Trong nhà có chó dữ

Chương 7

20/10/2025 11:43

Hứa Tứ một cước đ/á cong đầu gối Cố Thời Vũ, rồi giẫm lên người hắn, cúi mắt nhìn bàn tay phải: "Vừa rồi là tay này chạm vào Giang Phùng đúng không?".

Giới hạn uốn cong ngón tay người ở đâu?

Vượt quá chín mươi độ, những tiếng răng rắc xươ/ng g/ãy bắt đầu vang lên.

Cố Thời Vũ đ/au đến mặt mày tái nhợt.

Hứa Tứ khẽ nghiêng đầu, thản nhiên nói:

"Giang Phùng từ nhỏ đã là bảo bối trong lòng bàn tay tôi và bố mẹ cô ấy, chưa từng nếm trải chút khổ sở nào, huống chi là bị người khác đ/è đầu cưỡi cổ."

"Cô ấy yếu đuối mỏng manh, chỉ đ/au chút là khóc không ngừng, tôi không muốn thấy cô ấy buồn, nhưng anh thật vô dụng."

Hắn nửa cười, ánh mắt lại âm trầm khôn lường.

"Nhưng từ nay về sau, trong mắt cô ấy chỉ có thể là tôi."

Khi năm ngón tay Cố Thời Vũ sắp bị bẻ g/ãy, tôi bịt mắt Chu Trĩ, lên tiếng ngăn cản.

"Hứa Tứ."

Nhỡ may gi*t nhầm nam nữ chính thì sao?

Lại rơi vào vòng lặp t/ử vo/ng thì tính sao?

Thấy bóng lưng kia khựng lại, tôi nũng nịu giọng: "Em đ/au khắp người, anh ôm em đi".

Hứa Tứ bước vội về phía tôi, chưa kịp tới gần, tôi đã lao thẳng vào lòng hắn, vòng tay ôm lấy cổ.

Khí thế sát ph/ạt ngùn ngụt trên người hắn, trong khoảnh khắc ôm lấy tôi, tắt ngấm.

Ngay cả hơi thở cũng nhẹ đi.

"đ/au chỗ nào?"

Hai cánh tay hắn siết ch/ặt khiến tôi nghẹt thở.

Đồng thời, tôi cũng cảm nhận được cơ thể Hứa Tứ đang r/un r/ẩy.

"Hình như cứ rời khỏi tầm mắt tôi là em sẽ bị thương, Giang Phùng, em mỏng manh thế này, có lẽ tôi không nên để em xuất hiện ở nơi tôi không nhìn thấy."

"Tôi khó khăn lắm mới có được em, không thể chịu nổi việc mất đi nữa."

"Im miệng." Tôi đặt ngón tay lên môi hắn, "Em không sao, lúc nãy em kéo Lâm Tĩnh Sơ làm đệm th!t rồi, không đ/au chút nào, anh không cần như vậy."

"Ít nhất là đừng ở trong trường."

Đôi mắt hắn đen kịt, in bóng nguyên vẹn hình tôi.

Không chút do dự, tôi nhón chân hôn lên môi hắn.

"Em là của anh, anh cũng là của em."

"Em không muốn anh vào tù vì gi*t người, bắt em như góa phụ chờ đợi, em không giống anh."

"Em gh/ét chờ đợi nhất."

10

Cố Thời Vũ g/ãy cả năm ngón tay phải, chân cũng bị thương.

Lần gặp lại, hắn khập khiễng đến trường làm thủ tục nghỉ học.

Tôi chỉ tài trợ viện phí cho mẹ hắn, nhưng ở viện nào tiền ăn ở đi lại cũng tốn kém.

Bất đắc dĩ, Cố Thời Vũ phải nghỉ học đi làm thêm.

Hắn g/ầy guộc hơn trước, dáng người cao như trúc giờ chỉ còn khẳng khiu, tay quấn băng trắng xóa.

Trông thật tan nát và thảm hại.

Giữa ánh mắt thèm thuồng của mọi người, tôi nắm tay Hứa Tứ bước lên Maybach. Hắn đứng nép ở góc khuất, lặng lẽ nhìn theo.

Không hiểu sao, tôi chợt thấy Cố Thời Vũ như bị phủ bụi, trở nên mờ nhạt.

Dòng người từ cổng trường ùa ra vây quanh hắn.

Tôi gần như không còn nhìn thấy hắn nữa.

Ánh mắt vừa chạm nhau qua kính xe, Hứa Tứ đã bóp cằm tôi hôn lên, chiếm trọn ánh nhìn.

Hắn cúi mắt nhìn tôi, giọng đầy gai góc: "Không được nhìn người khác".

Tôi đẩy hắn ra bằng chân, giày cao gót đỏ ấn lên cơ bụng sáu múi.

"Còn hét là chia tay."

Hứa Tứ lập tức im bặt, cắn ch/ặt quai hàm rồi siết tôi vào lòng.

"Kiếp sau, kiếp sau nữa, mãi mãi."

"Cũng đừng hòng."

Hắn tiếp quản công ty, lúc nào cũng dắt tôi theo bên người. Tôi mới biết gia tộc họ Hứa từ đời ông cha đã kinh doanh phi pháp, đến đời cha hắn mới bắt đầu rửa tiền.

Nhưng vẫn còn lảng vảng ở vùng xám, những thứ không thể phơi bày.

Ngay cả Hứa Tứ - người nắm quyền cũng nhiễm chất giang hồ.

Một hôm, hắn về ôm chầm lấy tôi.

Tôi ngửi thấy mùi m/áu và khói th/uốc trên người hắn.

Hứa Tứ cong môi cúi hôn tôi: "Giang Phùng, em biết không? Hôm nay anh đi tuần tra, gặp Lâm Tĩnh Sơ và bố cô ta."

"Bố cô ta n/ợ thuộc hạ anh rất nhiều tiền, đang rao b/án con gái khắp nơi, nói dùng con gái đỡ n/ợ, còn nhiệt tình mời anh đến nhà chơi."

"Ở nhà cô ta, anh phát hiện một cuốn tiểu thuyết - rất thú vị, do chính Lâm Tĩnh Sơ viết."

Tôi chợt nhận ra sự tức gi/ận trong lời hắn.

"Cô ta, rất gh/en tị với em."

"Nên viết một cuốn sách lấy cô ta và Cố Thời Vũ làm nam nữ chính, trong đó em là á/c nữ phụ, vì chinh phục Cố Thời Vũ mà chịu đựng khổ đ/au, ch*t đi sống lại."

Giọng Hứa Tứ dần lạnh băng, nhưng nụ hôn trên tóc tôi lại vô cùng dịu dàng.

"Anh đ/ốt cuốn sách đó rồi, Lâm Tĩnh Sơ như đi/ên gào khóc, chất vấn tại sao anh lại yêu em, thay đổi số phận em, còn nói người như anh đáng lẽ thuộc về cô ta - đúng là đồ đi/ên."

"Anh vốn dĩ là thuộc về em."

Hắn thì thầm: "Không hiểu sao, anh cảm giác nội dung tiểu thuyết kia tựa như từng xảy ra với em."

"Nghĩ đến việc họ đối xử với em như vậy, anh chỉ muốn xẻo th!t họ nghìn nhát."

Thấy Hứa Tứ mắt mất tập trung, sắp chìm vào cơn đi/ên, tôi vội vàng ôm mặt hắn, cười ngọt ngào:

"Anh yêu, anh đang nói gì thế, em không đang ở đây sao?"

"Anh không thấy váy ngủ hôm nay của em đẹp lắm sao?"

Mũi chân tôi móc vào thắt lưng hắn, chỉ cần cúi đầu là thấy cảnh xuân sắc dưới váy, khiến hắn không rảnh nghĩ ngợi.

Cuối cùng, Hứa Tứ khàn giọng cười thì thầm bên tai:

"Nhân tiện, Cố Thời Vũ giờ làm trai gọi, hôm nọ anh thấy hắn đang tiếp bà trùm năm mươi tuổi, khá được lòng, cổ áo và thắt lưng nhét đầy tiền."

Lúc t/âm th/ần tán lo/ạn, tôi thoáng nghĩ, Cố Thời Vũ từng biết chơi piano, nhưng sau khi g/ãy tay, không biết còn phục hồi được không.

Nhưng hắn da trắng sạch sẽ, hẳn rất được lòng các bà lớn.

Trước kia tôi yêu hắn, sẵn sàng tiêu tiền, hắn dùng toàn đồ xa xỉ. Vẻ lạnh lùng kia được xây trên tình yêu tôi dành cho hắn.

Ai ngờ từ sang sang hèn khó thích nghi.

Sau khi rơi xuống bùn, biết được nịnh nọt có thể dễ dàng đạt được thứ mình muốn, hắn không thể quay về được nữa.

Hứa Tứ xoa má tôi:

"Lâm Tĩnh Sơ - chắc một thời gian nữa sẽ cùng nghề với hắn."

"Nam nữ chính, ha."

Hắn ngậm lấy dái tai tôi.

"Đúng là trời sinh một cặp."

Tôi bật cười: "Thế chúng ta thì sao?"

Hứa Tứ ôm eo tôi, siết ch/ặt như muốn nhét tôi vào cơ thể hắn.

Giọng hắn vang lên bên đỉnh đầu tôi:

"Không ai hợp nhau như chúng ta."

- Hết -

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
22.72 K

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Người bạn ẩn danh trò chuyện cùng tôi suốt nửa năm, giờ đang ngồi phía đối diện bàn hòa giải

Chương 11
Thẩm Ánh Thư, một chuyên viên tư vấn quyền lợi thuê nhà, đã trao đổi ghi chú về các vụ việc với một cư dân mạng có biệt danh "Bắc Diệp" trên diễn đàn hỗ trợ ẩn danh suốt nửa năm. Cả hai chỉ thảo luận về áp lực công việc và ranh giới nghề nghiệp, tuyệt nhiên chưa từng tiết lộ danh tính thật. Khi Ánh Thư nhận nhiệm vụ hòa giải tập thể cho một tòa chung cư cũ, cô nhận ra đại diện phía chủ nhà là Cố Diên Xuyên chính là Bắc Diệp thông qua mã số vụ việc mà chỉ hai người biết. Hóa ra anh đã nhận ra cô từ trước, thậm chí sau khi cô được ủy nhiệm, anh còn dùng tài khoản ẩn danh để thăm dò giới hạn đàm phán của cô. Ánh Thư từ chối biến những tin nhắn riêng tư thành vũ khí đàm phán cho cư dân, cả hai cắt đứt liên lạc, báo cáo xung đột lợi ích và để bên thứ ba tiếp quản các điểm tranh chấp. Từ các số trang báo cáo, thư phản hồi của công ty giám định, phạm vi ủy nhiệm cho đến các tài liệu gốc bản thứ ba được trình lên hợp pháp, sự thật dần lộ diện rằng chủ nhà đã biết từ trước về nhu cầu sửa chữa và thời hạn di dời kéo dài hơn dự kiến. Cuối cùng, cư dân đạt được thỏa thuận về việc sửa chữa theo giai đoạn, gia hạn hợp đồng và nơi ở tạm thời, còn Ánh Thư và Diên Xuyên đều mất đi sự ủy thác ban đầu. Vài tháng sau, họ gặp lại nhau với tên thật, không vội vàng coi nửa năm ẩn danh là nền tảng đã thiết lập sẵn cho một tình yêu.
0