.
Trang Hằng lạnh lùng cười nhạo. Ta mấp máy môi, rốt cuộc không nỡ quở trách. Trang Hằng danh nghĩa là nội thị của ta, thực chất là cháu Hoàng hậu. Ba năm trước, Hoàng hậu bị phế rồi ch*t ở lãnh cung, họ Trang cũng diệt vo/ng. Chỉ còn hắn đổi dung mạo ẩn thân bên ta.
- Trang Hằng, ta hứa với ngươi, nhất định không thất tín.
Ta đưa chén trà cho hắn, khẽ an ủi:
- Ân giáo dưỡng của Hoàng hậu, ta chưa từng lúc nào quên.