Thái tử giả gái

Chương 7

21/10/2025 09:15

“Ừm.”

Chàng cũng dùng ánh mắt đáp lời, mang theo sự đồng điệu khó diễn tả thành lời.

Ngọt thật, quả là rất ngon.

Viên đường phèn mềm mại từ từ tan trên đầu lưỡi, những nếp nhăn nơi chân mày, trong lòng đều được vuốt phẳng.

Trong lòng ta nhảy múa vui sướng.

Vừa lại không khỏi tò mò.

Tết Nguyên đán sắp đến, vì sao Hoàng thượng lại đích thân tới Vân Lộc Sơn, ghé thăm tiểu viện nhỏ của chúng ta?

Tân hoàng như đoán được nghi hoặc của ta, nói: “Sư phụ của ngươi từng có ân với trẫm, trẫm luôn kính trọng lão như bậc trưởng bối. Nay gần Tết, trẫm xử lý xong việc triều chính, nhân tiện rảnh rỗi nên đặc biệt đến thăm.”

Hóa ra là thế.

Ta thầm kinh ngạc.

Ông lão sư phụ này, lai lịch không nhỏ vậy sao?

Hoàng thượng dùng cơm trưa tại đây, ban đầu mọi người còn e dè, về sau dần thoải mái, thân thiết hẳn.

Còn vài canh giờ mới đến bữa tối đêm trừ tịch, không biết làm gì cho đỡ chán.

Ánh mắt ngài dừng trên giấy bút còn sót lại mấy hôm trước viết câu đối.

“Chi bằng tập viết chữ vậy.”

Ta chống cằm ngồi bên xem náo nhiệt.

Hoàng thượng trải giấy xuyến, phất bút vung mực, vài nét phóng khoáng.

【Tiền đình thùy liễu, trân trọng đãi xuân phong。】

—— Mùa đông lạnh giá sắp qua, xuân ấm đang về nơi gần ngái.

Mấy người nịnh nọt: “Diệu! Diệu ý cảnh!”

Sư phụ sai sư huynh sư muội đi khung bức thư pháp này, lại bảo sư tỷ đi canh lửa sắc th/uốc, rồi tự mình ki/ếm cớ cáo lui, trước khi đi còn “ân cần” dặn dò: “Oánh Oánh, ngươi ở lại đây tiếp đãi Hoàng thượng cho chu đáo.”

Chưa kịp mở miệng, mọi người đã nhanh chóng rút lui, để lại một trận gió lạnh.

Hả?

Ta ư?

Trên lò than nhỏ bắc giá nướng, hơi nóng bốc lên nghi ngút, hạt dẻ nứt vỏ, khoai lang vàng ươm chảy mật ngọt, hương thơm ngào ngạt.

Ta gắp mấy hạt dẻ cho ngài, lại hỏi: “Hoàng thượng, ăn khoai mật không ạ?”

Ngài nhìn đôi môi ta, yết hầu lăn nhẹ.

“Được.”

Ta bẻ đôi củ khoai, để ng/uội, chia cho ngài một nửa, lại x/é thêm chút từ phần mình mời mèo mun.

Hai người ngồi cạnh nhau ăn uống, dễ dàng trò chuyện qua lại.

“Bình thường các ngươi ở đây làm gì?” Hoàng thượng hỏi.

“Mọi người lên núi hái th/uốc hoặc xuống núi chữa bệ/nh, tiểu nữ từng mắc bệ/nh nặng, thể chất yếu ớt, nên sư phụ mỗi ngày đều bảo ta phơi nắng trong sân, nhân tiện cho gà ăn.”

“Gà?”

Ngài nhìn quanh cửa sổ: “Ở đâu? Trẫm sao chẳng thấy?”

“Hoàng thượng,” nét mặt ta u oán: “Bây giờ con gà ấy đang ở trong bụng ngài đó!”

Để tiếp đãi Hoàng thượng.

Sư phụ đem con gà ta tự tay nuôi lớn nấu súp.

Vừa nãi trên bàn tiệc, ta nuốt nước mắt uống ba bát canh gà liền.

Ngài im lặng giây lát, bỗng cười lớn.

Ta càng nghĩ càng ấm ức, thương lượng với ngài:

“Lần sau ngài có thể trả ta hai con được không?”

Qua nửa ngày tiếp xúc, ta phát hiện ngài rất dễ nói chuyện, nên hơi được đằng chân lân đằng đầu.

“Được, được hết…” ngài cười đến rơi nước mắt: “Ngươi muốn mười con trẫm cũng ban cho.”

Trong lòng ta vui mừng.

Vẫn không quên nhắc nhở:

“Đừng nói với sư phụ ta, không thì lão sẽ m/ắng đó, chuyện này coi như bí mật giữa hai ta nhé!”

Khi giá hạnh khởi hành hồi kinh, ta ra ngoài tiễn biệt.

Thẫn thờ nghĩ——

Thiên hạ đồn tân đế văn võ song toàn, th/ủ đo/ạn sấm sét, đ/á/nh các nước lân bang không trở tay, là nhân vật lợi hại uy nghiêm tự nhiên.

Nhưng hình như thực tế… không hẳn vậy.

Thật là kỳ lạ thay!

17

Đêm trừ tịch năm thứ hai, Hoàng thượng lại đến Vân Lộc Sơn.

Sau bữa cơm tất niên, ta cùng sư huynh sư tỷ sư muội tụ tập đ/á/nh bài.

Vận bài tối nay không tốt.

Phong lì xì sư phụ mới cho chưa kịp ấm, đã bị ta thua sạch.

Thua càng đ/á/nh, đ/á/nh càng thua, cả đêm qua, mặt vẽ sáu con rùa!

Sư muội vừa bốc bài vừa cười khúc khích:

“Oánh Oánh sư tỷ, mặt tỷ sao đỏ thế kia?”

Ta không tin vận bài tối nay mãi xui xẻo.

Bốc!

……

Nhìn đống bài x/ấu trên tay, ta sốt ruột lau mồ hôi.

Muốn trốn quá.

Lại không nghĩ ra cớ.

Trong lúc nguy cấp, sư phụ như từ trời giáng, túm lấy ta:

“Không được chơi nữa, lại đây uống th/uốc.”

Người sợ uống th/uốc nhất ngày thường, giờ như bắt được cọng rơm c/ứu mạng.

Vung tay:

“Phải đấy!”

“Không chơi nữa! Không chơi nữa!”

Mọi người tặc lưỡi trách ta đào ngũ giữa chừng, không giữ đạo đức chơi bài.

Th/uốc ngấm vào người, buồn ngủ dâng nhanh.

Ta đi tìm mèo mun, định ôm nó đi ngủ.

Mở cửa nhà bếp, phát hiện Hoàng thượng cũng ở đó.

Ngài đang bóc tôm bỏ vào miệng Đoàn Đoàn.

Không hiểu sao.

Ta luôn cảm thấy giữa Đoàn Đoàn và Hoàng thượng có duyên phận kỳ lạ, mới gặp hai lần đã thân thiết đến vậy.

Đuôi vểnh cao, chắp tay xin ăn, dựa vào ngài sưởi ấm.

Củi lửa lách tách, ch/áy rừng rực.

Hoàng thượng ngẩng đầu, khi thấy vết mực hình rùa còn sót trên mặt ta.

Nhịn không được bật cười.

Ta cũng cười ngượng nghịu.

Ngài cầm khăn lau tay.

“Chơi mệt rồi?”

“Trẫm dẫn ngươi đi xem pháo hoa nhé?”

Tục lệ hàng năm là đúng giờ trừ tịch đ/ốt pháo hoa, năm nay lại khác, ngay khi dùng xong cơm tối, Hoàng thượng đã sai người lên đỉnh núi đối diện đ/ốt pháo hoa.

Tím, vàng, hồng…

Pháo hoa rực rỡ từng đợt, nở không ngừng.

Ta lắc đầu, ngáp dài: “Đa tạ Hoàng thượng, nhưng tiểu nữ buồn ngủ quá, phải tìm mèo mun đi ngủ rồi.”

“Được.”

Ngài vỗ mông tiểu miêu, trêu nó.

“Đi thôi, về với nương nương của mày đi.”

Đoàn Đoàn “meo” một tiếng nhảy vào lòng ta.

Bụng mèo sưởi ấm mềm mại, ấm áp, thoảng mùi khét.

Cảm giác hạnh phúc khó tả dâng lên trong lòng.

Buồn ngủ ập đến, ta sắp đứng ngủ gật, mơ màng bước đi.

Khoảnh khắc sau, bị vòng tay ôm ngang lưng.

Mùi hương trúc tùng lạnh nhẹ quyện quanh mũi.

Ta hoảng hốt: “Hoàng thượng, không được…”

“Không sao.”

Bước chân ngài vững chãi khiến người yên lòng.

“Trẫm đưa ngươi về.”

Lại là không khí… vi diệu như thế.

Trong tiếng pháo hoa rền trời, ta nghe thấy nhịp tim của cả hai.

Giường chiếu mềm mại ấm áp.

Ngài vén chăn cho ta.

Xoa xoa dái tai ta.

“Oánh Oánh có nhớ ta là ai không?”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

MÁU XANH

Chương 12
Lần đầu tiên tôi nhận ra thế giới này có gì đó không đúng… là trong buổi huấn luyện sơ cứu của công ty. Giảng viên chỉ vào mô hình cơ thể người rồi nói: “Nhớ kỹ, máu của con người có màu xanh lam, chỉ sau khi tiếp xúc với không khí mới dần bị oxy hóa thành màu đỏ.” Ban đầu tôi còn tưởng ông ta đùa. Cho đến khi thấy tất cả mọi người đều nghiêm túc gật đầu, cúi xuống ghi chép, tôi mới không nhịn được mà giơ tay lên. “Thầy ơi, có phải thầy giảng nhầm rồi không? Máu vốn dĩ luôn là màu đỏ mà.” Giảng viên cùng toàn bộ đồng nghiệp trong phòng đồng loạt nhìn tôi như đang nhìn quái vật. Ông ta nhíu mày, lật giáo trình đưa cho tôi xem. Trên trang giấy trắng mực đen rõ ràng ghi: “Máu có màu xanh lam.” Tôi chết lặng. Vội mở điện thoại tra cứu, kết quả hiện ra… tất cả đều giống hệt nội dung trong giáo trình. Đồng nghiệp Trương Vy lén kéo tay tôi, thấp giọng hỏi với vẻ lo lắng: “Dạo này cậu làm việc quá sức à? Chuyện dĩ nhiên thế này mà cũng quên được?” Tôi không biết phải trả lời cô ấy thế nào. Giữa ánh mắt kỳ quái của mọi người, tôi chỉ đành cười gượng, bảo rằng lúc nãy mình nói đùa thôi. Buổi huấn luyện vừa kết thúc, tôi lập tức lao vào nhà vệ sinh. Nghiến răng dùng ghim băng đâm rách đầu ngón tay. Máu đỏ tươi nhanh chóng trào ra. Tôi cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm. Ký ức của tôi không sai. Dù chưa hiểu nguyên nhân là gì… nhưng chắc chắn bọn họ đang chơi tôi một vố đùa cực kỳ quá đáng. Đang định đi ra ngoài, cuộc trò chuyện của hai đồng nghiệp bên ngoài chợt lọt vào tai. “Phương Nặc hôm nay buồn cười thật đấy, vậy mà lại nói máu luôn có màu đỏ.” “Đúng thế. Trùng hợp là tớ đang bị chảy máu chân răng, muốn gọi cô ấy đến xem quá.” Tôi lén ghé mắt nhìn qua khe cửa buồng vệ sinh. Đồng nghiệp nhe răng trước gương. Cô ấy dùng khăn giấy lau vết máu nơi khóe miệng. Trên hàm răng trắng nhợt… Dòng máu màu xanh lam đang chậm rãi chuyển thành đỏ.
93
3 Ngọc Tỷ Chương 12
8 Thiên Cung Chương 12
9 Thất Nhật Tiên Chương 6
10 Tiểu câm của tôi Chương 15
11 Cướp bóc Chương 13.

Mới cập nhật

Xem thêm