"Thế nào rồi?"
"Lục thẩm mất h/ồn mất vía, giờ tốt nhất đừng nói chuyện với bà ấy."
"Chúng ta về trước đi nhé? Tiểu Nguyệt, sao con lại khóc?"
"Không có đâu ạ, tuyết bay vào mắt thôi."
Nhị gia ôm tôi vào lòng, hơi ấm từ người hắn tỏa ra.
"Muốn khóc thì cứ khóc đi, ta có mang theo khăn tay."
Hôm sau tinh mơ, có người gõ cửa nhà chúng tôi.
Nhị gia ngủ ngay sau cánh cửa, hắn vội vàng bật dậy tháo tấm ván, nhưng người đứng ngoài lại là Lục thẩm với nụ cười trên môi.
"Nhờ cậu viết giùm ta thứ này được không?"
Bà vẫn cười ngượng nghịu, khóe miệng gắng gượng nhếch lên.
"Được."
Nhị gia chạy đi múc nước, nhưng nước đã đóng băng.
Người ôn hòa như hắn vốn làm việc gì cũng thận trọng, vậy mà lúc này chẳng hiểu sao lại cuống quýt dùng tay đ/ập vỡ lớp băng mỏng.
Như thể sợ chậm một khắc nào đó.
Nước lẫn vụn băng được đổ vào nghiên mực, Nhị gia dùng những ngón tay g/ầy guộc mài mực thật nhanh.
"Bác muốn viết gì ạ?"
Lục thẩm khẽ cười, chỉ có đáy mắt là đỏ hoe.
"Viết một bọc vải, ta muốn đ/ốt cho nó. Chẳng biết nó ch*t lúc nào, cũng chẳng rõ còn kịp không nữa."
Nhị gia cũng đỏ mắt theo, hắn quay người, giọng run run:
"Xin lỗi, cái này cháu không biết viết. Cháu đi hỏi ngay bây giờ, bác đợi chút được không ạ?"
Lục thẩm gật đầu.
Tôi ngồi cùng bà, mắt trực trừng nhìn mặt trời như lửa đ/ốt mọc lên, ánh vàng phủ kín rìa mây.
Tôi muốn khóc, nhưng Lục thẩm còn chưa khóc, tôi khóc thì ra sao.
Lúc Nhị gia quay về, áo đã ướt đẫm mồ hôi.
"Hỏi được rồi, cháu viết ngay đây, chỉ là còn chưa biết tên cậu ấy."
"Thôi Vũ."
Lục thẩm cười đáp.
"Thằng bé nhà ta sinh ra vào ngày mưa, Gia Dụ Quan này hiếm khi có trận mưa lớn thế. Lúc ấy bà đỡ đẻ bảo, thằng bé này có phúc, sau này ắt làm nên nghiệp lớn."
"Quả không sai, mới 20 tuổi nó đã đậu tú tài. Nếu không có chiến tranh, có lẽ đã trúng cử rồi."
"Giá như Lão hầu gia không bị bắt thì tốt biết mấy, biết đâu nó còn sống trở về."
Tay Nhị gia viết chữ run lẩy bẩy.
Lục thẩm không hề biết thân phận hắn.
Lão hầu gia trấn thủ Gia Dụ Quan 30 năm, vốn bình yên vô sự, cũng ít khi thất trận.
Lần này một sai lầm, lại đ/á/nh mất sinh mạng hàng vạn người.
Cổ tay Nhị gia nhỏ g/ầy, run đến mức tôi sợ nó g/ãy mất.
"Xin lỗi, thực sự xin lỗi."
Chữ hắn viết ng/uệch ngoạc, hắn đang xin lỗi vì nét chữ x/ấu, hay đang xin lỗi thay cho người cha sống ch*t chưa rõ của mình?
"Viết xong rồi."
Hắn hít một hơi, đưa bọc vải màu vàng cho Lục thẩm.
"Bác yên tâm, cậu ấy nhất định sẽ nhận được."
"Cảm ơn cháu, này."
Lục thẩm đi được vài bước, lại quay người trở lại.
"Mấy hôm nay đừng đến nhà ta, ta muốn ở một mình."
Bà đi như thế.
Nhị gia đi đi lại lại, cuối cùng nói với tôi:
"Tiểu Nguyệt, chúng ta có nên đến xem không?"
Tôi quen Lục thẩm vừa tròn hai năm, lúc mới chuyển đến đây, chuyện Thôi Vũ giấu bà đi tòng quân vừa bị phát hiện.
Lục thẩm đ/á/nh Thôi Vũ đến nỗi roj g/ãy.
Bà bảo, ta là quả phụ chỉ có mình mày, nếu mày cũng mất, mẹ còn sống làm gì nữa?
Thôi Vũ cắn răng chịu đựng không nói năng gì, thấy mẹ khóc mới thốt lên câu "trung hiếu khó toàn".
Gia Dụ Quan có quá nhiều nam nhi m/áu nóng như thế, sau lưng mỗi người đều có một người mẹ khóc đến rỉ m/áu.
Mẹ mất con, tim như vỡ tan, ngày ngày gió lạnh luồn qua kẽ hở xuyên vào tim.
Tạm sống như thế, còn ý nghĩa gì nữa.
Huống chi, Lý tướng quân đã ch*t, triều đình chưa cử người mới tới.
Theo ta thấy, thành trì kiên cố như thế này, sớm muộn cũng bị vó ngựa quân th/ù giày xéo, hà tất phải khuyên can nữa.
Ch*t đi cũng là giải thoát.
Mùa đông năm nay dài như vô tận, tôi không có việc gì làm, cố gắng ở nhà không nhúc nhích, như thế bữa tối có thể ăn ít đi một chút.
Tiền lương hàng tháng của Nhị gia một phần m/ua áo bông, phần còn lại m/ua cho Lục thẩm một cỗ qu/an t/ài mỏng manh.
Mấy hôm trước, lúc chúng tôi đến, Lục thẩm đã đông cứng.
Bên cạnh bà là đống tro tàn đã ch/áy hết, lúc ch*t trên mặt vẫn nở nụ cười.
Nhị gia lập tức bật khóc nức nở.
Hắn năm nay mới 17 tuổi, nhưng đã chứng kiến quá nhiều sinh ly tử biệt như thế.
"Tiểu Nguyệt, nếu chúng ta đến sớm hơn thì bà ấy đã không ch*t."
"Đều tại phụ thân ta, tại cái phủ hầu này."
Nhị gia khóc đến nghẹn thở, tôi ôm hắn vào lòng, dùng chiếc áo bông dày quấn ch/ặt lấy.
Tôi lại nhìn thấy mặt trăng, vẫn như thuở nhỏ, vẫn là vầng trăng nhuốm m/áu khiến người ta nhìn thấy chỉ muốn khóc.
Không thể trách Hầu gia, nếu không có đại hạn, man di cũng đã không nam hạ.
Đổ lỗi, chỉ có thể đổ lỗi cho trời.
Tuyết vẫn rơi, Gia Dụ Quan ngày càng hỗn lo/ạn, nhưng việc kinh doanh tiệm cầm đồ lại ngày một tốt hơn.
Nhị gia vẫn ngày ngày đến tiệm cầm đồ, gượng gạo nở nụ cười qua ngày.
Nhưng đêm nay hắn về muộn một cách khác thường, tôi đón hắn dưới ánh trăng nơi đầu hẻm, bước chân hắn loạng choạng suýt ngã quỵ.
Tôi vội đỡ lấy, chợt thấy trong tay hắn như đang nắm ch/ặt thứ gì.
"Tiểu Nguyệt, đây là đồ của phụ thân ta."
Hắn khẽ nói, hai mắt đầy tơ m/áu.
"Là dải áo sát người của phụ thân."
Đêm khuya lúc tiệm cầm đồ sắp đóng cửa, có gã đàn ông lén lút mang thứ này đến cầm.
Nhị gia nhận ra ngay, lúc ấy không dám nói gì, tan làm lén lấy lại.
"Đây là mẹ ta tự tay dệt cho phụ thân, không đến bước đường cùng, phụ thân sẽ không tháo ra."
Nhị gia hai tay nắm ch/ặt dải áo, hơi thở gấp gáp.
Hắn ngẩng lên, gương mặt g/ầy guộc giữa biển tuyết mênh mông như mảnh sứ vỡ, những đường gân xanh tím tựa vết nứt.
"Tiểu Nguyệt, phụ thân có lẽ cũng đã ch*t rồi."
Sau khi phủ hầu bị khám xét, mẹ Nhị gia thắt cổ t/ự v*n.
Đại gia vì chống đối bị áp giải về kinh, ch*t dọc đường.
Hai đứa em còn nhỏ, tuổi còn quá bé, h/oảng s/ợ đến mức chưa kịp lên chợ nô lệ đã ch*t.
Còn một người em gái khác mẹ, trong ngục bị chuột cắn vào cổ, cuốn trong chiếu rá/ch mang đi b/án.
Nhị gia có thể sống sót, duy nhất là nhờ niềm tin vào người cha bị bắt này.
Người anh hùng như thiên tướng trong mắt hắn.
Giờ chỉ còn lại dải áo dính m/áu này.
"Tiểu Nguyệt, trên đời này ta không còn người thân nào nữa."
Nhị gia không chống đỡ nổi, ngã quỵ trên nền tuyết.