Khóe miệng tôi hơi nhếch lên, như vừa hoàn thành một nhiệm vụ trọng đại.

Đúng lúc này.

Tôn Diệu Tông trở về.

Hắn nhìn thấy chiến lợi phẩm trong phòng khách, lập tức đi/ên cuồ/ng.

"Mẹ! Ai cho mẹ dùng tiền của con m/ua đồ cho cái đồ tốn tiền này!"

Tiếng gầm thét của Tôn Diệu Tông vang lên cùng âm thanh đồ đạc bị đ/ập vỡ.

Mẹ tôi lập tức căng thẳng.

"Lai Nam, con uống nốt đi, mẹ ra xem em con đã!"

Bà vội vã bước ra ngoài.

Lại ngoái đầu dặn dò: "Nhớ phải uống hết sữa đấy".

Tôi ngoan ngoãn gật đầu.

Sau khi bà rời đi, tôi nhanh chóng nhổ phần sữa trong miệng vào túi kín đã chuẩn bị sẵn.

Sau đó, đổ phần còn lại trong cốc vào một túi khác.

Tất cả những thứ này.

Đều là chứng cứ.

Lúc đi m/ua sắm hôm nay.

Tôi không ngừng nhắn tin khoe khoang với Tôn Diệu Tông.

Mỗi lần m/ua một món đồ, tôi đều chụp ảnh gửi cho hắn.

Tôi biết những thứ này sẽ như mũi kim đ/âm vào tim hắn.

Bởi trong mắt Tôn Diệu Tông, mọi thứ trong nhà đều thuộc về hắn.

Quả nhiên, vừa về đến nhà, hắn đã không kìm được cơn thịnh nộ.

Từ phòng khách vọng đến tiếng nắm đ/ấm đ/ập vào thịt đen đét.

Tiếp theo là ti/ếng r/ên đ/au đớn bị kìm nén của mẹ tôi.

16

Nửa giờ sau.

Tôi nhắm mắt, cố ý thở đều và nhẹ nhàng, nhưng bàn tay dưới chăn đã nắm ch/ặt thành quyền.

Tôi cảnh giác lắng nghe từng âm thanh trong phòng.

Tiếng kẽo kẹt nhỏ của sàn gỗ.

Tiếng xào xạc của lá cây ngoài cửa sổ.

Và bước chân đang đến gần hơn.

Mùi m/áu tanh hòa lẫn với dầu gió xộc vào mũi.

Hơi thở của mẹ tôi nặng nề, thi thoảng lại rít lên đ/au đớn.

Có vẻ lần này, Tôn Diệu Tông đã ra tay rất mạnh.

"Lai Nam? Lai Nam?"

Mẹ tôi thử gọi hai tiếng.

Thấy tôi không phản ứng, bà mới ngồi xuống cạnh giường.

Bàn tay xoa lên mặt tôi.

Động tác rất dịu dàng, dịu dàng đến mức khiến dạ dày tôi cồn lên buồn nôn.

"Lai Nam, đừng trách mẹ..."

Giọng bà đột nhiên nghẹn lại, "Chỉ tại số con x/ấu, sinh ra đã là đồ tốn tiền".

Đồ tốn tiền.

Từ khi có trí nhớ, từ này đã như vết sắt nung khắc trên người tôi.

Nó xuất hiện trên vở bài tập, trên bộ quần áo cũ, trong từng bữa cơm thừa canh ng/uội.

Nó là bóng m/a không thể xua đuổi.

Là lời nguyền mãi mãi không thoát được.

Nhưng giờ nghe lại ba từ này, tôi không còn thấy đ/au lòng nữa.

Trái tim đ/ập rất bình thản.

Không có nỗi đ/au như tưởng tượng.

Ngón tay tôi dưới chăn từ từ thả lỏng.

Cuối cùng tôi cũng hiểu ra.

Có những người vốn không xứng làm cha mẹ.

Tôi không còn khao khát tình yêu của bà, không còn mong chờ sự thừa nhận.

Mẹ tôi tiếp tục lẩm bẩm.

"Bố con ch*t rồi, mẹ chỉ có thể dựa vào Diệu Tông thôi".

Giọng bà càng lúc càng nhỏ, như đang tự thuyết phục chính mình.

"Sau khi con ch*t, dưới suối vàng nhớ phù hộ cho em trai nhé... Kiếp sau đầu th/ai, đừng làm đàn bà nữa, phụ nữ khổ lắm".

Nước mắt bà nhỏ xuống mặt tôi.

Vị mặn chát chảy vào khóe miệng, mang theo nỗi đắng không tả nổi.

Thật mỉa mai thay.

Lần đầu tiên bà dịu dàng với tôi như vậy.

Cái giá phải trả lại là mạng sống của tôi.

Bà ngồi thẫn thờ thêm lúc nữa rồi lấy điện thoại ra.

Do dự rất lâu, cuối cùng như hạ quyết tâm bấm một dãy số.

"Bên tôi xong rồi, các người cử người đến đón đi".

17

Nửa giờ sau.

Hồng Bà dẫn một cặp vợ chồng bước vào.

Lòng tôi thắt lại.

Theo ký ức kiếp trước, lẽ ra còn có một thanh niên mặt s/ẹo nữa.

Tên khốn đó đi đâu rồi?

Kiếp trước.

Khi tôi chưa kịp hạ táng.

Tên mặt s/ẹo nhân lúc không ai để ý, đã sờ soạng khắp người th* th/ể tôi.

Dù đã trọng sinh.

Những hình ảnh đó vẫn khiến toàn thân tôi lạnh toát.

Tôi ép mình bình tĩnh, giờ không phải lúc buồn nôn.

"Sao vẫn còn thở?"

Giọng khàn đặc của Hồng Bà đột ngột vang lên bên tai.

Khi ngón tay bà ta chạm đến mũi tôi, tôi suýt không kìm được r/un r/ẩy.

Mẹ tôi hạ giọng giải thích.

"Không thể động thủ ở đây, đây là nhà của con trai tôi, ch*t người thì mất giá lắm!"

Trong lòng tôi cười lạnh.

Đến lúc này rồi, trong lòng bà vẫn chỉ có Tôn Diệu Tông!

Hồng Bà sốt ruột dậm chân.

Chuỗi tiền đồng trên cổ tay lạch cạch.

"Còn năm phút nữa là đến giờ lành, lỡ mất thời cơ thì không thiêng đâu!"

Cặp vợ chồng làm bộ gi/ận dữ muốn bỏ đi.

"Không muốn hợp tác thì thôi, trả lại sính lễ cho tôi!"

Mẹ tôi h/oảng s/ợ thật sự.

"Đừng! Tôi động thủ ngay bây giờ!"

Mẹ tôi cầm lấy chiếc gối bên cạnh.

"Lai Nam, mẹ xin lỗi con..."

Giọng bà nghẹn ngào.

Nhưng động tác tay lại vô cùng quyết đoán.

Ngay khi bà ấn chiếc gối xuống—

Tôi nắm lấy cổ tay bà, ôm ch/ặt bà vào lòng.

"Mẹ ơi ~ Con nghe lời mẹ báo cảnh sát rồi ạ!"

Cơ thể mẹ tôi đờ ra, bà nhìn tôi không tin nổi.

"Sao con có thể..."

Ba người bên cạnh kinh ngạc nhìn mẹ tôi.

Hồng Bà thất thanh: "Bà dám phản bội chúng tôi?"

Điện thoại của cặp vợ chồng vang lên tiếng gầm thét.

"Ch*t ti/ệt! Cảnh sát đến rồi, bố mẹ chạy nhanh đi!"

Đó là giọng con trai mặt s/ẹo của họ.

Cùng với tiếng bước chân hỗn lo/ạn và còi hụ cảnh sát.

Lòng tôi nhẹ bẫng.

Đánh cược đúng rồi.

Ba người lập tức định lao ra cửa.

Kết quả vừa mở cửa đã đ/âm sầm vào cảnh sát!

18

Cảnh sát Lý nói với tôi.

Tên mặt s/ẹo đã trốn thoát, hiện đang tích cực truy bắt.

Để đảm bảo an toàn cho tôi.

Họ sắp xếp cho tôi ở tạm vào một căn phòng tạm lánh.

Tôi thì không sao, nhưng em trai Tôn Diệu Tông của tôi không may mắn như vậy.

Tôi đã xem được đoạn băng giám sát tiếp theo.

Đó là một tuần sau.

Tôn Diệu Tông nghe thấy tiếng gõ cửa, tưởng mẹ tôi về nên vừa mở cửa vừa ch/ửi bới.

"Đ.mẹ! Mấy người đi đâu rồi, suýt ch*t đói tao rồi!"

Ngay sau đó.

Tiếng hét của hắn còn chưa kịp thốt ra.

Tên mặt s/ẹo đã xông vào, vung d/ao ch/ém thẳng.

Tôi đã báo cảnh sát.

Nhưng khi cảnh sát đến nơi, đã quá muộn.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600
11 Bao Nuôi Nhầm Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm