Anh ấy rất kiêu ngạo

Chương 18

08/11/2025 11:01

Vô Tình bỗng run lên, vẻ lạnh lùng trong mắt dần tan biến thay bằng sự phức tạp khó hiểu.

"Và dù anh có tin hay không, chúng ta đã ở bên nhau ba năm rồi."

Trong ánh mắt ngỡ ngàng của Vô Tình, Tiêu Trương siết ch/ặt anh vào lòng, khàn giọng thì thầm bên tai:

"Nghe này, anh đừng hòng trốn khỏi em. Cả đời này anh sẽ mãi là người của Tiêu Trương."

Lời vừa dứt, Vô Tình đờ người trong vòng tay hắn, Tiêu Trương cũng bất ngờ sững sờ.

Ba năm qua, với thế giới bên ngoài hắn vẫn là tổng tài lạnh lùng quyết đoán, nhưng trước mặt Vô Tình, hắn lại thích làm nũng.

Hay nói đúng hơn, hắn mê cảm giác được Vô Tình xoa đầu dịu dàng.

Sự ngạo mạn bất ngờ này của mình...

Ch*t ti/ệt! Sao lại kỳ cục thế!

Giờ phải làm gì đây...

Là nũng nịu rúc vào ng/ực Vô Tình rồi khóc lóc ỉ ôi, hay làm mặt đáng thương kiểu QAQQQQ?

Đang lơ đễnh, Vô Tình bất ngờ thoát khỏi vòng tay hắn, đ/è hắn dựa vào tường.

Hơi lạnh từ bức tường khiến Tiêu Trương bừng tỉnh.

"Tiêu Tiêu ngốc."

Vô Tình nhìn hắn bằng đôi mắt thanh lãng, bỗng nở nụ cười khiến đáy mắt lấp lánh, làm lòng Tiêu Trương xao xuyến.

Nụ cười này... sao quen thế?

Giống hệt Vô Tình ba năm sau.

"Em..."

Tiêu Trương vừa mở miệng đã bị Vô Tình chớp nhoáng hôn khóe môi.

Mặt hắn ửng đỏ.

Là đỏ vì phấn khích.

Cuối cùng!!! Tới lúc rồi sao!!!

Vô Tình dùng tay nâng cằm hắn, ngón tay xoa nhẹ lên gò má ửng hồng.

Nhân lúc hắn mất cảnh giác, Vô Tình đặt lên môi hắn nụ hôn.

Tiêu Trương cảm nhận hơi thở mát lạnh phả vào mặt, đôi môi mềm mại khiến lòng ngứa ngáy. Hắn ngước mi nhìn thấy Vô Tình đang hôn mình thật dịu dàng, thật chăm chú.

Lòng ấm áp, khóe miệng nhếch lên không kiềm được, hắn ôm sau gáy Vô Tình tăng thêm độ sâu của nụ hôn.

Khi hai người thở dốc đầu tựa vào nhau, Tiêu Trương chợt nhớ ra điều gì đó.

Sao Vô Tình bây giờ...

lại biết tên thân mật "Tiêu Tiêu" của hắn?

???

!!!!!!!

Ngoại truyện 4 (Tiêu Nhất - Tô Nhị)

Tiêu Nhất đang xem tài liệu trong thư phòng thì điện thoại rung.

Hơi nghiêng đầu, màn hình hiển thị cuộc gọi từ Tô Nhị.

Tiêu Nhất hơi nghi hoặc.

Tô Nhị ra ngoài nói là gặp bạn cũ, uống rư/ợu tâm tình, dặn đừng làm phiền. Tiêu Nhất đã đồng ý.

Hắn luôn giữ lời hứa, từ khi Tô Nhị đi đến giờ chỉ tập trung làm việc, chẳng ngó ngàng gì tới điện thoại.

Sao giờ lại...

Tiêu Nhất nhấn nghe.

"Có chuyện gì?" Giọng hắn dừng lại, đôi mắt thâm thúy thoáng hiểu ra điều gì, "Lại quên thẻ à?"

Bên kia im lặng, Tiêu Nhất chỉ nghe tiếng nhạc rock ầm ĩ, hình như đang ở bar.

Tiêu Nhất nhíu mày: "Tô Nhị?"

Một lúc sau, tiếng ồn biến mất, hình như đã chuyển sang chỗ yên tĩnh.

"Anh là Tiêu Nhất phải không?" Giọng nữ ngọt ngào vang lên.

Tiêu Nhất gi/ật mình, đưa điện thoại xuống nhìn lại - đúng là số Tô Nhị.

Bạn cũ Tô Nhị nói tới... là phụ nữ?

"Tô Nhị đâu?"

"Anh ấy say rồi. Anh ấy... Ấy!" Như có người gi/ật điện thoại, tiếp theo là tiếng va đ/ập.

Tiêu Nhất cau mày sâu hơn.

"Nghe... nghe đây... Tao cho mày... năm phút... mau ra đây... không thì... tao nhuộm tóc mày... thành màu xanh!"

"Haha... bắt chước Tiêu Trương nói chuyện vui gh/ê..."

Giọng Tô Nhị đục và khàn, nói lảm nhảm.

Nghe vậy, Tiêu Nhất thở phào nhẹ nhõm - còn đùa được nghĩa là không sao.

Nhưng mà...

Ánh mắt Tiêu Nhất bỗng tối sầm.

Nhuộm tóc thành màu xanh?

Từ khi nào Tô Nhị có ý nghĩ nguy hiểm thế này?

Là do hắn chưa đáp ứng đủ nhu cầu của cậu ta sao?

...

Hắn cũng bắt chước cách nói của Tiêu Trương rồi...

Khi Tiêu Nhất tới phòng VIP quán bar, thấy Tô Nhị đang ngoan ngoãn dựa vào sofa, gương mặt ửng hồng vì rư/ợu.

Tiêu Nhất kéo cổ áo, lòng bình tĩnh hơn phần nào.

Khóe miệng nhếch lên, định dìu Tô Nhị về.

Vừa chạm vào cánh tay Tô Nhị, cửa phòng bật mở.

"Tiêu Nhất?" Chính là giọng nữ lúc nãy.

Tiêu Nhất nhíu mày quay lại.

Người phụ nữ đứng nơi cửa, tay cầm ly nước ấm, mái tóc xoăn dài như sóng xõa sau lưng, đường nét thanh tú, chiếc váy ngắn màu vàng tôn da trắng nõn nà, đường cong gợi cảm lộ rõ.

Cô ta là...

"Còn nhớ em không?" Người phụ nữ lên tiếng.

Tiêu Nhất im lặng, ánh mắt băng giá.

Cô ta không để ý, đặt ly nước lên bàn liếc nhìn Tô Nhị đang ngủ yên trên sofa, khẽ cười:

"Tô Nhị vẫn đáng yêu như xưa."

Tiêu Nhất mím ch/ặt môi, khẽ động môi nhưng không nói gì.

Người phụ nữ nghiêng đầu, ánh mắt đậu trên khuôn mặt lạnh lùng của Tiêu Nhất.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cuộc sống thường ngày của một “xã súc”

Chương 14
Tôi là một Beta kiêm nô lệ tư bản. Nhưng lại có một người bạn đời là Alpha. Quan trọng hơn, anh ấy còn là cấp trên của tôi. Tuy rằng mỗi ngày đi làm mệt, tan làm cũng mệt. Nhưng anh ấy trả tiền. Tuy rằng gặp kỳ mẫn cảm của anh ấy thì rất phiền phức. Nhưng anh ấy mua nhà cho tôi. Tuy rằng chúng tôi chỉ là cặp vợ chồng bề ngoài, không có tình cảm. Nhưng anh ấy cũng chưa từng bạc đãi tôi. Cho đến khi “bạch nguyệt quang” trong truyền thuyết của anh ấy đột nhiên quay về. Tôi biết, những ngày tháng tốt đẹp của mình đã đến hồi kết. Mà kiểu ngày ban ngày làm việc, ban đêm cũng “làm việc” thế này, tôi cũng chán rồi. “Đây là cái gì?” “Đơn xin nghỉ việc… với cả đơn ly hôn.”
538
2 Trò Chơi Trốn Tìm Của Chúng Ta Chương 7: Ngoại truyện (Góc nhìn của Tưởng Kiêu)
10 Âm Thanh Báo Động Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Xuyên Thành Omega Pháo Hôi Được Chồng Nuông Chiều

10
Xuyên thành Omega kém chất lượng bị ngàn người chê vạn người ghét, lúc này nguyên chủ vừa vì chửi mắng Nguyên Lạc – thụ chính được cưng chiều như bảo bối, dịu dàng lương thiện – mà bị mọi người chỉ trích. Nhìn những gương mặt trước mắt lộ rõ vẻ ghét bỏ, tôi mệt mỏi rũ mắt. Không sao, tôi là kẻ chán đời, người nhà còn bảo tôi cút. Tôi chẳng thu dọn gì, lập tức rời đi. Kỳ phát tình đến, cơ thể mềm nhũn ngứa ngáy, tôi tiện tay cầm con dao gọt trái cây định cứa vào sau gáy. Thụ chính kiểu bạch liên hoa vu oan tôi đẩy cậu ta xuống nước. Tôi thuận thế nhảy xuống theo, mặc cho cơ thể chìm xuống đáy. Vốn tưởng tất cả mọi người đều hận không thể đoạn tuyệt với tôi đến chết, nhưng sau này, người nhà lại mang đủ loại quà quý đến trước mặt tôi, cầu xin tôi nhìn họ một cái. Ngay cả vị Alpha cấp cao Đoạn Thâm Dã ban đầu không muốn liên hôn, chỉ cần có chút động tĩnh liền chắn trước mặt tôi, lộ ra nanh vuốt. “Các người lại chọc vợ tôi làm gì?”
ABO
Boys Love
0