Trên trời tuyết rơi lả tả như lông ngỗng, hắn khoác áo tang, cưỡi ngựa đi bên qu/an t/ài người cậu. Hắn chẳng ngoảnh lại, nhưng dáng lưng thật thê lương lạnh lẽo.
Ta nhớ lại lời đã nói với cậu hắn hôm ấy, lòng đ/au như c/ắt.
"Ta biết tướng quân có nhiều khó xử, em gái và cháu trai ruột thịt tất nhiên là thân. Nhưng dù thân đến mấy, cũng không thể sánh được thiên hạ thái bình."
"Với tài trí của anh tứ, làm hoàng đế là điều không tưởng. Ta không ngăn tướng quân hành động."
"Ta chỉ mong nếu tướng quân thực lòng thương Phương Từ Lễ, hãy để hắn rời khỏi cuộc tranh đấu này."
Cửa sổ vẫn hở gió, chăn bông vẫn cũ rá/ch. Ta nằm trên giường lò, Phương Từ Lễ không có ở đây.
Nhớ lại trước kia, sợi dây kết nối giữa ta và hắn dường như chẳng bền ch/ặt chút nào. Chỉ gặp nhau vài lần, mỗi lần đều là ta buông lời vô nghĩa với hắn. Hắn không sinh lòng yêu mến với ta, nghe ra cũng hết sức hợp lý.
"Phương Từ Lễ."
Ta khẽ gọi hắn.
Chẳng ai đáp lại.
"Phương Từ Lễ."
Ta đẩy cửa bước ra.
Trăng sáng lạ lùng, hẳn ngày mai sẽ là ngày nắng. Hắn lặng lẽ ngồi dưới mái hiên, không biết đã ngồi bao lâu. Nghe tiếng ta gọi, hắn khẽ ngoảnh đầu.
Ta bước tới, ngồi xuống bên hắn. Đêm khuya lạnh giá.
"Phương Từ Lễ, lạnh quá, ta muốn ôm ngươi."
Ta nhìn thẳng vào hắn. Trong mắt hắn lấp lánh ánh sao. Ta yêu hắn đến thế, rốt cuộc là vì cái gì? Có lẽ bởi hắn và ta là hai người hoàn toàn khác biệt?
Hắn vẫn không đáp lời. Ta giơ tay ôm lấy hắn, kể cả đôi cánh tay không muốn giơ lên của hắn.
"Ta cũng cảm thấy rất oan ức. Giá ta không phải công chúa, mà là cô gái bình thường ở Biện Kinh, có phải đã có thể không chút e dè mà gả cho ngươi?"
"Nhưng Phương Từ Lễ à, ta không thể chọn xuất thân của mình, ta biết làm sao? Ta đã rất nỗ lực rồi..."
Rất nỗ lực chạy về phía ngươi.
Người hắn còn lạnh hơn cả ta.
"Ngươi nói gì đi được không? Được chứ?"
"Bên ngoài lạnh lắm, vào nhà đi!"
Hắn gỡ tay ta ra, quay người vào nhà. Ta vùi mặt vào hai cánh tay, nếu ta bệ/nh, có phải hắn sẽ không đuổi ta đi?
Dù thế nào, ta cũng không thể rời đi. Anh cả đã nói, nếu ta không thể khiến Phương Từ Lễ cưới ta, sau này phải nghe lời anh ấy.
Đúng lúc ta tưởng mình sắp đóng băng, Phương Từ Lễ bước ra.
"Triệu Tử Anh, rốt cuộc ngươi muốn gì?"
Hắn đến như mang theo sấm sét nổi gi/ận. Hắn kéo ta đứng dậy. Ta theo hắn, loạng choạng bước vào nhà. Hắn quăng ta lên giường lò, thở phì phò.
Mũi ta nghẹt đặc, không muốn chọc hắn thêm gi/ận dữ, leo lên giường đắp chiếc chăn cũ nát.
Trời sáng, ta mơ màng tỉnh dậy, đầu gối và đầu đ/au dữ dội. Ta gọi Phương Từ Lễ, giọng vẫn khàn đặc. Người khó chịu, nhưng trong lòng thầm mừng. Cuối cùng cũng ốm như ý, xem hắn còn muốn đuổi ta đi không.
"Ta đ/au đầu."
Phương Từ Lễ đứng bên giường, hơi khom lưng. Hắn giơ tay sờ trán ta. Nhìn đôi lông mày hắn chầm chậm nhíu lại, ta yên tâm nhắm mắt.
Trong phòng thoảng mùi th/uốc đắng, ta nằm thiêm thiếp. Trên bếp lò nhỏ sắc th/uốc, Phương Từ Lễ cầm bát cháo trắng.
"Ăn cháo đi, lát nữa uống th/uốc."
Hắn đỡ ta ngồi dậy, định đưa bát cho ta.
"Không muốn ăn."
Ta vùi đầu vào ng/ực hắn, lẩm bẩm.
"Ăn cháo xong mới uống th/uốc được."
Hắn lại nói cứng nhắc.
"Ngươi dỗ ta đi, dỗ là ta uống."
Im lặng hồi lâu, khi ta tưởng hắn sắp đẩy ra, hắn chợt cất tiếng.
"Ngoan, ăn cháo đi."
Giọng hắn rất thấp, không còn khàn khàn như mấy hôm trước, nghe êm ái động lòng. Ta khẽ mím môi cười. Ta biết mà, hắn rất tốt, rất tốt.
Ta ngẩng đầu, há miệng. Hắn bình tĩnh đút cho ta ăn nửa bát cháo.
Hắn đắp khăn ướt lên trán ta, rồi dán lên cửa sổ một lớp sa mỏng màu xanh nhạt. Ta nằm mơ màng, nhưng miệng không ngừng nói.
"Từ cái nhìn đầu tiên ta đã thích ngươi, biết ngươi nhất định là người tuyệt vời nhất."
"Anh cả không tin, nhưng ta nhìn người chưa từng sai."
"Phụ hoàng nghe tin đại tướng quân đột ngột qu/a đ/ời vì bệ/nh tim, đã phun m/áu, bất tỉnh nửa ngày mới tỉnh..."
"Phương Từ Lễ, chúng ta về đi! Anh cả ta nói rồi, tài hoa của ngươi không nên bị vùi lấp."
"Ngươi không biết đấy, ta mặc áo cưới đến đây, thực ra là để gả cho ngươi..."
...
Hắn cho ta uống th/uốc, ta thiếp đi lúc nào không hay. Lúc nóng như th/iêu, lúc lại rét run. Khi tỉnh lại, trời vẫn sáng. Ta không biết đã qua một ngày chưa. Nhưng ta vẫn nằm trong phòng Phương Từ Lễ, lòng vui sướng, hắn không nhân lúc ta ốm mà đem ta vứt ra ngoài.
"Phương Từ Lễ."
Ta gọi hắn, cổ không đ/au nhưng vẫn khàn đặc. Không ai đáp, ta trở mình ngồi dậy, người mỏi nhừ. Áo dính nhớp vào da. Ta muốn tắm rửa, thay đồ.
"Phương Từ Lễ."
Ta mở cửa sổ, một luồng gió lạnh ùa vào suýt làm ta ngã ngửa. Có người từ ngoài đóng sập cửa sổ lại.
"Ngươi còn muốn ngủ thêm ba ngày nữa à?"
Phương Từ Lễ bước vào, hai mắt đỏ ngầu, quầng thâm rõ rệt. Hắn trông có vẻ gi/ận dữ.
"Đừng gi/ận mà."
Ta nắm lấy tay áo hắn, khẽ lắc. Mắt lập tức ứa lệ.
"Ta không gi/ận."
Hắn thở dài. Lấy từ gói đồ ra một xấp quần áo, đổ nước nóng vào chậu, chất củi vào lò.
"Tự lau người đi, thay quần áo rồi ăn cơm."
Ta không dám chọc hắn, ngoan ngoãn gật đầu. Hắn đóng cửa rời đi.
Ta cởi quần áo, chậm rãi lau người, mặc bộ đồ Phương Từ Lễ m/ua về. Rất giản dị, nhưng mềm mại. Tóc dính vào da đầu, ngứa không chịu nổi.
"Phương Từ Lễ, vào gội đầu giúp ta được không?"
Cửa phòng mở ra. Hắn đứng sau lưng ta, mặt lạnh lùng, ánh mắt nén gi/ận.
"Ngươi giúp ta gội đầu đi."
Ta nắm lấy tay áo hắn, khẽ lắc.
"Ngươi vừa khỏi bệ/nh, trong nhà lạnh lắm, không được gội đầu."
Hắn không nghĩ mà từ chối. Ta véo lọn tóc nhờp mỡ, ánh mắt oán trách nhìn hắn.
"Phương Từ Lễ, ngươi có h/ận ta không? Hay là gh/ét ta?"
Hắn có lý do để h/ận ta, cũng có lý do để gh/ét ta.
"Không, tất cả đều là lựa chọn của cậu ta, không liên quan đến ngươi."