Quân lính tuần thành tiến về phía nàng, binh khí va vào giáp trụ vang lên âm thanh lẻng kẻng. Liễu Tương Nhi khẽ run lên vì sợ hãi.
Ta liếc mắt ra hiệu cho Hồng Nhi, tiểu cung nữ lập tức bước tới m/ắng nàng:
- Con nhỏ này làm sao vậy? Bảo về lấy đồ mà mãi giờ mới tới?
Đám quan binh thấy nàng là tỳ nữ của Vĩnh Ninh Hầu phủ, không dám tra hỏi thêm nữa, nhanh chóng rời đi.
Ta bước tới trước mặt Liễu Tương Nhi hỏi:
- Vì sao ngươi còn sống?
Liễu Tương Nhi ngẩng mặt nhìn ta, khóe môi nhếch lên:
- Mẫu thân ngươi nói, chỉ cần ta tố cáo mẹ ruột, bà ấy sẽ cho ta con đường sống.
- Mẹ ta...
Thấy ánh mắt ngơ ngác của ta, nàng cười gằn:
- Ta thật sự gh/en tị với ngươi, có người mẹ luôn mưu tính chu toàn. Không như ta, sống cũng như không có mẹ...
- Những năm qua, ngươi quả thực khổ sở.
- Nhưng mẹ ngươi nói với ta, nếu không phải vì mẹ ruột đối xử tệ bạc, ta đã chẳng dám liều mạng tố cáo bà ấy để đổi lấy mạng sống...
Lời này ta từng nghe mẫu thân nói qua. Bà bảo nếu không vì phụ thân quá tà/n nh/ẫn, bà đã chẳng có ngày hôm nay.
Ta sai Hồng Nhi đưa mấy tờ ngân phiếu cho Liễu Tương Nhi, nhìn nàng rời khỏi kinh thành. Trước khi đi, nàng tiết lộ mẫu thân bảo nàng tố cáo Liễu Ngọc D/ao đưa cấm dược vào cung, giúp Liễu Quý phi tranh sủng.
Liễu Ngọc D/ao dâng lên hai loại th/uốc. Một là tham hoan dược khiến nam nhân mê mệt không tỉnh. Loại thứ hai chính là thứ mẫu thân mới phát hiện gần đây.
Vì tương lai của ta và huynh trưởng, nhiều năm trước mẫu thân đã bỏ th/uốc khiến phụ thân không thể sinh con vào đồ ăn của ông. Ai ngờ nhiều năm sau, Liễu Ngọc D/ao đột nhiên có th/ai.
Phụ thân mừng rỡ, mời mấy lão đại phu đức cao vọng trọng tới an th/ai, đều khẳng định bà ta có mang. Mẫu thân cho người theo dõi sát viện tử của Liễu Ngọc D/ao, x/á/c định bà ta không gian d/âm. Trùng hợp hơn, không lâu sau khi Liễu Ngọc D/ao có th/ai, Liễu Quý phi cũng thông báo hoàng th/ai.
Lúc này, hậu cung đã năm năm không có hoàng tự. Mẫu thân tin chắc th/uốc của bà không vấn đề, vậy thì vấn đề nằm ở Liễu Ngọc D/ao.
Hôm mẫu thân nh/ốt phụ thân và Liễu Ngọc D/ao vào nhà kho, bà đã nói cho phụ thân biết chuyện ông vĩnh viễn không thể sinh sản. Trong nhà kho, phụ thân siết cổ Liễu Ngọc D/ao tra hỏi đến cùng, cuối cùng bà ta khai ra sự thật.
Hóa ra, Liễu Ngọc D/ao từ chợ q/uỷ m/ua được phương th/uốc giả th/ai khiến nữ tử có mạch hỉ. Bà ta định sau khi vào Tống phủ sẽ giả vờ sảy th/ai rồi vu cho mẫu thân, hòng kéo bà khỏi ngôi chủ mẫu. Liễu Quý phi hẳn cũng định dùng chiêu này h/ãm h/ại hoàng hậu.
Mẫu thân nhờ Liễu Tương Nhi tố cáo Liễu Ngọc D/ao, nhân cơ hội giúp hoàng hậu lật đổ Liễu Quý phi.
10
Hôm đi tảo m/ộ phụ thân, mẫu thân nói với ta bà đã nhờ đại phu kiểm tra tham hoan dược Liễu Ngọc D/ao dùng cho phụ thân. Đại phu nói trong th/uốc có hai vị mãnh liệt, cực kỳ tổn hại thân thể. Nếu phụ thân không bị xử tử, e rằng cũng chẳng sống nổi hai năm.
Thảo nào gần đây hoàng cung truyền ra tin bệ hạ đột ngột băng hà vì á/c bệ/nh. Dưới sự ủng hộ của quần thần, nhị hoàng tử đích xuất kế vị. Thiên hạ đều nằng Mạnh tướng quốc vận trù thiên hạ, nhưng ít ai biết đằng sau còn có bàn tay của mẫu thân.
Biên ải thắng trận, huynh trưởng ngoài doanh trại cũng lập được danh tiếng. Sau khi hồi kinh, huynh nhanh chóng được phong tước, cưới con gái quý tộc cao môn. Không lâu sau, mẫu thân cũng được phong cáo mệnh.
Sau khi phụ thân ch*t, Tống gia không những không suy bại, ngược lại càng hưng thịnh hơn xưa.
Hôm Tạ Trạch đưa ta về thăm nhà, huynh trưởng kéo ta ra góc:
- Tên Tạ Trạch đó còn vương vấn với ngoại thất không? - Huynh thì thầm bên tai - Nếu ở hầu phủ không thoải mái, cứ về nhà ở. Có huynh đây.
Ta hừ giọng:
- Có mẫu thân ở đây, em không sợ gì cả.
Huynh thở dài:
- Em cũng chẳng cần vì đứa nhỏ trong bụng mà nhẫn nhịn hắn.
Ta chưa kịp đáp, Tạ Trạch đã thần không biết q/uỷ không hay xuất hiện sau lưng, cười lạnh:
- Ta có ngoại thất nào chứ? Anh vợ, đây chính là lý do anh đ/ấm ta một quyền trên đường hồi kinh?
Ta gi/ật mình suýt ngã, Tạ Trạch vội đỡ lấy. Ta trừng mắt:
- Sao bước chân không một tiếng động? Ta đang mang th/ai mà, hù đến sảy th/ai thì tính sao?
- Được rồi được rồi, lỗi tại ta. Ta không nên hỏi... - Tạ Trạch lẩm bẩm - Bị đ/á/nh bị oan cũng chẳng được hỏi.
Ta chợt hiểu, quay sang huynh:
- Huynh thật sự đ/á/nh hắn rồi? Sao lại đ/á/nh người ta?
- Hắn võ công cao hơn huynh, có đ/á/nh trúng đâu? - Huynh đảo mắt - Em cùng huynh họ Tống, sao còn xoay cùi chỏ ra ngoài?
Ta vội cười giải thích:
- Huynh không biết đấy thôi, tên Tạ Trạch nuôi ngoại thất sinh song tử là đích thứ tử của Xươ/ng Nghĩa Bá. Chỉ trùng tên nên lời đồn nhầm người...
Tạ Trạch nhíu mày:
- Sao ta chưa nghe tin đồn này? Nàng nghe thế sao còn chịu gả cho ta?
Ta khép hờ mi, che giấu chút hoảng lo/ạn trong mắt:
- Vì mẫu thân nói công tử phẩm hạnh tốt, ta tin lời bà...
11
Giữa mùa hạ oi ả, sen trong ao nở rộ giữa biển lá xanh. Nhập cung bái kiến thái hậu, mẫu thân nhắc khẽ sen nhà đang độ khoe sắc. Hôm nay thái hậu lén ra cung, cùng mẫu thân ngồi hóng mát đ/á/nh cờ ngắm hoa.
Cờ của mẫu thân đều do thái hậu chỉ dạy, đương nhiên không địch nổi, thua liền mấy ván. Đang bực bội, mẫu thân ngẩng lên nhìn đôi trai gái nơi xa, bỗng bật cười.
Thái hậu nhìn bà:
- Thua cờ còn cười?
- Tâu thái hậu, quê thần có câu: Đàn ông trung niên có ba niềm vui: Thăng quan, phát tài, vợ ch*t. - Mẫu thân cười h/ồn hậu - Nay thần được phong cáo mệnh, nhà đủ ăn lại được góa bụa, thua cờ cũng vui...
Thái hậu nhìn mẫu thân, cũng khẽ mỉm cười:
- Quả thực như vậy.