Năm sắp tàn

Chương 7

15/01/2026 08:27

Chương 14

- Mẫu thân có lẽ sẽ toại nguyện chẳng bao lâu nữa.

Đại Trưởng công chúa khát khao duy nhất, chẳng qua là mong Tạ Huân có thể nối dõi tông đường.

Sau khi ta ch*t đi, vị trí Vương phi bỏ trống, những việc ta không hoàn thành được, tự nhiên sẽ có người tiếp nối.

Nhưng Tạ Mẫn lại hiểu lầm ý ta, ánh mắt nàng lấp lánh tựa sao trời khi nhìn ta:

- Chị dâu nói vậy, chẳng phải là Tiết thần y thật sự có phương th/uốc thần kỳ?

Ta nhẹ nhàng chỉnh lại tóc mai bên má nàng, khéo léo chuyển chủ đề:

- Quận chúa, sách vở hôm qua chúng ta chưa ôn tập, bài hôm nay cũng chưa học, lỡ lúc mẫu thân kiểm tra lại...

Tạ Mẫn ậm ừ quay lại bàn học, ánh mắt lơ đãng, nhất quyết không chịu dán vào sách vở.

Đột nhiên, ngón tay thon nhỏ lại chạm vào vết s/ẹo phía trong cánh tay ta:

- Chị dâu, vết s/ẹo này là lúc chị lên chiến trường năm xưa để lại sao?

Tạ Mẫn chạm một cái đó, đẩy hồi ức ta trở về năm năm trước.

Năm năm trước, trong trận chiến tử địa ở Ốc Long Cốc, ta may mắn thoát ch*t nhờ một tên tiểu binh c/ứu mạng.

Tên tiểu binh đó tướng mạo xoàng xĩnh, g/ầy như que củi, tinh nghịch như khỉ.

Trong quân thường gọi hắn là "Bì Tiểu tướng".

Còn chân danh của hắn, đến khi hắn ch*t thay ta, ta vẫn chưa kịp hỏi.

Bì Tiểu tướng là người phụ thân nhặt được trên chiến trường, rất nhiều người trong quân kh/inh thường hắn.

Ban đầu ta cũng chẳng ưa hắn.

Quá g/ầy, đừng nói ra trận gi*t địch, ngay cả khổ luyện thường ngày trong quân, ta cũng sợ chư tướng sơ ý một chút sẽ bóp ch*t hắn.

Ấy vậy mà phụ thân lại xếp hắn vào hàng ngũ dưới trướng ta.

Lòng thương hại nổi lên, ta bảo hắn ở lại trướng, làm chủ bộ quân cơ.

Trận chiến Ốc Long Cốc thất bại ngay ở chỗ quân cơ.

Khi bị địch vây khốn, trong lòng ta thầm nguyền rủa sau này nhất định phải ch/ém đầu Bì Tiểu tướng bêu trước ba quân.

Chiến đấu đến phút cuối, x/á/c ch*t chất thành núi, m/áu chảy thành sông.

Ốc Long Cốc là nơi hiểm địa, cây cỏ không mọc nổi, duy chỉ có hoa Huyết Ngạt nở không tàn.

Hoa Huyết Ngạt tham lam m/áu thịt, sau khi ngấm nước x/á/c thối sẽ phát tán khí đ/ộc, ngửi phải tâm trí mê muội, tựa rơi vào ảo cảnh, ở lâu sẽ tổn thương kinh mạch, khiến võ công tiêu tán.

Ta dẫn tàn quân cố thủ năm ngày, th/uốc giải chuẩn bị trước đã cạn, ngày càng nhiều binh tướng trúng đ/ộc, cuối cùng ngay cả ta cũng không chống cự nổi.

Xua tan màn sương trước mắt ta là cơn đ/au nhói trên cánh tay.

Tỉnh lại trong chốc lát, kẻ mà ta định xử cực hình đang đầy miệng m/áu tươi, ôm ch/ặt ta trong lòng.

Thân thể hắn đã bị mũi tên lạc xuyên qua.

- Tướng quân! Cố lên!

Con ngựa phá vây phi như đi/ên cuồ/ng, gió gào cùng tiếng gươm đ/ao vang bên tai, ta gần như không nghe rõ tiếng Bì Tiểu tướng.

Độc Huyết Ngạt cư/ớp đi ba giác quan còn lại của ta, chỉ còn thị lực.

Thế là ta thấy rõ, thân hình như que củi, mỏng manh tựa làn sương m/áu, ngã nhào khỏi ngựa, tan biến trong gió.

Cùng biến mất, còn có cảnh tượng trước mắt ta.

- Đây là vết thương tên? Hay vết đ/ao?

- Sao nhìn chẳng giống gì cả?

Tạ Mẫn chống cằm, cằn nhằn bên tai ta.

- Là vết cắn.

Tạ Mẫn trợn mắt kinh ngạc:

- Cái gì cắn vậy?

Ta há miệng, bỗng chốc nghẹn lời.

Nói với Tạ Mẫn rằng bị đàn ông cắn, quả thật khó nói.

Tiếng báo tin ngoài điện đúng lúc giải vây cho ta:

- Vương phi, tiểu quận chúa, Vương gia đã hồi phủ.

Chương 15

Khi không có chiến sự, Tạ Huân sẽ nghỉ lại chỗ ta.

Chúng tôi cùng nằm trên một giường, đắp hai chăn gấm khác nhau.

- Hôn sự tuy gấp gáp, nhưng tấm lòng hiếu kính với nhạc phụ không thể sơ sài, ta sẽ cùng nàng để tang.

- Còn chuyện giữa chúng ta, ngày dài còn nhiều.

Tạ Huân nói lúc này, ánh mắt tràn đầy mong đợi, nhẹ nhàng đậu xuống khu vườn.

Cây kết hương do chính tay hắn trồng đã chớm nụ.

Ở Ung Châu, kết hương được gọi là cây nhân duyên.

Ta đờ đẫn nhìn hai nút thắt cùng hướng trên thân cây, không hay nước mắt đã đầm đìa.

Hoa có ngày nở lại, nhưng ta đâu còn nhiều ngày mai.

Ánh xuân rực rỡ, vạn vật hồi sinh.

Tinh thần ta dường như cũng như ánh nắng cuối ngày, từng chút một khá hơn.

Tạ Huân bắt đầu dẫn ta ra khỏi vương cung.

Cỏ non như nhung, vó ngựa nhẹ nhàng.

Trong mắt là mái tóc mực c/ắt gọn, lông mày rồng mắt phượng của Tạ Huân.

Mang theo phong lưu không hợp với sự thô ráp của Bắc Cảnh.

Lòng ta chợt động, lời nói thốt ra như có m/a đưa lưỡi:

- Vương gia có muốn lấy Ung Châu?

- Ung Châu với bổn vương vẫn chưa phải đất tất tranh.

Hắn quay lại nhìn ta, nụ cười như gió xuân ấm áp, khẽ nói thêm:

- Nhưng Ung Châu là cố hương của Vương phi, cũng là nơi nhạc phụ yên nghỉ, bổn vương nguyện giúp Vương phi một tay, thu phục thất địa.

Ta nhướng mày ngẩng đầu, thúc ngựa vượt qua hắn, phóng tầm mắt ra bãi đất, vung roj chỉ từng nơi:

- Vương gia nói lời hoa mỹ thế! Ung Châu đúng là nơi thiếp lớn lên, nhưng Dự Châu càng là đất tổ họ Mục, còn Từ Châu khí hậu ôn hòa phong cảnh hữu tình, thần thiếp đi một lần đã lưu luyến không rời, đừng nói đến Dương Châu kia...

Tạ Huân đuổi theo nắm lấy đầu roj kia.

- Vương phi nếu thích, bổn vương nguyện tranh hùng trung nguyên, từng nơi từng nơi đoạt về.

- Dù ch*t cũng không từ chứ?

- Vạn lần ch*t chẳng từ.

Đầu roj bị hắn lắc lư trong lòng bàn tay.

Vó ngựa chìm nông thất thường, giẫm trên biển cỏ xanh.

Ta không chớp mắt, nhìn thẳng vào hắn:

- Tạ Dung Doãn, vì sao ngươi đối với ta tốt như thế?

- Bởi vì Yến Yến xứng đáng.

Chương 16

Tháng ba cuối xuân, một ngày bình thường vô cùng.

Ta ho ra một ngụm m/áu đen.

Lúc ấy, chỉ một mình ta trong tẩm điện.

Ta ném chiếc khăn tay dính m/áu vào lò lửa, tắm rửa thay y phục như thường lệ.

Sau đó bưng chén trà trên bếp lửa, bước trên mặt đất đầy mưa vỡ, bước vào Yên Nhiên Đài của Tạ Huân.

Từ xa đã nghe thấy tiếng ồn ào trong nghị sự sảnh.

Một đám thuộc hạ đang tranh cãi đỏ mặt tía tai.

- Ung Châu lo/ạn thành ra nông nỗi ấy, chúng ta đợi bọn chúng hao tổn nội bộ gần xong mới ra tay, có thể tiết kiệm không biết bao nhiêu binh lực, hà tất phải gấp ở lúc này?

- Nhưng quân lực Ung Châu vốn cường thịnh, khoanh tay đứng nhìn, đến lúc chúng ta tiếp quản, một đội hùng binh chia năm x/ẻ bảy, lúc đó còn tốn không ít công sức chỉnh đốn lại, chẳng phải mất cả chì lẫn chài?

- Còn nữa, thành môn thất hỏa khó tránh vạ lây, chúng ta đứng nhìn, ai biết được Vệ Đình Ninh cái tên vũ phu kia có khi gấp quá kéo chúng ta xuống nước không.

- Hay là đợi thêm, đợi bên đó chống đỡ không nổi cầu viện, chúng ta bây giờ xuất binh, sưu xuất vô danh, Thượng Kinh bên đó nhất định sẽ vấn trách.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm