Đêm trước khi lên đường sang Tây Vực buôn b/án, tôi chiều chuộng hắn thỏa thuê. Sau đó, trong đầu tôi chỉ nghĩ đến việc khi trở về nhất định phải m/ua lại cửa hàng b/án truyện kia, tuyệt đối không để họ tiếp tục b/án thứ sách làm lầm đường lạc lối cho người ta nữa.

Tôi cùng chị Sở đến Tây Vực, giữa đường nàng biết được tin giải võ lâm mười năm mới tổ chức một lần, thế là hứng khởi bỏ mặc tôi mà đi.

Tây Vực có nhiều thương nhân Ba Tư, mũi cao mắt sâu, tóc vàng mắt xanh, một vẻ đẹp khác hẳn.

Phải nói thật, giao dịch với họ khiến nụ cười trên môi cũng nhiều hơn hẳn.

Khi Giang Thầm đột nhiên xuất hiện, tôi đang cười tươi rói với một thiếu niên người Ba Tư.

Hắn đứng sừng sững trước mặt tôi, giọng âm trầm: "Hai tháng không gặp, không ngờ ngươi lại vui vẻ đến thế."

Thiếu niên kia thấy tình hình bất ổn, vội vàng liếc mắt ra hiệu với tôi rồi chuồn thẳng.

Giang Thầm lại hừ lạnh: "Thấy người là chạy, chẳng có bản lĩnh gì."

Tôi buồn cười đáp: "Người ta chỉ là còn trẻ..."

"Ý em là anh đã già rồi hả?"

Thôi xong, hắn lại nổi cơn gh/en rồi.

Suốt dọc đường tôi dỗ dành hắn, mãi đến khi tôi cho tay vào lòng hắn, ôm lấy eo hắn, hắn mới hơi hớn hở.

Mỗi lần tôi đi xa, hắn đều đến đón tôi về.

Nhưng lần này đường xa ngàn dặm, tôi không nhịn được trách: "Ngài là thủ phụ một nước, sao có thể tùy tiện xin nghỉ? Nếu để kẻ khác nắm được điểm yếu, xem ngài còn mặt mũi nào đứng trong triều đình."

Nghe tôi lải nhải, ánh mắt hắn càng thêm dịu dàng, giọng đầy tự hào: "Triều đình bây giờ đâu có cổ hổn như xưa, dạo trước hoàng thượng còn xin nghỉ phép xuống giang hồ xem đại hội võ lâm kia mà."

Hoàng thượng? Đi xem đại hội võ lâm? Tôi bật cười, hóa ra câu chuyện giữa chị Sở và hắn vẫn chưa hồi kết.

Gió bấc rít từng hồi dữ dội, ngoài cửa sổ tuyết bắt đầu rơi.

Tôi vỗ vỗ Giang Thầm: "Mau ước đi!"

Hắn tỏ vẻ kh/inh thường: "Cái trò này có linh nghiệm không đấy?"

"Linh lắm! Cực kỳ linh!"

Như trận tuyết sáu năm trước, trong biệt viện phía tây Giang Châu, tôi từng cầu nguyện với tuyết: "Ta nguyện có thể hoàn toàn làm chủ vận mệnh của chính mình."

Chẳng phải đã thành hiện thực rồi sao?

Trận tuyết mới này, nguyện ước của tôi vẫn không đổi.

Khấn thầm xong, vừa mở mắt đã thấy Giang Thầm chạm nhẹ môi lên tai tôi.

"... Giang Thầm!"

"Trong truyện viết thế mà, sau khi cầu nguyện phải đóng dấu thì ước nguyện mới nhanh thành hiện thực."

... Thôi được, truyện kia cũng không hẳn là lầm đường lạc lối.

(Hết)

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm