Tôi nhanh chóng vệ sinh cá nhân rồi vật lộn leo lên giường.

Vốn nghĩ trải qua nhiều chuyện thế này sẽ khó ngủ, nhưng có lẽ quá mệt mỏi nên tôi chìm vào giấc mơ nhanh chóng.

Cảnh trong mơ thật quen thuộc.

Là buổi hội Comic đầu tiên tôi gặp Tạ Hoan.

Cô ấy vẫn ôm búp bê chạy về phía tôi, nhưng khi ngẩng đầu lên, khuôn mặt đã biến thành Tạ Văn Sơ.

Anh ta một tay ôm búp bê bông, tay kia lau nước mắt, lời nói càng khiến người nghe đ/au lòng rơi lệ.

"Em biết lỗi rồi," anh khóc nức nở, "Xin anh, đừng bỏ rơi em và đứa bé được không?"

Chiếc giường rung lắc dữ dội.

Tôi bật mở mắt, bị đ/á/nh thức bởi cơn á/c mộng.

Mọi người vẫn đang ngủ, tôi liếc nhìn đồng hồ: 6:50.

Ký túc xá yên tĩnh, tôi nhìn chằm chằm lên trần nhà, cuối cùng buộc phải nghĩ về chuyện Tạ Văn Sơ.

Thực ra không ít người từng tỏ tình với tôi, cả nam lẫn nữ.

Nhưng chưa ai khiến tôi đ/au đầu đến thế.

Xét cho cùng, vẫn bởi vì...

Tiên Thỏ Giáng Trần, hay Tạ Văn Sơ, là người đặc biệt với tôi.

Nếu không đã không trò chuyện suốt hai năm, không đành giả trai để gặp mặt, không dung túng cho những cử chỉ nhỏ của anh, không đứng ra che chở khi gặp nguy hiểm, không gi/ận dỗi rồi lại ng/uôi ngoai nhanh chóng.

Kể cả khi giới tính thay đổi, sự đặc biệt ấy vẫn không thay đổi.

Dù sao thay đổi chỉ là giới tính, không phải con người.

Anh ấy vẫn như vậy.

Đặc biệt hay làm nũng, đặc biệt quấn quýt, đặc biệt khiến người lo lắng, và đặc biệt... khó xử.

Khiến người ta bất lực.

17

Chuông báo thức vang lên, nhắc tôi về tiết học sáng sớm.

Tôi trùm chăn kín mặt, muốn giả vờ ch*t lắm rồi.

Tôi dám chắc, vừa bước khỏi ký túc xá là sẽ "tình cờ" gặp ai đó ngay.

Nhưng không ngờ rằng, chưa cần ra khỏi cửa, bạn cùng phòng đã thấy bóng dáng Tạ Văn Sơ từ ban công.

Dưới ánh mắt tò mò của cả phòng, tôi thở dài, chống nạng bước ra khỏi ký túc.

Tạ Văn Sơ đứng không xa, kiểu tóc và trang phục được chăm chút cẩn thận.

Anh cầm theo bữa sáng, bên cạnh là chiếc xe đạp, như đang quay phim thanh xuân idol vậy.

Tôi dừng bước, không tiến lại gần, chỉ vẫy tay chào.

Ánh mắt Tạ Văn Sơ bừng sáng, chạy đến như chú cún con.

Lời từ chối nghẹn lại nơi cổ họng.

Tôi bất lực hỏi: "Cậu định ngày nào cũng thế này sao?"

"Cậu không thích à?"

Không do dự, anh gật đầu: "Vậy lần sau tớ sẽ lái xe đến."

Tôi: "..."

"Tớ sai rồi," tôi thành khẩn nói, "Cậu cứ đi xe đạp đi."

"Cố chịu nhé," anh cười khẽ, "Đợi khi vết thương lành hẳn, tớ sẽ đi bộ đến."

"... Không có lựa chọn không đến à?"

Tạ Văn Sơ ngoảnh lại nhìn tôi.

Một lúc sau, anh giả bộ thản nhiên đáp: "Có chứ."

"Đợi khi cậu nói ra rằng đã có người thích, tớ sẽ không làm phiền nữa."

"Nhưng trước đó..."

Anh khẽ mơn man đầu ngón tay tôi.

"Tớ sẽ mãi mãi, luôn luôn quấn lấy cậu."

18

Hai bên đại lộ, hàng cây ngô đồng đan tán, bóng râm phủ kín.

Tôi thấy ngồi bám yên xe mỏi quá, bèn vòng tay ôm lấy eo Tạ Văn Sơ.

Chiếc xe đạp đang đi thẳng bỗng lượn sóng, vẽ chữ "S" lớn trên đường.

Tôi ngẩng đầu, thoáng thấy vành tai anh ửng hồng.

Gió mát lùa qua mặt.

Tôi bật cười, nghĩ bụng: Kệ đi.

Chuyện tương lai tính sau.

Hôm nay đúng là ngày đẹp trời.

-Hết-

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm

Tổng tài độc đoán yêu tôi

Chương 16
Người anh em tổng tài của tôi… vậy mà lại thoát ế rồi. Là đứa bạn phú nhị đại ăn chơi trác táng bên cạnh một tổng tài cuồng sự nghiệp, đương nhiên tôi là người đầu tiên gào lên đòi gặp “chị dâu”. Trong phòng riêng, tôi vừa chọc cho “chị dâu” cười được một cái, thì thằng bạn thân đã dùng ánh mắt âm trầm nhìn tôi chằm chằm. Tôi ngẩn người một giây rồi nảy số ngay: Ồ, ghen rồi chứ gì, tôi hiểu mà! Tổng tài bá đạo mà! Yêu vào là não tàn một tí cũng bình thường thôi! Đang định trêu chọc một câu thì đã bị hắn đè nghiến xuống sofa: “Cậu chưa từng dỗ tôi như vậy.” Tôi sốc đến mức trợn tròn cả mắt. Không phải chứ người anh em, ông... Đối tượng của ông còn đang ngồi lù lù bên cạnh kia kìa! Chị dâu ơi! Chị lên tiếng đi chứ chị dâu ơi!
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
0