Chỉ Cần Nhìn Anh Thôi

Chương 1

16/12/2025 17:58

Để thoát khỏi đối tượng yêu đương qua mạng, tôi cố ý nói mình không sống được bao lâu nữa.

Đối phương lại vui mừng: “Thật vậy sao bé yêu?”

Tôi gi/ận dữ: “Giả đấy! Thử lòng anh thôi! Anh không yêu em chút nào, chia tay đi!”

Trong khoảnh khắc ấy, một hơi thở dính nhớp, lạnh lẽo rơi xuống cổ tôi giữa đêm dài vô tận.

Đôi môi đỏ thẫm chạm vào má tôi.

"Em không bao giờ chạy thoát được đâu."

Da sau gáy tôi lạnh toát.

Cuối cùng cũng chậm chạp nhận ra, đối tượng yêu đương qua mạng của tôi, có lẽ không phải người.

01

Ngoài đời tôi cực kỳ ngại giao tiếp.

Nhưng lại khát khao tình yêu.

Sau khi lướt qua video thứ một nghìn về những cặp đôi tay trong tay, cuối cùng tôi cũng lấy hết can đảm quyết định thử yêu online.

Bước đầu tiên: lọc ngoại hình.

Lục lại danh sách những chàng trai từng khiến tim đ/ập chân run.

Bước thứ hai: đ/á/nh giá tính cách.

Tôi chọn lọc kỹ càng, cuối cùng chọn được một người có vẻ trong sáng và tự nhiên nhất. Trang cá nhân chỉ có một tấm ảnh, dường như là bạn bè chụp lén, không tạo dáng cầu kỳ.

Bước thứ ba: gửi tin nhắn làm quen.

Tôi băn khoăn không biết nên viết gì.

Nói "Anh ơi muốn hôn không?" thì quá khiếm nhã, còn "Trai đẹp, em muốn yêu anh" lại quá sến súa.

Cuối cùng cân nhắc kỹ, tôi gửi đi dòng “cpdd, anh là duy nhất”.

Ám ảnh xã hội ngoài đời không ngăn được tôi mạnh dạn trên không gian mạng.

Không ngờ đối phương trả lời ngay một dấu chấm hỏi.

Tôi ngẩn người.

Nhanh quá mức.

Có lý do để nghi ngờ đây là bot tự động.

Tôi chưa từng mong đợi được hồi đáp.

Chỉ muốn thử xem yêu online sâu cạn thế nào, bị phản hồi ngay khiến tôi sợ hãi.

Phía bên kia liên tục hiện “Đang nhập...”.

“Ý em là gì?

“Còn đó không?”

Tôi cẩn thận gõ: “Vẫn còn đây.”

Anh ta ngừng một lát.

“Em là ai?”

Nếu câu này được hỏi sau một ngày, tôi đã giả vờ không đọc. Nhưng giờ đã hiện “Đã xem”, đành phải liều.

“Anh không biết em đâu, em chỉ muốn yêu anh thôi.”

Màn hình hiện “Đã xem”, bên kia im lặng hồi lâu, cuối cùng gửi một tin nhắn.

“Tại sao?”

Tôi không đỏ mặt cũng chẳng hồi hộp, nói dối trơn tru: “Em thích anh lâu rồi.”

Anh đã nằm trong bộ sưu tập của em cả năm trời.

Đồng hành chính là lời tỏ tình dài lâu nhất.

Bên kia yên lặng rất lâu, đến nỗi tôi tưởng đã dọa người ta chạy mất dép, thì anh ta gửi: “Em chắc chứ?”

Tôi còn đang phân tích xem câu này có ẩn ý cảnh cáo không, đối phương không đợi trả lời, thẳng thừng cho số WeChat.

“Thêm anh đi.”

Tôi chớp mắt.

Tốc độ trả lời đó, đ/áng s/ợ thật.

02

Anh ta tên Bùi Khác.

Tôi không muốn đối phương biết tên thật, nên dùng biệt danh qua mặt.

Bùi Khác không bóc mẽ, anh rất khôn ngoan, không truy vấn, lập tức chuyển chủ đề, không chút phản ứng gọi tôi bằng biệt danh.

WeChat của Bùi Khác sạch sẽ tinh tươm, không có gì cả.

Còn trang cá nhân của tôi thì đủ thứ linh tinh.

Vì thế, tôi cẩn thận chặn Bùi Khác xem story.

Cái mặt của anh ta trông như mỗi sợi tóc đều đang treo một cô bạn gái, và hiện tại tôi nghi ngờ mình đang bị treo trên hàng mi của anh ấy.

Khi tiếp xúc với Bùi Khác, cần giữ hai phần thận trọng và cảnh giác.

Dù là yêu online cũng không thể để người ta dễ dàng lợi dụng được.

Tôi nghĩ đầu óc mình còn khá tỉnh táo.

03

Nghĩ nhiều quá.

Bùi Khác căn bản chẳng thèm nói chuyện với tôi.

Anh là người trầm lặng.

Sau khi kết bạn, tôi tưởng chúng tôi sẽ tâm sự thâu đêm, bàn luận bí mật tình yêu.

Thực tế lại đối mặt với tình trạng tin nhắn của đối phương rất ít, còn tôi lại rất nhiều.

Những chuyện thường nhật được chia sẻ và những chủ đề được cố tình tìm ki/ếm, Bùi Khác chỉ điểm xuyết bằng mấy chữ “Ừ”, “Tốt” cuối cùng kết thúc bằng cái gật đầu.”Ừ”

Tôi: "..."

Ha ha.

Tôi không treo trên lông mi anh ta.

Anh ta căn bản chưa từng nhặt tôi lên treo.

Sau lần thứ mười Bùi Khác trả lời tôi bằng “Ừ”, tôi gi/ận dỗi ném cho anh ta hai chữ.

“Biến đi.”

Bên kia im lặng giây lát.

“Tại sao?”

“Gh/ét anh, anh chẳng buồn nói chuyện tử tế với em.”

Tin nhắn của Bùi Khác chậm rãi hiện lên.

Vẫn điềm tĩnh tự chủ.

“Xin lỗi, nhưng anh đều nghe em nói rất kỹ.”

Tôi khịt mũi.

Lừa ai vậy.

Rồi lạnh lùng gõ chữ.

“Hỏi nhanh đáp gọn, không quá năm giây, trả lời được thì tiếp tục nói chuyện.”

“Được.”

Tôi: "..."

Càng tức hơn.

Đến giờ anh ta vẫn ở trạng thái bot!

Tôi phải phá vỡ lớp vỏ này.

“Lần cuối em ăn gà rán là ngày nào?”

“0 giờ 25 phút hôm kia.”

“Em thích chấm gì?”

“Sốt salad.”

“Em yêu nhất ai?”

“Chó con Mimi.”

“Tại sao chó em tên Mimi?”

Tôi từng gửi anh một tấm ảnh.

Chú chó nhỏ đáng yêu ngồi im, mắt lúng liếng nhìn tôi.

Khi ấy, tôi ước trời ban cho mình một chú mèo con, đặt tên Mimi. Cuối cùng trong một đêm mưa, chú chó nhỏ tội nghiệp đứng nhìn tôi chằm chằm.

Tôi đem nó về nhà, tiếp tục giấc mơ Mimi.

Bùi Khác thuật lại vanh vách không sai một chữ.

Tôi: "?"

Sao lại biết hết thế?

Ngại quá đi.

Tôi lén cảm thấy x/ấu hổ vì đã quá khắt khe với Bùi Khác.

Có lẽ anh không thích nói, chỉ thích nghe thôi.

Dù sao, anh cũng đã nghe tôi chia sẻ rất kỹ.

Không chỉ vậy, tôi còn hơi rung động, thời đại này người sẵn lòng ghi nhớ từng lời bạn nói đã không còn nhiều.

Tôi xin lỗi Bùi Khác, đùa giỡn qua loa.

“Sao anh trả lời đúng hết thế... Xin lỗi nhé, em cứ tưởng anh chẳng nghe em nói gì. Nhưng câu tiếp theo chắc anh không đoán được, thử đoán xem em ở đâu?”

“Số 301, lô 2, toà 18, Kim Hồ Loan, đường Trường Bách.”

Nụ cười trên mặt tôi khựng lại khi đọc câu trả lời.

04

Tôi im lặng.

“...Sao anh biết?”

Sự việc trở nên rùng rợn.

Tôi chưa từng nói địa chỉ với anh ta.

Đối phương cũng nhận ra điểm này, cùng im lặng.

Tôi r/un r/ẩy.

“Chỉ vì em lớn tiếng với anh một câu mà anh đã phá tài khoản em trong hai phút?”

Không chỉ phá tài khoản của tôi, mà còn ngang nhiên khiêu khích.

Trả lời hết câu hỏi khi tôi còn đang hả hê nghĩ mình chiếm thế thượng phong, rồi cho một đò/n chí mạng.

Cao, thật là cao tay.

Bùi Khác: “...Không phải.”

Tôi lau nước mắt, run run gõ.”Không tin.”

Bùi Khác nhắc lại: “Không phải.”

Tôi phớt lờ.

Anh học theo phong cách hay dùng sticker của tôi, gửi một hình động.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cuộc sống thường ngày của một “xã súc”

Chương 14
Tôi là một Beta kiêm nô lệ tư bản. Nhưng lại có một người bạn đời là Alpha. Quan trọng hơn, anh ấy còn là cấp trên của tôi. Tuy rằng mỗi ngày đi làm mệt, tan làm cũng mệt. Nhưng anh ấy trả tiền. Tuy rằng gặp kỳ mẫn cảm của anh ấy thì rất phiền phức. Nhưng anh ấy mua nhà cho tôi. Tuy rằng chúng tôi chỉ là cặp vợ chồng bề ngoài, không có tình cảm. Nhưng anh ấy cũng chưa từng bạc đãi tôi. Cho đến khi “bạch nguyệt quang” trong truyền thuyết của anh ấy đột nhiên quay về. Tôi biết, những ngày tháng tốt đẹp của mình đã đến hồi kết. Mà kiểu ngày ban ngày làm việc, ban đêm cũng “làm việc” thế này, tôi cũng chán rồi. “Đây là cái gì?” “Đơn xin nghỉ việc… với cả đơn ly hôn.”
538
4 Trò Chơi Trốn Tìm Của Chúng Ta Chương 7: Ngoại truyện (Góc nhìn của Tưởng Kiêu)

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Xuyên Thành Omega Pháo Hôi Được Chồng Nuông Chiều

10
Xuyên thành Omega kém chất lượng bị ngàn người chê vạn người ghét, lúc này nguyên chủ vừa vì chửi mắng Nguyên Lạc – thụ chính được cưng chiều như bảo bối, dịu dàng lương thiện – mà bị mọi người chỉ trích. Nhìn những gương mặt trước mắt lộ rõ vẻ ghét bỏ, tôi mệt mỏi rũ mắt. Không sao, tôi là kẻ chán đời, người nhà còn bảo tôi cút. Tôi chẳng thu dọn gì, lập tức rời đi. Kỳ phát tình đến, cơ thể mềm nhũn ngứa ngáy, tôi tiện tay cầm con dao gọt trái cây định cứa vào sau gáy. Thụ chính kiểu bạch liên hoa vu oan tôi đẩy cậu ta xuống nước. Tôi thuận thế nhảy xuống theo, mặc cho cơ thể chìm xuống đáy. Vốn tưởng tất cả mọi người đều hận không thể đoạn tuyệt với tôi đến chết, nhưng sau này, người nhà lại mang đủ loại quà quý đến trước mặt tôi, cầu xin tôi nhìn họ một cái. Ngay cả vị Alpha cấp cao Đoạn Thâm Dã ban đầu không muốn liên hôn, chỉ cần có chút động tĩnh liền chắn trước mặt tôi, lộ ra nanh vuốt. “Các người lại chọc vợ tôi làm gì?”
ABO
Boys Love
0