Bạn Trai Dính Như Keo

Chương 2

11/12/2025 12:33

Những thiệt thòi âm thầm từ kiếp trước, tôi đã nuốt đủ rồi. Đã thích tròng mũ cho tôi đến thế, vậy thì tôi sẽ đội cho chắc!

Hắn đ/á/nh tôi một trận, tôi đạp hắn một cước.

Chà, vẫn là tôi chịu thiệt.

Triệu Cát ôm tay rú lên thảm thiết, có người đẩy tôi ra xa.

Tôi loạng choạng hai bước, vác áo khoác bước qua người Tần Dịch mà chẳng thèm ngoảnh lại.

Chuyện tôi và Tần Dịch đổ vỡ nhanh chóng lan khắp trường.

Vốn đã chẳng được ai ưa, giờ đây cuộc sống của tôi càng thêm ngứa ngáy.

Bàn học lúc nào cũng in hằn dấu giày, ghế ngồi thì kênh cao kênh thấp, bài thi nộp lên hoặc biến mất không dấu vết, hoặc bị x/é nát trong thùng rác.

Toàn những trò con nít, nhưng đủ khiến người ta khó chịu.

Lại một lần nữa bài thi không cánh mà bay, gương mặt giáo viên chủ nhiệm đen như mực:

"Ký Vân Châu, đã lớp 12 rồi, cậu không thể nghiêm túc với bản thân sao? Đại học top đầu tốt hơn top hai, top hai tốt hơn top ba, dù có thi trượt đi nữa thì học chút kiến thức còn hơn ngày ngày ngủ gật!"

Lớp học vang lên những tràng cười châm chọc nối tiếp, Triệu Cát bụm miệng run như bàn chải điện.

Tôi rút tay khỏi ngăn bàn, đầu ngón tay rỉ m/áu bởi chiếc đinh ghim ai đó cố tình để lại.

Đứng phắt dậy, tiếng ghế sắt cà sát nền đ/á hoa chói tai x/é tan không khí.

Dưới ánh mắt im lặng của cả lớp, tôi bước thẳng về cuối phòng.

Quả nhiên, tờ giấy thi ghi tên tôi đang nhàu nát trong thùng rác.

Trước ánh mắt kinh ngạc của mọi người, tôi trút cả thùng rác đầy ụ lên đầu Triệu Cát.

Tôi n/ợ Tần Dịch, chứ không n/ợ hắn ta bất cứ thứ gì.

Tiếng thét của Triệu Cát, bạn cùng bàn lảng tránh, giáo viên chủ nhiệm vội vàng can ngăn.

Trong hỗn lo/ạn, tôi thản nhiên rời khỏi bằng cửa sau.

Tôi ở lại phòng bi-a của Tề ca cả tuần.

Đêm trông cửa, ngày tự học kiến thức lớp 10-11 trên mạng.

Tôi muốn học hành tử tế, nhưng nền tảng quá kém, nghe giảng trên lớp chẳng hiểu gì cả.

Tiễn vị khách cuối cùng, tôi xoa cánh tay nhức mỏi hạ cửa cuốn xuống.

Trong đêm đen, một bàn tay trắng g/ầy chợt chộp lấy cổ tay tôi.

Gi/ật mình toát mồ hôi, nhận ra là Tần Dịch liền gạt phắt tay hắn:

"Biến đi!"

Nhưng hắn như kẹo kéo dính ch/ặt, bám theo từng bước:

"Ký Vân Châu, về trường đi."

Tôi cắm đầu bước, im lặng.

Nếu Tần Dịch biết tôi sẽ khiến nhà hắn tan cửa nát nhà, liệu hắn còn quan tâm tôi chứ?

Không đời nào.

Câu trả lời ấy, kiếp trước hắn đã nói rồi.

"Vì Triệu Cát sao? Tao không biết nó cứ b/ắt n/ạt mày, đã xin đổi lớp với nó rồi. Là tao sơ suất, xin lỗi. Chuyện trong hẻm hôm trước cũng là tao hiểu nhầm."

Tần Dịch lảm nhảm sau lưng.

Lớp hắn và tôi khác khu học, những trò ti tiện của Triệu Cát hắn đâu rõ.

Kiếp trước vì tình bạn nhiều năm mà tôi nhẫn nhục.

Kiếp này tôi đã trả đũa.

Giờ phút này, chẳng còn gì để nói với hắn.

Mỗi lời nói ra, lại thêm một sợi dây vướng víu.

Tôi không muốn dây dưa với Tần Dịch.

Thấy tôi bước nhanh hơn, Tần Dịch bực dọc đuổi theo.

Ba bước hóa một, hắn đ/è tôi vào tường.

Cả tuần ăn không đủ no, sức lực cạn kiệt, bị hắn kéo mạnh, mắt tôi tối sầm ngã chúi về phía trước.

Tần Dịch đang nắm cổ áo kéo tôi về phía hắn.

Môi va vào thứ gì mềm mại.

Vô thức tôi mút nhẹ, li /ếm hai lần mới nhận ra đó là môi Tần Dịch.

Tần Dịch run b/ắn người, dòng điện nhỏ lan từ đầu lưỡi xuyên lên đỉnh đầu n/ổ tung.

Sau bữa tiệc sinh nhật, nỗi bực bội khó tả trong lòng bỗng có lời giải đáp.

Ngón tay dài luồn vào tóc tôi, Tần Dịch ghì ch/ặt gáy, từ từ áp sát không cho kháng cự.

Từ nếm thử nhẹ nhàng đến chiếm đoạt sâu đậm, nghiêm túc như đang làm thí nghiệm khoa học.

Tôi bị hôn đến ngạt thở, mơ màng lại thấy mặt biển xanh thẫm.

"Thở đi."

Tần Dịch vỗ má tôi, kéo tôi từ đáy biển trở về đêm tối.

Hai hơi thở gấp gáp quấn lấy nhau.

Tần Dịch véo cằm tôi định hôn tiếp.

Một lần là sơ ý, hai lần thì đừng hòng.

Tôi đ/ấm thẳng vào mặt hắn:

"Cút!"

Tần Dịch bị đ/á/nh gi/ật đầu, đứng sững sờ, vẻ u ám thoáng qua đáy mắt.

Tôi chỉnh lại áo xộc xệch, hầm hầm đẩy hắn ra.

Đến đoạn có đèn đường, chút hơi người xua tan giá lạnh thấu tim.

Shipper đêm vội vã, tiểu thương cười đon đả bên quán nhỏ, mấy tay đàn em lảo đảo.

Ai cũng mưu sinh.

Tôi cũng thế, chỉ mong một cuộc sống không ngột ngạt, nơi mọi người đều được sống.

Bọn đàn em loạng choạng đi về hướng tôi đến, linh cảm x/ấu dâng lên.

Tần Dịch học giỏi gia thế hiển hách, làm gì dính đến chuyện này.

Vả lại hắn vừa mới đột kích tôi, tránh voi chẳng x/ấu mặt nào.

Thôi, đừng quan tâm.

Trong lòng phân tích rành mạch, nhưng chân lại quay về.

Lén nhìn một cái, không phải thì đi, tuyệt đối không dính dáng.

Tôi giữ khoảng cách an toàn.

Nhưng khi quay lại, Tần Dịch đã đ/á/nh nhau với bốn người.

Tay không đ/ấm bốn, đối phương thấy hắn khó xơi bèn rút d/ao.

"Coi chừng!"

Không kịp nghĩ, tôi lao đến đẩy Tần Dịch vào góc tường.

Lưỡi d/ao lướt qua thái dương hắn, suýt chút nữa rá/ch mặt.

Hắn không sao, thật tốt quá.

Nhưng sao vẫn có m/áu?

Trong ánh mắt hoảng lo/ạn của Tần Dịch, tôi dần mất ý thức.

Nếu kiếp này tôi sống lại có ý nghĩa, nhất định là vì Tần Dịch.

Tỉnh dậy thấy mình còn sống, tôi thất vọng.

Ý nghĩa trọng sinh không thành, tôi lại thành quả bom hẹn giờ bên Tần Dịch.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Cô ấy đã quên cây hồng.

Chương 5
Bạn thân tôi mất liên lạc khi đang làm nhiệm vụ ngầm ở nước ngoài. Tôi đệ đơn lên tổ chức xin được đến hỗ trợ. Khi tìm thấy cô ấy ở hồ chứa nước, cô ấy đã bị tra tấn đến mức không còn hình dạng con người. May mắn thay, cô ấy không hé răng tiết lộ thân phận nên giữ được mạng. Sau đó mấy năm, chúng tôi trở thành tình nhân của hai tên đầu sỏ trong tổ chức tội phạm, phối hợp ăn ý, từng bước tiếp cận lõi. Cuối cùng vào ngày sinh nhật tuổi 29 của bạn thân, chúng tôi đã bắt gọn bọn chúng, hoàn thành nhiệm vụ! Nhìn tấm vé máy bay về nước trong tay, tôi sụp đổ khóc nức nở, không thể kìm nén. "Linh Linh, cơn ác mộng đã kết thúc rồi, chúng ta có thể về nhà rồi!" Đang định lấy quà sinh nhật chuẩn bị cho cô ấy, Lâm Linh chợt thở dài: "Ừ, lâu không về, không biết cây hồng nhà mình còn không nhỉ?" Cô ấy xúc động, nhưng tôi lại kinh hãi, tim đập thình thịch! Cha mẹ chúng tôi đều bị bọn buôn ma túy sát hại. Trước khi thi vào trường cảnh sát, chúng tôi đã biết sau này nhất định sẽ đối mặt với chúng. Bạn thân chỉ cây hồng thề ước: "Dưới gốc cây này chôn nắm tro tàn của song thân, nó không phải cây hồng mà là CÂY THÙ. Nếu một ngày ai trong chúng ta gặp nạn, hãy tìm cách nhắc đến ba chữ 'cây hồng'." Nghĩa là: "Tôi đã lộ thân phận, đừng tin bất cứ chữ nào tôi viết." Giờ đây, rõ ràng cô ấy không gặp nguy hiểm, lại trực tiếp nhắc đến ba chữ ấy trước mặt tôi. Cô ấy tuyệt đối không phải bạn thân của tôi! Vậy bạn thân của tôi đâu rồi? Người cùng tôi sống trong vòng vây suốt mấy năm, liều mình chiến đấu bằng niềm tin và sinh mạng ấy... rốt cuộc là ai?
Hiện đại
0