Năm 19 tuổi, cha mẹ tôi nhận 10 lượng bạc gả tôi cho nhà họ Lục.
Nhà họ Lục có ba người con trai, hai đứa nhỏ đã lập gia đình. Con dâu thứ ba nhác việc, tham ăn; con dâu thứ hai tính tình đanh đ/á, ngang ngược.
Tôi tuy nhỏ tuổi nhất nhưng lại phải làm chị dâu của họ. Lục Đại Lang - chồng sắp cưới của tôi - hơn tôi bảy tuổi, hắn là một cây gậy c/âm, dù có đ/ập ba hèo cũng chẳng thốt nên lời.
Đối mặt với một gia đình kỳ quặc, tôi như con nhím dựng đầy gai nhọn.
Nhưng mỗi người họ đều dùng hết lòng tốt để đón nhận tôi...
1
Khi Lục Đại Lang - Lục Viễn - mang đến một chiếc nồi sắt đến nhà tôi cầu hôn, cha mẹ tôi tỏ ra không hài lòng.
Họ chẳng buồn tránh mặt hắn, cứ thẳng thừng bàn tán.
"Chả trách lớn tuổi rồi mà chẳng có cô gái nào thèm nhòm ngó. Đúng là đầu óc bằng gỗ lim! Ai lại mang nồi sắt đến cầu hôn bao giờ!"
"Nhà họ Lục nào phải gia đình tử tế? Bà Lục bị người đời gọi là 'Chuỗi Tiền', đến hạt muối trong nhà cũng phải đếm rõ ràng."
"Con dâu thứ hai đanh đ/á ngang ngược, ỷ mình sinh con trai trước nên chẳng coi ai ra gì. Con dâu thứ ba lười biếng tham ăn, suốt ngày chẳng làm gì, chỉ biết chê bai người này kẻ kia. Anh Nhi nhà ta còn nhỏ dại đã phải về làm chị dâu cho hai người ấy, liệu có được yên ổn?"
Cha mẹ tôi chỉ trích cả nhà họ Lục, sắc mặt Lục Đại Lang càng lúc càng khó coi.
Nghe tưởng cha mẹ thật lòng lo cho tôi, nhưng chỉ tôi biết rõ: nhà họ Trương hứa cho 5 lượng bạc để tôi kết thông gia. Tôi gả cho thằng con ngốc chảy dãi đái không tự chủ của họ Trương, còn con gái họ sẽ về làm dâu nhà ta.
Vẻ từ chối hiện rõ trên mặt mẹ tôi: "Mời khách về đi, Anh Nhi".
Lục Viễn đứng phắt dậy, bàn ghệ rung lên bần bật. Hắn là thợ rèn, sức khỏe hơn người, thân hình vững như đ/á tảng.
Nếu hắn nổi gi/ận, chỉ sợ có thể xách cả cha mẹ tôi ném ra ngoài.
Lúc ấy tôi thầm mong hắn làm vậy.
Nhưng hắn chỉ gi/ận một trận rồi thôi, đứng dậy không nói lời nào định bỏ đi.
Dáng người cao lớn của hắn che khuất ánh nắng chói chang khi đi ngang qua tôi.
Tôi bỗng thấy buồn cười: "Trước giờ ngươi đi cầu hôn đều như thế này sao?"
Hắn quay lại ngơ ngác. Không có cha mẹ bên cạnh, tôi mới dám ngước nhìn hắn. Đôi mắt sắc như d/ao, khuôn mặt vuông vức giờ đầy bối rối: "Không... không, trước đây đều là mẫu thân đi nói chuyện."
"Ngươi... có đủ 10 lượng bạc làm sính lễ không?"
Ánh mắt hắn bỗng sáng rực, nở nụ cười để lộ hàm răng trắng đều: "Ta có tiền."
Lục Viễn quay lại thật sự mang theo 10 lượng bạc. Tuy không nói rõ, nhưng hắn đoán được ý tôi, không đưa tiền cho cha mẹ mà trao thẳng vào tay tôi.
Tôi mở gói vải, bên dưới có một đóa hoa nhung đỏ.
Lòng tôi dâng lên trăm mối tơ vò. Làm chim trong lồng của cha mẹ nhiều năm, tôi đã quên mất thế nào là tự chủ. Tương lai tốt x/ấu thế nào, đều phải tự mình giành lấy!
Tôi lấy ra 8 lượng bạc đưa cho mẹ.
Bà đã gi/ận tôi vì từ chối hôn sự nhà họ Trương, mấy ngày không thèm nhìn mặt. Nhưng khi thấy bạc, mắt bà sáng rực.
"Mẹ biết ngay Anh Nhi nhà ta khôn ngoan! Chỉ tội cho đứa con gái trinh trắng phải gả cho gã thô kệch lớn tuổi, mẹ sợ con khổ lắm!"
Nhìn bà giả vờ lau nước mắt, tôi thấy thật nực cười.
"Số bạc này cha mẹ dùng cưới vợ xứng đáng cho em trai. Nhà họ Trương không phải lựa chọn tốt, nếu con đổi thân gả đi, e rằng hai nhà sẽ trói buộc nhau cả đời."
"Nghe con hết! Đợi con xuất giá, mẹ nhất định sắm cho con hồi môn thật hậu!"
Cuối cùng bà vẫn không nỡ, chỉ m/ua cho tôi hai tấm vải đỏ, bảo tôi ôm lên xe bò.
2
Ngày lành tháng tốt chọn vào mùng 9 tháng 2.
Nhà họ Lục cử tam tẩu Hoa Tiểu Nhụ làm bà mối. Bát tự của nàng hợp với tôi, khỏi phải tốn tiền mời người ngoài.
Xe bò đi chậm rãi, nàng đi bộ bên cạnh.
Suốt đường, miệng nàng không ngừng nghỉ:
"Ban đầu đại ca xin mẹ chồng thuê kiệu hoa cho chị, nhưng bà tính toán tốn kém quá lại thêm tiền công phu kiệu, nên cự tuyệt thẳng. Chị không biết mẹ chồng keo kiệt cỡ nào đâu! Bát đũa ăn cơm xong phải tráng nước đổ vào máng gà, sợ phí mất tí dầu mỡ! Muối đường gạo bột trong bếp đều khóa kỹ, phòng khi nhị tẩu với em vào nấu lén!"
"Nhà chúng ta có ba gian. Cha mẹ chồng ở gian giữa, ba gian phụ mỗi nhà một gian. Nhà em với nhị ca không lo chỗ ở, nhưng nhị ca có hai đứa con nên chật chội lắm! Nghe nói họ sắp xây nhà mới rồi!"
"Hai đứa nhỏ đó chị biết không? Thằng lớn tên Lục Bình, con bé tên Lục D/ao. Không hiểu sao nhị tẩu may mắn thế, một lúc có đủ nếp tẻ. Nhưng thi thoảng em cũng thấy phiền hai đứa đó lắm!"
Cả nhà này đặt tên gì mà đại lộ bằng phẳng, khoáng đạt hết cả rồi.
Hoa Tiểu Nhụ thấy tôi cười, tưởng tôi chê nàng hẹp hòi, vội đổi đề tài:
"Ôi! Chị còn nhỏ hơn em hai tuổi, làm sao gọi nổi tiếng chị dâu!"
Xe bò dừng hẳn, nàng nhanh tay kê bục: "Cẩn thận bước chân, chị... chị dâu."
Lưng rộng của Lục Viễn cúi xuống. Tôi bám lên, hắn cõng tôi nhẹ như cõng gà con.
Bước qua chậu lửa, uống rư/ợu hợp cẩn, bái đường cao.
Hoa Tiểu Nhụ đưa tôi vào động phòng: "Em phải ra tiệc giúp đỡ, chị nghỉ ngơi chút đi."
Nàng đi rồi, không gian đột nhiên tĩnh lặng.
Tiếng ồn ào bên ngoài rất lâu mới dứt. Tôi gục đầu suýt ngủ thì bụng dưới bỗng ê ẩm, dịch tiết ra ướt đẫm. Tôi cảm thấy không ổn.
Khi mới định ngày cưới, tôi đã âm thầm tính toán kỹ. Ai ngờ kỳ kinh lại đến sớm bảy tám ngày, đúng vào hôm thành hôn.