“Hừ, Từ Anh Lam này, cô có biết không? Ngay từ khi cô đuổi tôi khỏi kinh thành, tôi đã trọng sinh rồi.”

“Cô ta còn tưởng tôi sẽ mềm lòng với ả? Tôi muốn ăn tươi nuốt sống cô ta cơ!”

“Kiếp trước nếu không phải vì cô ta, Từ thị đã về tay tôi từ lâu, giờ cô ta còn dám tranh giành với tôi?”

À thì ra kiếp trước hai người họ cũng đã tan đàn x/ẻ nghé.

Thật thú vị.

Từ Lãnh Triệt cười lạnh.

“Từ Anh Lam, cô dám ra gặp mặt tôi không?”

“Cô không gh/ét Ngữ Thiên Thiên sao? Tôi sẽ cho cô nếm thử thịt của ả, cô chắc chắn sẽ cảm ơn tôi.”

Tôi buồn nôn bật thành tiếng: “Ọe”.

“Tôi gặp cô để làm gì? Cô nghĩ quốc vương có hứng thú gặp kẻ ăn mày không?”

“Từ Anh Lam!”

Từ Lãnh Triệt ở đầu dây bên kia gào thét.

“Hai lão bất tử đó đều trong tay tôi, nếu cô còn muốn Từ thị, thì ra đây ngay!”

Hắn “rập” một tiếng cúp máy.

Vị cao thủ máy tính đang giám sát điện thoại tôi ngay lập tức gửi định vị thời gian thực của Từ Lãnh Triệt vừa truy ra được.

Tôi báo cảnh sát ngay, gửi địa chỉ cho họ.

Không phải, hắn nghĩ sao mà dám chắc tôi thật sự quan tâm đến ba mẹ mình?

Trong danh sách những kẻ hại ch*t tôi kiếp trước, hai người họ hiển nhiên đứng đầu.

Từ Lãnh Triệt cũng không nghĩ xem, sao hắn dễ dàng xử lý hai người họ thế.

Chẳng phải vì tối nay tôi đã chuẩn bị sẵn th/uốc trong ly rư/ợu của hai vị lão nhân đó sao?

Chỉ chờ hắn đến mà thôi.

11

Tối hôm đó, cảnh sát bao vây toàn bộ khu ổ chuột và biệt thự.

Bữa tiệc kết thúc vội vã.

Nhờ định vị thời gian thực của Từ Lãnh Triệt, hắn nhanh chóng bị bắt giữ.

Nhân tiện, cảnh sát phát hiện hai vị lão nhân cũng đã bị Từ Lãnh Triệt s/át h/ại trong biệt thự.

Một người bị móc mắt, người kia lưỡi bị c/ắt.

Từ Lãnh Triệt bị tuyên án t//ử h/ình.

Tôi vận dụng qu/an h/ệ, những ngày cuối trong tù của hắn vô cùng thảm khốc.

Nghe nói có kẻ đồng tính để mắt tới hắn, ngày ngày cưỡ/ng hi*p Từ Lãnh Triệt.

Hắn không chịu, lại còn bị đ/á/nh đ/ập tà/n nh/ẫn.

Cho đến một ngày tháng Ba năm sau, tiếng sú/ng vang lên, Từ Lãnh Triệt gục xuống.

Cùng năm đó, công ty tôi sáp nhập vào Từ thị.

Thiên hạ gặp tôi đều cung kính xưng một tiếng “Tổng Từ”.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mượn Âm Hậu

Chương 5
Thi thể con trai ta được vớt lên từ hồ nước, phình trương bạc trắng. Phu quân che chắn biểu muội phía sau, đau lòng chỉ trích ta: "Tất cả là do ngươi quá nuông chiều hắn! Thằng nghịch tử ngỗ nghịch này dám đẩy Vương phủ Thế tử xuống nước, nay vì sợ tội mà trượt chân, đích thị tự chuốc họa!" "Để dập tắt cơn thịnh nộ của Vương phủ, bảo toàn Hầu phủ, thằng nghịch tử này không được nhập tổ táng, ném thẳng ra bãi tha ma cho xong." Biểu muội núp trong lòng hắn, khóe miệng nở nụ cười đắc ý. Ta không khóc lóc, chỉ lạnh lùng nhìn đôi nam nữ bất lương cùng thi thể bé nhỏ dưới đất. Khẽ cười lạnh, Bùi Chính vì muốn đưa ngoại thất và con riêng lên ngôi, đã cố tình hãm hại đứa con đích tôn, bịt miệng con ta đến chết rồi quẳng xuống hồ. Nhưng nàng không biết, đứa trẻ này là âm sinh tử, do liệt tổ liệt tông nhà Bùi cầu khẩn mới có được. Một chiêu của hắn, đã chặt đứt dòng máu duy nhất của Bùi gia.
826
6 HẠT ĐẬU NHỎ Chương 14
7 Làm Kịch Chương 10
8 LỜI NÓI DỐI CUỐI CÙNG Chương 9: HẾT
11 Ác quỷ Chương 18

Mới cập nhật

Xem thêm