Chúng ta không nên sống ảo.

Chương 6

28/12/2025 07:34

Lựa chọn?

Tôi phải chọn sao đây?

23

Đầu óc tôi hỗn lo/ạn như cháo lòng.

Hai bản năng đối nghịch cùng thức tỉnh trong cơ thể.

Một là cảm giác nhẹ bẫng khó tả, nỗi cuồ/ng hỷ phun trào từ tận sâu linh h/ồn.

Tiếng gào thét trong đầu vang lên: Buông xuôi đi! Thoát khỏi thân x/á/c nặng nề này! Rời bỏ hành tinh ô uế! Bay lên nào! Ôm lấy bầu trời! Ôm lấy khoảng không vĩnh hằng tự do kia!

Lực lượng này kéo tôi lên, muốn đưa tôi rời khỏi mặt đất.

Tôi thậm chí cảm nhận được cơ thể mình đang nhẹ dần.

Đồng thời.

Một sức mạnh khác từ sâu thẳm lòng đất trào dâng mãnh liệt.

Đó là sức nặng không thể diễn tả bằng lời.

Nỗi bi thương cùng cực và mệt mỏi vô tận tự ngàn xưa.

Giọng nói khác thì thầm trong tâm trí:

Giữ lấy.

Giữ ch/ặt tất cả.

Giữ từng hạt bụi, viên đ/á, giọt nước.

Ngươi là nền móng, là mỏ neo.

Ngươi phải gánh vác tất cả. Để vạn vật chìm vào tịch mịch, đó là định mệnh của ngươi.

Lực lượng này đóng ch/ặt tôi xuống đất.

Nổi.

Chìm.

Cuồ/ng hỷ.

Bi tịch.

Hai cảm giác x/é nát ý thức tôi làm đôi.

Tiếng khóc lóc của thằng bạn m/ập, tiếng gầm thét của lão già đều trở nên xa vời.

Trước mắt tôi hiện lên những hình ảnh không thuộc về mình.

Bầu trời vỡ vụn.

Lũ dữ tràn ngập nhân gian.

Bóng hình khổng lồ đầy phẫn nộ, mờ ảo không rõ mặt mũi.

Hắn gào thét, hét vào không trung.

Hắn lao vào cột ngọc trắng khổng lồ nối liền trời đất.

Trời sụp đổ.

Đất nứt toang.

Phẫn nộ khôn cùng.

Bất mãn vô tận.

Và...

Sâu thẳm nhất trong cơn phẫn nộ ấy, một chút hối h/ận mong manh, khó lòng nhận ra...

...

24

Hình ảnh tan biến.

Tôi há hốc mồm thở gấp, như kẻ vừa được vớt từ dưới nước lên.

Tôi hiểu rồi.

Trong khoảnh khắc ấy, tôi thấu tỏ tất cả.

Tôi không phải Lâm Sâm.

Hay đúng hơn, không hoàn toàn là.

Tôi là Cộng Công.

Vị thần trong truyền thuyết đã húc đổ núi Bất Chu.

Chính x/á/c hơn, tôi là hai mảnh ý chí tan tác của hắn, sau vô số kiếp luân hồi vô nghĩa, tình cờ hội tụ.

Trong cơ thể này, cùng tồn tại hai tôi.

Một, sau khi đ/ập nát thiên trụ, vẫn cuồ/ng nộ muốn hủy diệt hoàn toàn 'chiếc lồng' này.

Là 'Nổi'.

Một, trong khoảnh khắc thế giới sụp đổ, nảy sinh chút hối h/ận muốn c/ứu vãn tất cả.

Là 'Chìm'.

Trần Khải, kẻ 'Chìm' bẩm sinh, hắn không bị tôi thu hút.

Hắn bị phần 'Chìm' trong tôi hấp dẫn.

Hắn tưởng mình tìm được đồng loại.

Đâu biết trong tôi còn tồn tại kẻ th/ù không đội trời chung của hắn.

"Lâm Sâm! Nhanh lên!"

Nửa người thằng m/ập đã lơ lửng bay ra khỏi lỗ thủng trên mái.

Ánh mắt hoảng lo/ạn đầy van xin hướng về tôi.

Tôi nhìn nó.

Nhìn thằng bạn duy nhất lớn lên cùng tôi.

Ý chí cuồ/ng nộ trong đầu gào thét bảo tôi buông tay.

Còn ý chí hối h/ận thì gầm gừ trong tim, bắt tôi lựa chọn.

Tôi đã chọn.

Xin lỗi.

Tôi nói với chính mình cuồ/ng nộ trong đầu ba chữ ấy.

Tôi chọn 'Chìm'.

Một ý chí nặng trịch đến tột cùng bùng phát từ cơ thể.

Khoảnh khắc ấy, tôi cảm thấy mình không còn là con người.

Tôi là đại địa.

Tôi là lõi hành tinh.

Tôi là mỏ neo khổng lồ đóng ch/ặt cả thế giới vào vị trí.

25

"Ááááá!"

Tiếng gầm không thuộc về nhân loại phát ra từ cổ họng tôi.

Mọi vật thể trong trạm quan sát - bụi, giấy, đ/á vụn - đang bay lơ lửng đột nhiên khựng lại.

Rồi rơi xuống mặt đất với tốc độ còn nhanh hơn rơi tự do!

Bùm!

Tiếng n/ổ vang lên.

Thằng m/ập rơi xuống từ lỗ thủng, đ/ập mạnh xuống đất ngất xỉu.

Chấn động dữ dội chấm dứt.

Lực lượng muốn thổi bay tất cả biến mất.

Xung quanh chìm vào tĩnh lặng ch*t chóc.

Như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Đôi chân tôi bủn rủn, quỵ xuống, không còn chút sức lực.

Cảm giác thân thể nặng tựa ngàn cân.

Ngón tay cũng không thể nhúc nhích.

Lão già từ từ đứng thẳng sau bàn.

Ánh mắt ông ta hoàn toàn khác.

Sự cảnh giác và dò xét trước đó biến mất.

Thay vào đó là ánh mắt đầy kính sợ xen lẫn nỗi khiếp đảm sâu thẳm mà tôi không thể hiểu nổi.

Ông ta không còn nhìn tôi như một 'con người đặc biệt' nữa.

Mà như một tồn tại cổ xưa vừa tỉnh giấc.

Cuộc chiến không ở bên ngoài.

Nó ở ngay trong cơ thể tôi.

26

Chúng tôi trở về.

Lão già tiễn chúng tôi xuống núi.

Sau đó, thằng m/ập lăn ra ốm, sốt cao mê sảng.

Khi tỉnh lại, nó quên sạch chuyện ở trạm quan sát.

Chỉ nói mình gặp á/c mộng, mơ thấy bay lơ lửng.

Bác sĩ bảo có lẽ do loại khí đ/ộc lạ trên núi gây ảo giác.

Nó tin.

Mọi người đều tin.

Cuộc sống tôi dường như trở lại bình thường.

Điền hồ sơ đại học, chờ thông báo nhập học, ăn cơm với bố mẹ.

Tất cả như xưa.

Nhưng tôi biết, mình không thể trở về được nữa.

Tôi cảm nhận rõ ràng ý chí cuồ/ng lo/ạn muốn 'Nổi' trong người.

Nó không biến mất.

Chỉ tạm thời bị đ/è nén.

Nó đang chờ.

Chờ thời cơ.

27

Vài tháng sau.

Tôi xem tin tức trong phòng.

Một bản tin khẩn hiện lên.

"Đài thiên văn quốc tế công bố thông cáo khẩn: Các nhà thiên văn phát hiện hiện tượng dị thường - quỹ đạo các hành tinh trong hệ mặt trời đang lệch đi một cách khó hiểu với biên độ cực nhỏ."

"Thông cáo nói rằng, dường như có một ng/uồn lực hấp dẫn vô hình khổng lồ đang kéo cả hệ mặt trời về hướng mới."

Ngón tay tôi cứng đờ trên chuột.

Tôi tắt bản tin, làm mới trang chủ.

2

"Dữ liệu bất thường từ máy dò 'Vực Thách Thức' dưới đáy rãnh Mariana. Nước biển tại đây xuất hiện hiện tượng 'lực hấp dẫn ngược' chưa từng có, tạo thành hố thẳm khổng lồ không ngừng mở rộng."

Tôi bước đến bên cửa sổ, mở tung.

Dưới kia, xe cộ tấp nập, người qua lại ồn ã.

Trời vẫn là bầu trời ấy.

Đất vẫn là mặt đất ấy.

Nhưng tôi biết.

Tất cả đã khác.

Trời đang nghiêng.

Đất đang sụp.

Nhắm mắt lại.

Tôi nghe thấy tiếng gọi từ vũ trụ thẳm sâu.

Và tiếng gầm gào từ tâm địa cầu.

Chúng đang thông qua cơ thể tôi, kéo co khắp thiên hà trong im lặng.

Tôi lẩm bẩm:

"Chưa kết thúc đâu."

"Chỉ vừa mới bắt đầu thôi."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Học cách buông

Chương 10.
Tôi đã nhốt Giang Đình Chu trong biệt thự suốt 3 tháng. Cậu ấy ngày càng ít nói. Rèm cửa luôn kéo kín, điện thoại bị cất đi, mật khẩu cửa mỗi ngày đổi một lần. Lúc tôi bưng cháo vào phòng, cậu ấy ngồi bên mép giường, cúi đầu nhìn những vết đỏ trên cổ tay. Tôi dịu giọng dỗ dành: “Đình Chu, hôm nay ăn xong, tôi đưa em ra vườn đi dạo nhé?” Cậu ấy không ngẩng đầu, chỉ hỏi rất khẽ: “Thẩm Tử Việt, bao giờ anh mới chịu buông tha cho tôi?” Tôi vừa định đưa tay chạm vào cậu ấy, trước mắt bỗng hiện lên những dòng bình luận: [Đừng chạm nữa, cậu ấy thật sự sắp không chịu nổi rồi.] [Nửa tháng nữa, cậu ấy sẽ bắt đầu giấu thuốc.] [Thẩm Tử Việt ôm xác cậu ấy khóc đến khàn cả giọng, nhưng có ích gì chứ? Chính anh ta đã ép chết cậu ấy.] Tay tôi khựng lại giữa không trung. Giang Đình Chu theo bản năng lùi về phía sau, cả bờ vai đều run lên. Tôi nhìn đôi mắt trống rỗng đến mức chẳng còn chút ánh sáng nào của cậu ấy, rồi đột nhiên quay người lấy điện thoại, giấy tờ tùy thân và chìa khóa xe trong ngăn kéo ra: “Em đi đi.” Giang Đình Chu sững sờ. Tôi viết mật khẩu cửa lên giấy, đẩy đến trước mặt cậu ấy: “Sau này tôi sẽ không tìm em nữa.” Có lẽ là do tôi nhìn nhầm, khóe mắt cậu ấy dường như hơi đỏ lên một chút.
378
2 3 tháng còn lại Chương 15
3 Nguyện Nguyện Chương 10
7 Ai cũng ngã thôi Chương 11
9 Thay Đồ Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Giai Kỳ Như Hứa

Chương 7
Hôm tiệc tốt nghiệp, tôi uống say bí tỉ, nằm ké trên sofa nhà anh ruột, nửa mê nửa tỉnh thì thấy một anh chàng đẹp trai cao ráo quấn khăn tắm đi ngang qua phòng khách. Hơi m en bỗng chốc bay đi đâu hết, qua khe mắt, tôi nhìn thấy đường nét săn chắc, làn da trắng trẻo của người đàn ông, và cả... khuôn mặt lạnh lùng c ấm d ục kia nữa. Nước róc rách chảy xuôi theo đường nét săn chắc sau lưng anh. Tách. Anh dùng một tay mở lon nước. Cùng với cử động lên xuống của yết hầu, tôi nghe thấy tiếng nuốt nước uống. Mỹ nam sống động qu yến r ũ thế này, thật là... k ích th ích quá đi... Ngay sau đó, có tiếng dép lê loẹt xoẹt đi tới, một giọng nói đ è thấp xuống: "Sao em lại ra đây! Quay về nằm đi! Anh còn chưa xong việc!" Người nói là anh ruột tôi. Bong bóng màu hường *bốp* một tiếng, bị đ âm th ủng không thương tiếc. Giây phút đó, một vệt sét đánh ngang trời, bổ thẳng vào n ão tôi. Người đàn ông này có lẽ nào... là chị dâu tôi?!
Hài hước
Hiện đại
Ngôn Tình
0
Thay Đồ Chương 11