Bỗng nhiên ta cảm thấy sợ hãi. Cái cảm giác bị b/ắt n/ạt ngày này qua ngày khác thật chẳng dễ chịu chút nào.
Đồng thời, ta còn phát hiện một chuyện kỳ lạ.
Trong trại, ngoài ta ra còn có một quả hồng mềm khác.
Cát Tiểu Hổ.
Hắn g/ầy gò ốm yếu, tính tình cũng mềm yếu.
Nhưng quả hồng mềm này lại chẳng ai dám b/ắt n/ạt, ngược lại tất cả mọi người đều đối xử rất tốt với hắn.
Ta không hiểu nổi, bèn chặn đường hắn hỏi thẳng.
Cát Tiểu Hổ nghe xong cười ha hả:
- Anh ta của ta chính là Nhị gia đương Huyền Lĩnh Trại! Đương nhiên không ai dám b/ắt n/ạt ta rồi, ngươi có ng/u không thế?
Ta gật đầu.
Hiểu ra rồi.
Hắn không bị b/ắt n/ạt là vì có chỗ dựa vững chắc!
- Này! - Cát Tiểu Hổ ngoáy mũi: - Ngươi đi rửa quả táo cho ta ăn đi.
Ta sững người, gật đầu đi rửa táo.
Ngay cả quả hồng mềm này cũng đến b/ắt n/ạt ta.
Hình như, muốn không bị b/ắt n/ạt, ta phải tìm một chỗ dựa mạnh hơn cả anh hắn!
Nhưng anh hắn đã là Nhị gia đương rồi.
Còn ai mạnh hơn anh hắn nữa đây?
- Thất Nương ngốc nghếch! Đứng đây chắn đường làm gì thế!
Cánh tay bị ai đó gi/ật mạnh, ta bị kéo từ giữa đường ra lề.
Lúc này mới thấy một đoàn người đang đi tới phía sau.
Người dẫn đầu chính là Đại gia đương Gia Yên Lăng.
Dáng người hắn cao lớn khác thường, dù không đi đầu đoàn cũng có thể nhận ra ngay.
Nhìn hắn càng lúc càng tới gần, đôi mắt ta cũng càng lúc càng sáng rỡ.
Người mạnh hơn cả anh Cát Tiểu Hổ, chẳng phải chính là hắn sao?!
Có lẽ ánh mắt ta quá ch/áy bỏng, Gia Yên Lăng liếc nhìn ta một cái.
Rồi hắn vô thức sờ lên mặt, quay sang hỏi thuộc hạ: - Trên mặt ta có gì lạ không?
- Không có ạ.
Gia Yên Lăng nhíu mày, khi đi ngang qua ta vô tình tăng tốc bước chân.
4
Ta muốn Gia Yên Lăng làm chỗ dựa cho mình.
Thế là ta bắt đầu nghĩ đủ mọi cách lấy lòng hắn.
- Thất Nương, hôm nay sao giặt quần áo lâu thế?
- Dơ lắm, phải giặt kỹ. - Ta nhìn kỹ bộ quần áo của Gia Yên Lăng rồi lại vung búa giặt đ/ập mạnh.
Hoàng hôn buông xuống, quần áo đã khô.
Ta gấp gọn gàng, ôm đến sân viện của Gia Yên Lăng.
Vừa tới nơi đã gặp hắn từ trong đi ra.
Ta chạy ào tới, đưa quần áo cho hắn: - Đại gia đương, quần áo của ngài!
Gia Yên Lăng dừng bước.
Hắn ra hiệu cho tiểu đệ bên cạnh đón lấy quần áo đem vào.
Rồi ánh mắt đặt lên người ta.
Ta hơi sợ hắn, nhưng vì tương lai vẫn nở nụ cười nịnh nọt.
- Đại gia đương yên tâm, ta giặt rất sạch!
Gia Yên Lăng trầm giọng: - Nàng là khách của trại, không cần làm những việc th/ô b/ạo này.
Ta chớp mắt, hiểu ý hắn rồi lắc đầu.
- Ta chỉ muốn làm chút việc cho ngài.
Gia Yên Lăng nhướng mày phải, nhìn ta đầy ngờ vực, đang định nói gì thì tiểu đệ từ xa chạy tới: - Đại gia đương, ngựa đã chuẩn bị xong, có thể xuất phát rồi.
Có lẽ là việc gấp, Gia Yên Lăng không rảnh nói nhiều với ta.
Hắn gật đầu qua loa rồi nhanh chóng rời đi.
Còn ta thì vô cùng phấn khích.
Chỉ mới giặt quần áo mà hắn đã coi ta là khách rồi.
5
Bốn ngày sau, Gia Yên Lăng mới trở về.
Mang theo mình mùi m/áu tanh nồng.
Âu Dương đại phu trong trại vác hộp th/uốc đến sân viện hắn, đến tối mịt vẫn chưa ra.
Chỉ thấy hết chậu m/áu này đến chậu m/áu khác được khiêng ra ngoài.
Thấy mọi người đều lo lắng, ta khẽ hỏi: - Đại gia đương sao vậy?
- Có lũ cư/ớp khét tiếng từ đông nam chạy đến địa bàn ta, Đại gia đương dẫn người đi tiễu trừ. Tuy diệt được bọn chúng nhưng cũng bị thương.
...
Đại phu nói vết thương của Gia Yên Lăng cần tĩnh dưỡng.
Nên khi ta bưng bát canh gà hầm khó nhọc mới làm được đến tìm hắn, đã bị chặn ở ngoài sân viện.
Không còn cách nào, ta đành ngồi xổm đợi ở ngoài.
Đến lúc hoàng hôn, Gia Yên Lăng ra ngoài hóng gió, ngẩng lên chạm mắt với ta đang ngồi xổm ngoài sân.
- Ngươi làm gì ở đây?
Ta đứng phắt dậy, lại vì ngồi lâu quá chân tê cứng, ngã phịch xuống đất.
- Ta mang canh gà đến cho ngài.
Gia Yên Lăng nhìn ta, trầm mặc một lúc.
Cuối cùng nói: - Thế thì mang vào đi.
- Chờ chút đã.
Ta ngượng ngùng: - Chút nữa ta sẽ mang vào.
Chân vẫn còn tê, không đi được.
Nhận ra sự khó xử của ta, Gia Yên Lăng bước lại phía này.
Áo hắn mặc chưa chỉnh tề, lộ ra nửa bầu ng/ực quấn đầy băng gạc.
Ta chỉ liếc nhìn một cái rồi lập tức quay đi.
Phu tử ở Cố phủ từng dạy, phi lễ vật thị.
Đang ngẩn người thì hắn cúi xuống kéo ta đứng dậy.
- Canh gà để đấy, ngươi về đi.
- Vâng!
Ta vẫn không dám nhìn hắn, để canh gà xuống rồi quay đầu bỏ chạy.
Gia Yên Lăng đứng nguyên chỗ không biết nghĩ gì, một lúc sau mới thu hồi ánh mắt.
- Đại gia đương, cô gái này chẳng lẽ đã thầm thương tới ngài rồi?
Thuộc hạ bưng canh gà đến gần Gia Yên Lăng, giọng điệu đùa cợt.
Gia Yên Lăng sững lại, mặt không biểu cảm nhìn hắn ta.
- Đừng nói bậy.
Hắn quay người định đi, thuộc hạ vội đuổi theo:
- Đại gia đương, thế bát canh này...
- Ta không muốn ăn, mấy người uống đi.
- Vâng ạ! Ngửi mùi thơm lắm.
...
Cùng lúc đó, một góc Huyền Lĩnh Trại vang lên tiếng kêu thất thanh.
- Gà của ta đâu mất rồi?!
- Đó là gà thí th/uốc của Âu Dương đại phu, không thể ăn được đâu!
6
Khi ta tìm Âu Dương đại phu, hắn không có ở nhà, chỉ có tiểu đồng đang sắc th/uốc.
Ta lại gần: - Đây là th/uốc hôm nay của Đại gia đương sao? Ta mang đến cho ngài ấy.
Tiểu đồng không nghi ngờ: - Thế ngươi đợi chút, ta lấy thêm th/uốc đắp cho ngươi.
Cậu ta chạy vào lấy ra một lọ bột th/uốc, ta đón lấy.
Lại nhớ đến vết thương lâu lành của Gia Yên Lăng, ta hỏi: - Ở đây không có loại th/uốc mạnh hơn sao? Tốt nhất là... đắp vào liền hết đ/au ngay!
Tiểu đồng cười to: - Đắp vào liền hết đ/au? Đương nhiên có——
Hắn chỉ tay về phía mấy lọ th/uốc trong góc khuất căn phòng.
- Mấy lọ kia đều được.
Ánh mắt ta bị hút về phía ấy.
Nhìn những lọ th/uốc đó, đầu óc ta đã bắt đầu tưởng tượng cảnh Gia Yên Lăng dưới sự chăm sóc của ta vết thương mau lành, rồi hào phóng nhận lời làm chỗ dựa cho ta, ta ở Huyền Lĩnh Trại được ăn sung mặc sướng.
Đến nỗi tiểu đồng nói gì tiếp sau đó, ta đều không nghe thấy nữa.