Dương Đại Gia vẫy tay nói:
"Đến thôn Hồng Phong chúng ta, chính là người nhà."
"Xuân Yến, có ngươi, mới có những đứa trẻ này."
"Lão phu khâm phục ngươi."
Ông nhìn ba đứa trẻ sinh ba, chân thành chúc phúc: "Mấy tiểu gia hỏa nhất định sẽ khỏe mạnh trưởng thành."
Những người ch*t kia, do thôn trưởng thay mặt báo lên.
Lại nói còn ba đứa trẻ treo trên cây, ch*t thảm thương, đã ch/ôn cất rồi.
Đầu bộ huyện nha đến x/á/c nhận, phán đoán là giang hồ sát ph/ạt.
Nha môn gh/ét nhất quản chuyện giang hồ, vụ án kết thúc ở đây.
Lúc đầu nhặt được Lâm Y, ta đi báo án.
Nhưng ta phát hiện huyện lệnh căn bản không để tâm.
Có thể hiểu được.
Năm nay, trẻ bị bỏ rơi đâu chỉ vài đứa?
Hơn nữa ta cảm thấy "thời cơ" vẫn chưa tới.
Lộ ra quá nhiều, ngược lại có thể chuốc lấy phiền phức.
Nếu người nhà chúng không tới tìm, vậy ta cũng sẽ nuôi dưỡng chúng trưởng thành, hết lòng dạy dỗ.
Ba đứa trẻ sinh ba bị thương ở da đầu, mất m/áu quá nhiều.
Ta tìm Tống đại phu, lấy đơn th/uốc, cho chúng từ từ điều dưỡng.
Dưỡng một tuần*, cuối cùng cũng nhảy nhót tưng bừng.
(*một tuần = 10 ngày)
Ban đầu mơ mơ màng màng, sau này theo Lâm Y bọn chúng, ngoan ngoãn đáng yêu, rất thích dính lấy ta, cũng rất thích dính lấy bà nội.
Mỗi ngày gọi mẹ gọi bà đều ngọt ngào khiến lòng người mềm nhũn.
Một hôm, bà nội tắm cho chúng.
Phát hiện sau khi ngâm nước ấm một lúc, sau gáy chúng sẽ hiện lên hình xăm đồ án nhỏ màu xanh đậm.
Có thỏ, có ngựa, có rắn.
Bà nội rất băn khoăn.
Nói chúng đúng là sinh ba, nhưng vì sao con giáp lại khác nhau?
Ta nói: "Vậy không phải con giáp, mà là thời thần*."
(*tức giờ sinh theo can chi)
Trẻ sinh ba không thể cùng lúc chào đời.
Thỏ còn gọi Mão Thỏ, chỉ giờ Mão (5-7h sáng).
Rắn còn gọi Tị Xà, chỉ giờ Tị (9-11h sáng).
Ngựa còn gọi Ngọ Mã, chỉ giờ Ngọ (11-13h trưa).
Vì thế thứ tự là: Thỏ, Rắn, Ngựa.
Đứa có đồ án Thỏ là con gái, ta đặt tên: Vũ.
Rắn là con trai, tên Lục.
Ngựa cũng là con gái, tên Thất.
Ứng lời tốt của Dương Đại Gia, chúng khỏe mạnh trưởng thành.
Con thêm ba đứa, đều còn nhỏ, người chăm trẻ lại không đủ.
Dương Đại Gia chỉ có một con trai, nhưng có sáu cháu nội ngoại, chắt đã có bốn đứa.
Nhân khẩu quá đông, khó tránh túng thiếu.
Dương Đại Gia có ơn c/ứu mạng mấy đứa trẻ.
Thế nên, biết cháu gái mười hai tuổi của ông muốn theo ta hái th/uốc, ta liền nhận nàng làm đồ đệ.
Lại thuê cháu trai mười bảy tuổi rất giỏi nấu nướng của ông, ban ngày đến nhà ta, phụ trách cơm nước và đốn củi gánh nước.
Lương tháng bốn tiền.
Như vậy, mẹ chồng ta cũng rảnh tay hơn.
Đã tròn hai năm kể từ khi nhặt được ba đứa trẻ, so với Lâm Y mang lại vận may, Lâm Nhị mang lại tài lộc... ba đứa trẻ vẫn chưa biểu hiện "khí vận" thần kỳ.
Nhưng chúng ăn rất khỏe, gấp ba anh cả Lâm Y.
Không sao.
Ta ngày ngày chăm chỉ hái th/uốc, nuôi nổi chúng.
Chúng cũng là lũ nghịch nhất.
Trong người dường như có sức lực vô tận.
Nhưng ngoan ngoãn nghe lời, rất được mọi người yêu quý.
Ta dặn mẹ chồng trong điều kiện an toàn, đừng "hạn chế" "năng lực thiên phú" của chúng.
Vì vậy, những đứa trẻ hiếu động này rất chăm chỉ, cũng rất nhiệt tình.
Ví dụ, bà nội ra ổ gà nhặt trứng, chúng như ba cái đuôi nhỏ, lần nào cũng theo.
Chỉ có điều bàn tay nhỏ của chúng nhặt trứng lên, nhẹ nhàng "cầm" trong tay, trứng đã vỡ tan tành!
Chúng thấy bà lão hàng xóm một mình dồn đàn vịt từ bờ sông về, liền học cách cầm cành cây giúp đuổi vịt.
Cành cây khẽ quất, lại đ/á/nh bay mấy con vịt!
Heo con đực tròn tháng nhà Thúy Hoa bắt đi thiến.
Lưu Ngưu Ngưu dẫn ba đứa trẻ sinh ba đi xem.
Ba đứa nhiệt tình giúp bắt heo con.
Thân thủ chúng cực kỳ nhanh nhẹn, chớp mắt mỗi đứa tóm được một con heo con, 'vui sướng' "ném" cho Lưu Đại Gia... heo con đ/ập vào tường, tắt thở!
...
Khô... không sao!
Ta sẽ lần lượt bồi thường.
Trời sinh thần lực?
Chứng tỏ con ta quả nhiên cốt cách kỳ lạ, thiên tài võ thuật, đáng mừng.
Cho đến một ngày, Lâm Vũ và Lâm Lục làm ra chuyện khiến người ta kinh h/ồn bạt vía!
19
Trưa hôm đó, Lưu Ngưu Ngưu đề nghị chơi "Đại bàng bắt gà con".
Mọi người bốc thăm, lần lượt làm đại bàng.
Gà con bị đại bàng bắt, sẽ bị 'ăn thịt'.
Lâm Y bốc được thăm dài nhất, đầu tiên làm đại bàng.
Ba đứa sinh ba hơn ba tuổi dường như cũng biết, anh mình sẽ không thật sự làm hại mình.
Bị bắt được liền khúc khích cười.
Ngoan ngoãn để anh ôm, nhẹ nhàng cắn một cái vào cánh tay nhỏ, coi như "ăn thịt" rồi.
Lưu Ngưu Ngưu bốc được thăm dài nhì, thứ hai làm đại bàng.
Chuyện xảy ra lúc này.
Hai đứa song sinh hơn hai tuổi, người thấp chân ngắn, sắp bị đuổi kịp.
Lâm Vũ thấy vậy, liền hai tay nhấc Lâm San lên, như vác bao tải, phóng lên đỉnh đầu rồi cuống cuồ/ng chạy trốn đại bàng.
Lâm Lục thấy thế, bắt chước y chang, "giải c/ứu" Lâm Tứ.
Nhưng, Lâm San Lâm Tứ bị chúng đội trên đầu chạy cuống cuồ/ng, ngẩng mặt chỉ thấy trời xanh, sợ hét oa oa.
Mẹ chồng và Thúy Hoa ở sân sau phơi th/uốc, nghe tiếng khóc vội chạy ra, thấy cảnh tượng kinh người này.
Hoảng hốt, mẹ chồng hét: "Lâm Vũ Lâm Lục, mau đặt em xuống!"
Thấy bà nội vốn hiền từ bỗng gi/ận dữ, Lâm Vũ và Lâm Lục nghe lời "đặt xuống".
Nhưng lực đạo chúng đặc biệt.
Hai đứa song sinh bị ném đến trợn ngược mắt...
Ta về nhà biết chuyện, lại hỏi Dương Đại Gia đã khám cho song sinh, hiểu rõ tình hình.
Bước vào phòng, Lâm Vũ Lâm Lục sợ hãi ngồi xổm góc cửa.
Gương mặt nhỏ đầy hoang mang bất an.
Lại thỉnh thoảng nhìn về phía song sinh nằm trên giường, ánh mắt lo lắng.
"Ngồi xổm làm gì?" Ta một tay một đứa, kéo chúng dậy.
"Mẹ ơi, con xin lỗi!"
"Mẹ ơi, con biết lỗi rồi!"
Hai đứa căng thẳng cúi đầu.
Ta nhẹ nhàng xoa đầu chúng, ôn nhu nói: "Các con không làm tổn thương mẹ, lời này không cần nói với mẹ."
Hai đứa ngẩng đầu nhìn ta, lại nhìn nhau.
Rồi bước đến bên giường, giơ tay kéo tay song sinh.
Lâm Vũ nói: "San San, anh không cố ý đâu. Anh không muốn em bị đại bàng bắt... Ngưu Ngưu cắn đ/au lắm!"