Chu Ân khoác lên người bộ trường bào màu đen, vạt áo thêu hoa văn ánh kim âm ảnh. Đôi mắt đen hắn lạnh lùng như diều hâu, dán ch/ặt vào người tôi. Toàn thân tôi cứng đờ, da đầu tê dại. Chẳng biết bao lâu sau, Chu Ân mới khẽ nhếch môi, nở nụ cười băng giá đến rợn người:
"Phu nhân, nàng định đi đâu thế?"
Tôi bình tĩnh lùi vào trong xe ngựa, ôm Tiểu Đậu Đậu ngây người, đầu óc quay cuồ/ng. Chu Ân cũng không hề sốt ruột, cứ vậy chống cằm chờ đợi.
Tôi xoa xoa khuôn mặt cứng đờ, gượng ép ra nụ cười nịnh nọt, lại lật tấm rèm lên:
"Vương gia, sao ngài lại ở đây?"
Chu Ân cười:
"Bản vương thấy Khương tiểu thư giữa đêm khuya phi ngựa ra khỏi thành, sợ vị hôn thê của ta gặp nguy hiểm nên đặc biệt đến bảo vệ nàng."
Tôi cười gượng, trơ trẽn nói láo:
"Thần nữ chỉ no bụng nên ra ngoài đi dạo."
Chu Ân hơi nhướng mày, ánh mắt dừng ở Tiểu Đậu Đậu trong lòng tôi nhưng không nói gì.
10
Thế là tôi bị Chu Ân nguyên kiểu dáng đưa về nhà. Hắn còn "tốt bụng" nhắc nhở chúng tôi:
"Gần đây kinh thành thường xuất hiện bọn tiểu nhân, nếu Khương tiểu thư còn chạy lung tung gặp phải bọn chúng, bản vương không thể đảm bảo an toàn cho nàng được nữa."
Phụ thân tôi vừa cười gượng với Chu Ân, sau lưng huynh trưởng đã thêm một vết bàn tay đỏ ửng trên mặt. Tôi cũng đành bất lực. Đành nhận mệnh mặc quan phục đi thiết triều buổi sớm. Ít nhất phải tranh thủ trước hôn kỳ đến, ở triều đình giúp huynh trưởng xoay xở nhiều hơn.
Huynh trưởng cắn khăn tay, mặt mày đầy áy náy:
"A Tảo, bà mụ dạy dỗ do vương phủ cử đến giao cho ta, đảm bảo sau này em gả vào vương phủ không ai dám b/ắt n/ạt."
Tôi muốn cười mà không thành tiếng. Vừa bước vào đại điện đã bị vô số đồng liệu chúc mừng vây quanh:
"Khương đại nhân phúc phận thật, sau này cùng Nhiếp chính vương là một nhà rồi, phát đạt rồi đừng quên bọn ta nhé."
Tôi cười gượng đáp lễ. Một số văn quan trông rất thất vọng, tụm năm tụm ba bàn tán:
"Chuyện gì thế, lẽ nào bản quan nhìn lầm, vương gia thật sự không thích Khương đại nhân?"
"Ấy, ngươi không hiểu rồi, ta nghe nói Khương đại nhân và muội muội gần như đúc khuôn, vương gia chắc chắn coi Khương tiểu thư là bản sao thay thế."
Nghe những suy đoán càng lúc càng vô lý của họ, tôi lau mồ hôi lạnh trên trán. Lũ lão già này ngày thường cổ hủ vô thú, hóa ra sau lưng lại chơi trò tệ hại như vậy.
Còn Chu Ân lại tỏ ra vô cùng phơi phới, nụ cười trên mặt cũng chân thật hơn mấy phần. Tôi nhìn thấy hắn chỉ muốn trốn, nhưng Chu Ân không cho tôi cơ hội.
"Khương đại nhân, từ nay về sau bản vương phải gọi ngươi một tiếng đại cữu ca rồi."
Tôi đành liều mạng như bình vỡ đ/ập:
"Vương gia, ngài không biết đâu, muội muội thần hoàn toàn không tốt như ngài nghĩ. Nàng vừa ngang ngược vừa hách dịch, vương gia nếu cưới nàng ắt sẽ gia đình bất an."
Chu Ân khoác lên người bộ quan phục màu đỏ thẫm, càng tôn da dẻ trắng nõn. Hắn cúi mắt nhìn tôi:
"Ồ? Nghe có vẻ rất thú vị."
"Vương gia, ngài nhất định phải lấy muội muội thần sao?"
Chu Ân không đáp, tiến thêm vài bước về phía tôi, hơi khom người xuống, giọng nói đầy m/ập mờ:
"Nếu Khương đại nhân bằng lòng, bản vương cũng không phải không thể."
Tôi hoảng hốt lùi lại mấy bước, lại bị bộ quan phục rộng thùng thình vấp ngã, suýt chút nữa đã hôn mặt đất. Chu Ân nhanh như c/ắt đỡ lấy eo tôi:
"Khương đại nhân cẩn thận, nếu ngã đ/au bản vương sẽ xót lắm."
Tôi đã biết mà, Chu Ân kẻ hiếu nam sắc này rốt cuộc là nhắm vào ta. Phụ thân ơi, ngài đổ oan cho huynh trưởng rồi. Đây đều là phong lưu trái do nữ nhi tự gây nên đó. Hu hu hu hu.
11
Chu Ân định ngày cưới vào nửa tháng sau, mọi sự chuẩn bị đều xa hoa hết mức. Cả kinh thành đều gh/en tị với phúc phận của Khương gia tiểu nữ, không ngờ lại được Nhiếp chính vương để mắt tới, còn ban cho vinh dự hiếm có như thế.
Còn tôi thì tranh thủ những ngày hạnh phúc cuối cùng, lên triều, uống rư/ợu hoa, cùng văn nhân nhã sĩ đàm đạo trời đất. Rốt cuộc một khi vào phủ hầu sâu tựa biển khơi. Những ngày phóng khoáng như thế qua một ngày là thiếu đi một ngày.
Tóm lại, Chu Ân hẳn là thích ta. Dù vào vương phủ, cuộc sống chắc cũng không quá tệ. Nhưng hôm đó phụ thân lại gọi tôi lại với vẻ mặt ưu sầu. Biểu cảm của ngài vừa do dự vừa áy náy:
"A Tảo, Nhiếp chính vương sợ sắp tạo phản."
Giọng nói của phụ thân tựa hồ hòn đ/á ném vào vũng nước ch*t, trong khoảnh khắc gợn sóng kinh thiên. Những năm này Chu Ân tuy nắm đại quyền nhưng luôn vô tội với xã tắc, với bách tính. Hoàng đế còn nhỏ tuổi, Chu Ân làm những việc này cũng không có gì lạ. Đại quyền rơi vào tay hắn, vẫn tốt hơn rơi vào tay bọn hoạn quan. Huống chi, tôi luôn cảm thấy Chu Ân không phải loại người như thế.
"Tây Nam truyền tin quân báo, binh quyền của Nhiếp chính vương có dấu hiệu thu hồi, kinh thành sẽ không yên ổn đâu."
"Chỉ sợ Chu Ân cầu hôn cũng là có mưu đồ khác."
Lời phụ thân nói đầy ẩn ý, còn tôi thì lập tức mồ hôi lạnh thấm ướt lưng áo. Phụ thân tôi từng là Đại học sĩ nội các, cũng là Thái phó của Tiên hoàng, đệ tử khắp thiên hạ. Mẫu thân của tôi xuất thân từ Tướng quân họ Thích trấn thủ Bắc Cương. Nếu Chu Ân muốn tạo phản, thứ hắn cần nhất là danh nghĩa được lòng dân, thứ hai là đội quân hùng mạnh. Nếu cưới được ta, mọi chuyện tự khắc giải quyết. Mà trước đây ta lại ngốc nghếch cho rằng Chu Ân là vì thích ta. Cũng phải, ta và Chu Ân chỉ vài lần uống rư/ợu, có lẽ trong mắt hắn chúng ta còn chẳng tính là bằng hữu.
12
"Đã biết trước như vậy, tất nhiên phải phòng bị."
"Bây giờ hoàng đế đã gần 20 tuổi, không cần dựa vào Nhiếp chính vương nữa."
Lời tôi nói rất khéo léo, thực chất là khuyên phụ thân trực tiếp hạ bệ Chu Ân. Ai ngờ phụ thân lại lắc đầu nhẹ. Tôi trăm mối không hiểu:
"Phụ thân, nữ nhi nếu gả cho hắn chính là lên thuyền giặc rồi."
"Nếu Chu Ân thực sự tạo phản, chúng ta dù làm gì, làm thế nào cũng không có kết cục tốt."
"Chi bằng tranh thủ trước hôn kỳ..."
Phụ thân vẫn lắc đầu:
"A Tảo, Chu Ân không thể động, trái lại phụ thân hy vọng con hãy gả cho hắn, đối đãi tử tế với hắn."
"Nếu hắn có thể vì con mà từ bỏ mưu phản, tự nhiên là tốt nhất..."
Lần đầu tiên tôi cảm thấy phụ thân thật ngây thơ.