Vô Phật Tự

Chương 4

28/12/2025 07:30

“Tiểu Mặc, con không sao chứ?”

Tôi gạt tay mẹ, lao ra khỏi bếp về phòng.

Lật điện thoại tìm ảnh chụp với dì Lý và chú Sơn – album trống trơn.

Lịch sử chat trên WeChat cũng biến mất sạch.

Gõ tên họ vào thanh tìm ki/ếm, chỉ hiện dòng chữ “Không có liên hệ phù hợp”.

Sự tồn tại của họ tựa cơn á/c mộng bị sương m/ù nuốt chửng.

Mọi dấu vết đều bị xóa sạch khỏi thế gian này.

7

“Tiểu Mặc, con không sao chứ?”

Giọng mẹ vọng qua cánh cửa, lần thứ tư rồi.

Tôi hít sâu, vặn tay nắm.

“Mẹ, mẹ biết điều gì đó phải không?”

Giọng tôi r/un r/ẩy.

Ánh mắt bà chớp liên hồi.

Bà vò vạt tạp dề, môi run nhẹ: “Ngôi chùa cổ…”

“Nó ở đâu?” Tôi đột ngột nắm ch/ặt tay mẹ.

“Không được đến đó!” Mẹ bỗng đỏ hoe mắt.

“Nơi ấy quá m/a quái…”

“Nói con nghe!” Tôi gần như hét lên.

Mẹ sợ hãi, lắp bắp mãi mới thốt ra: “Đỉnh… đỉnh núi sau…”

Tôi lao như đi/ên về phía đỉnh núi.

Mọi manh mối đều dẫn về ngôi chùa cổ.

Tôi cảm giác câu trả lời cũng ở đó.

Càng leo cao, cảm giác bất an càng dâng.

Núi sau làng vốn là nơi dân làng đốn củi săn thú.

Chẳng có gì đặc biệt.

Kỳ lạ thay, càng lên cao, cảnh vật càng dị thường.

Thậm chí có cả hoa cỏ trái mùa.

Và không biết từ lúc nào, sương m/ù bắt đầu bao phủ cả ngọn núi.

Càng vào sâu, sương càng dày.

Đột nhiên, tôi dừng bước.

Trong làn sương trắng đục, một bóng dáng mờ ảo lấp ló.

Là ngôi chùa cổ!

Càng tới gần.

Mùi mục nát càng nồng.

Cuối cùng cũng đến trước chùa.

Nhưng thứ trước mắt khiến tôi kinh hãi.

Đường nét ngôi chùa đang biến dạng dị thường.

Bề mặt tường phủ kín hoa văn kỳ quái.

Những đường nét ấy là mảnh gương vỡ được ghép tạo.

Phản chiếu vô số khuôn mặt người méo mó, vỡ vụn.

Nhìn lâu sẽ bị mê hoặc.

Tôi ép mình quay đi, những khuôn mặt trong gương như muốn chui ra.

Môi chúng máy động, phát ra thứ ngôn ngữ khó hiểu.

Cổng chùa không có khung viền rõ rệt.

Với tôi, nó giống như chiếc miệng khổng lồ.

Viền mép lổn nhổn bóng tối tua th!t.

Tôi cẩn trọng nhìn vào trong.

Thoáng thấy vài bóng dáng mờ nhạt.

Nhưng khi tập trung nhìn lại tan biến.

Ngôi chùa quá kỳ dị.

Không chỉ kỳ lạ.

Dùng từ q/uỷ dị còn đúng hơn.

Tôi thận trọng bước tới cổng.

Dùng góc mắt liếc nhìn vào trong.

Chùa rộng, nhưng bên trong lại tĩnh lặng.

Tĩnh đến rợn người.

Nhất là lúc này.

Cảm giác dưới chân khiến tôi dựng tóc gáy.

Tôi không dám nhìn xuống.

Mặt đất lát đ/á phẳng lì.

Nhưng mỗi bước đi, phiến đ/á dưới chân lại uốn lượn chậm rãi.

Tôi cảm nhận được nhịp đ/ập đều đặn dưới đ/á, như… như nhịp tim.

Bổng –

Tiếng mõ bất ngờ khiến tôi suýt nhảy dựng.

Âm thanh ấy như ở ngay sát tai, lại tựa vọng từ phương xa, vang vọng kỳ quái.

Rồi tiếng thứ hai, thứ ba… đột ngột dứt hẳn.

Tôi cứng đờ, mồ hôi lạnh rỉ dọc sống lưng.

Trong tĩnh lặng ch*t chóc, tai lại nghe âm thanh khác.

Tiếng người gào thét, đ/au đớn thảm thiết.

Rầm –

Tiếng động lớn vang lên sau lưng.

Tôi quay đầu, lông gáy dựng đứng.

Cổng chùa đang khép lại với tốc độ kỳ dị.

Khi cánh cửa sắp khép hẳn, tôi thấy –

Một con mắt.

Một con mắt khổng lồ chiếm trọn khe cửa.

Nhưng tôi cảm nhận nó không á/c ý.

Ngược lại, như đang tò mò nhìn tôi bằng thứ tình cảm không thể hiểu nổi.

“Điều này… không thể nào…”

Cổ họng tôi nghẹn lại, thở gấp.

Cảm giác này khiến tôi ngạt thở.

Cổng chùa đóng sầm.

Tôi ngồi phịch xuống đất, thở hổ/n h/ển.

Hồi lâu sau mới gượng dậy, quan sát bên trong ngôi chùa q/uỷ dị.

Chánh điện rộng hơn vẻ ngoài, cảm giác lệch không gian khiến tôi choáng váng.

Tường phủ kín phù điêu không thể lý giải.

“Có ai không?”

Giọng tôi vang vọng trong điện vắng.

Ngay lập tức tắt lịm.

8

Bên trong điện bao trùm sự tĩnh lặng q/uỷ quái.

Nến thờ, đệm quỳ, hương cúng đầy đủ.

Mọi thứ đều bình thường.

Thậm chí vết lõm trên đệm cho thấy rất nhiều dân làng đã quỳ lạy.

Nhưng lại thiếu vắng pho tượng Phật đáng lẽ ngự giữa.

Bàn thờ trống không như gương mặt không mắt mũi.

Ánh nhìn trống rỗng khiến gáy tôi lạnh toát.

Khi ánh mắt hạ xuống.

Một góc nào đó bỗng thu hút.

Nói chính x/á/c là góc tường.

Cả điện chính vì ánh sáng yếu nên khá tối.

Nhưng góc đó lại tối đen dị thường.

Bóng tối không phải như vậy.

Chỗ tối ấy như có chất lượng riêng.

Tôi vô thức nghiêng người, cố để ánh sáng yếu ớt từ cửa sổ chiếu vào góc tường.

Nhưng cảnh tượng tiếp theo khiến m/áu trong người đông cứng –

Ánh sáng đ/ứt đoạn cách góc tường nửa thước.

Bóng tối kia khước từ mọi xâm nhập của ánh sáng.

Tôi bị đóng đinh tại chỗ.

Tôi dụi mắt.

Tưởng là ảo giác.

Nhưng rồi không thể tự lừa dối nữa.

Bóng tối ấy… đen quá mức.

“Không thể nào…”

Tôi r/un r/ẩy lấy đèn pin từ ba lô.

Vệt sáng chói chiếu thẳng vào góc tối.

Cảnh tượng tiếp theo khiến toàn thân run b/ắn –

Ánh sáng biến mất khi chạm mép bóng tối.

Như bị kéo c/ắt vô hình c/ắt đ/ứt.

Tôi không chắc mình có thực sự “thấy” gì không.

Góc tường không hề phản xạ, cũng chẳng sáng lên.

Ánh sáng đơn giản biến mất.

Cảnh tượng ấy khiến tôi nổi da gà.

“Chít chít.”

Tiếng chuột kêu chói tai vọng từ phía sau.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Học cách buông

Chương 10.
Tôi đã nhốt Giang Đình Chu trong biệt thự suốt 3 tháng. Cậu ấy ngày càng ít nói. Rèm cửa luôn kéo kín, điện thoại bị cất đi, mật khẩu cửa mỗi ngày đổi một lần. Lúc tôi bưng cháo vào phòng, cậu ấy ngồi bên mép giường, cúi đầu nhìn những vết đỏ trên cổ tay. Tôi dịu giọng dỗ dành: “Đình Chu, hôm nay ăn xong, tôi đưa em ra vườn đi dạo nhé?” Cậu ấy không ngẩng đầu, chỉ hỏi rất khẽ: “Thẩm Tử Việt, bao giờ anh mới chịu buông tha cho tôi?” Tôi vừa định đưa tay chạm vào cậu ấy, trước mắt bỗng hiện lên những dòng bình luận: [Đừng chạm nữa, cậu ấy thật sự sắp không chịu nổi rồi.] [Nửa tháng nữa, cậu ấy sẽ bắt đầu giấu thuốc.] [Thẩm Tử Việt ôm xác cậu ấy khóc đến khàn cả giọng, nhưng có ích gì chứ? Chính anh ta đã ép chết cậu ấy.] Tay tôi khựng lại giữa không trung. Giang Đình Chu theo bản năng lùi về phía sau, cả bờ vai đều run lên. Tôi nhìn đôi mắt trống rỗng đến mức chẳng còn chút ánh sáng nào của cậu ấy, rồi đột nhiên quay người lấy điện thoại, giấy tờ tùy thân và chìa khóa xe trong ngăn kéo ra: “Em đi đi.” Giang Đình Chu sững sờ. Tôi viết mật khẩu cửa lên giấy, đẩy đến trước mặt cậu ấy: “Sau này tôi sẽ không tìm em nữa.” Có lẽ là do tôi nhìn nhầm, khóe mắt cậu ấy dường như hơi đỏ lên một chút.
378
2 3 tháng còn lại Chương 15
4 Nguyện Nguyện Chương 10
5 Thay Đồ Chương 11
8 Ai cũng ngã thôi Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm