Ở nhà gây chuyện không xong, bà lại đến công ty của chồng cũ gây rối.

Hôm đó, trước cổng công ty người qua lại tấp nập.

Mẹ chồng ngồi giữa sảnh chính, khóc lóc thảm thiết, thu hút đám đông hiếu kỳ vây quanh.

Chồng cũ không nhịn được nữa, đột nhiên đứng phắt dậy, vung tay t/át mẹ một cái.

Cái t/át mạnh đến mức khiến bà lăn lông lốc mấy vòng trên sàn.

"Cuộc đời con sắp bị mẹ phá hủy tan tành rồi! Mẹ tính gây chuyện đến bao giờ mới thôi!"

"Giờ ly hôn rồi, nhà cửa tan nát, họ hàng chẳng ai thèm qua lại! Mẹ còn muốn quậy phá đến mức nào nữa đây!"

Mẹ chồng ôm mặt rú lên:

"Sao con lại đổ hết lỗi cho mẹ?"

"Đứa bé là do Ngũ Thúc đá/nh cho sảy th/ai, đâu phải tại mẹ!"

"Ngày trước mẹ thế nào con cũng chẳng chê, sao giờ lại muốn tống mẹ vào viện dưỡng lão!"

"Con ơi! Mẹ không thể xa con được đâu!"

Chồng cũ đứng như trời trồng, ánh mắt trống rỗng hoang mang.

Cuối cùng, chồng cũ vẫn không thể đưa mẹ vào viện dưỡng lão.

Bởi chi phí hàng tháng đắt đỏ ở đó giờ đây anh đã không còn kham nổi.

Trò hề này khiến anh hoàn toàn mất mặt ở công ty.

Bị giáng chức điều chuyển khỏi bộ phận chủ lực, chỉ còn làm nhân viên thường với mức lương sụt giảm nghiêm trọng.

Đúng lúc giá nhà lao dốc, khoản thế chấp hàng tháng trở thành gánh nặng không thể gồng.

Đành lỗ vốn b/án nhà, dọn về căn nhà cũ tồi tàn.

Ngày ngày đi làm vất vả, về nhà lại phải nghe mẹ rên rỉ vô cớ, cả người kiệt sức.

Thấy con trai không đuổi mình đi nữa, mẹ chồng trở nên lấn tới, càng ngày càng quá đà.

Đêm hôm đó, bà lại nhặng xị lên đòi con trai nấu ăn khuya.

"Con ơi, mẹ đói quá, nấu cho mẹ tí gì đi."

Chồng cũ mệt lả, gượng mở mắt đáp:

"Tối nay ai bảo mẹ cứ làm lo/ạn không chịu ăn cơm?"

"Đói một bữa không ch*t được, mai tính sau!"

Mẹ chồng lập tức tru tréo:

"Trời ơi là trời, sao con á/c thế!"

"Chồng mẹ ch*t rồi, giờ đến con cũng bỏ rơi mẹ à!"

"Mẹ chỉ muốn ăn miếng nóng mà con đã ch/ửi mẹ ch*t rồi!"

Tiếng khóc càng lúc càng to.

Nhà cũ cách âm kém, hàng xóm lập tức quát nạt:

"Khuya rồi còn ồn ào cái gì!"

"Còn hú hét nữa tao sang đ/ập vỡ cửa nhà bay bây giờ!"

Chồng cũ đành ngậm ngùi dậy nấu đồ ăn đêm.

Kiệt sức, anh bật bếp xong lại thiếp đi.

Nước trong nồi cạn dần, bốc mùi khét lẹt.

Chiếc nồi ch/áy khô khiến cả hai bị ngộ đ/ộc khí gas.

Mẹ chồng do phòng ngủ gần bếp nên hít phải lượng lớn khí CO, dẫn đến liệt toàn thân.

Nửa đời sau phải nằm một chỗ, không cử động được.

Chồng cũ tuy hít ít hơn nhưng chức năng nhận thức n/ão bộ cũng bị tổn thương vĩnh viễn.

Sau bị công ty sa thải, hai mẹ con sống lay lắt bằng trợ cấp thấp.

Mẹ chồng bị chuỗi biến cố dồn dập đến mức t/âm th/ần lo/ạn lạc, bắt đầu nói nhảm:

"Sao lại thế này?"

"Mẹ nhớ rõ vừa đang nhảy quảng trường mà?"

"Sao mẹ không cử động được?"

"Con ơi, con đâu rồi? Lại đây với mẹ mau lên!"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
22.72 K
10 Đêm Nay Trăng Sáng Rơi Vào Lòng Ta Chương 11: Ngoại truyện

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Thiếu gia thật đau lòng rồi

Chương 22
Vào năm thứ ba sau cái chết đột ngột của thiếu gia thật Giản Tinh, một trận hỏa hoạn lớn đã đưa tôi trở về mười năm trước. Chỉ là lần này, nhà họ Giản đã tìm lại Giản Tinh sớm hơn. Phòng ngủ của tôi bị đổi thành căn phòng tăm tối và chật hẹp nhất trong nhà. Người nhà ra lệnh cho tôi tuyệt đối không được tranh giành với Giản Tinh. Tôi bị ngó lơ, bị đối xử tùy tiện, trở thành sự tồn tại thừa thãi nhất trong căn nhà này. Và tôi hiểu ra, họ cũng đã trùng sinh rồi. Thế giới lạnh lẽo quá, tôi chẳng còn chút sức lực nào để chống chọi nữa. Nhưng ngay trong lúc đang không ngừng chìm nghỉm vào bóng tối, tôi lại được một ngọn lửa ấm áp, nồng nhiệt ôm chặt lấy vào lòng.
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
6.98 K
Dừng chân Chương 51